[Đuổi theo mặt trời] Nhớ Bagan như một người tình cũ – P2

Đăng bởi

Mình thức giấc giữa Bagan lúc 5h30 sáng, trên chiếc tủ đông lạnh di động. Kì lạ vậy đó, cứ đi chơi là bật chế độ auto dậy sớm. Hai bên cửa kính xe là những cây thốt nốt, cây bụi gai xen lẫn đồng cỏ – khung cảnh đúng sách địa lý mô tả về Châu Phi rồi mà. Ủa mình đi Bagan thôi mà. Nhìn mặt trời lấp ló bên ngoài, biết Elite đã làm lỡ của chúng mình một buổi sáng ngắm bình minh sớm. Thôi đành chờ sáng mai vậy.
Vác đồ xuống xe thì các chú các bác taxi chờ sẵn. Ngái ngủ sau chuyến đi dài, mình vớ đại một bác chìa địa chỉ khách sạn đã book trước và hỏi “How much?”, bác bảo 7usd. Mình nhớ rõ ràng đã hỏi “for 4 persons”. Thế quái nào xe lăn bánh được một đoạn thì bác tài giở chứng thế nào quay xuống hỏi bọn mình là nãy bác nói 7usd là “one person”. Mình, chè đậu, bác giở quẻ à. Thế là mình kêu stop here cho cháu, cùng lắm kéo vali vác balo đi bộ chứ nghĩ sao mở maps.me ra đo cũng chỉ 6km về khu New Bagan. Mình bảo bác giờ thế này, 2usd/pax, được thì triển. Bác bảo no no no no búa lua xua. Trả qua trả lại cuối cùng thì 3.5usd/pax. Tuy vẫn ức chế nhưng mà thực ra dừng ở chỗ đồng không mông quạnh này không biết nào taxi mới mò tới, thôi đi cho xong chuyện. Người tình Bagan của mềnh chợ búa quá đi!
Bọn mình book khách sạn ở khu New Bagan, cách Old Bagan khoảng 4km, đường thẳng, rất dễ đi lại. Cũng chẳng nhộn nhịp hơn bao nhiêu, chỉ là chọn cái hotel được chấm điểm khá cao trên Agoda và cho thanh toán sau. Như các bạn đều đánh giá chung, thì khách sạn ở đất nước Burma này mặt bằng đều mắc. Trong khi đa số toàn kiểu như motel bên mình thôi. Nhưng các bạn lễ tân ở Shwe Poe Eain 2 rất dễ thương, cũng vì hiểu được lịch xe chạy đều là tới Bagan lúc 5h sáng nên khi bọn mình đến, phòng ốc sẵn sàng, các bạn cho check in sớm luôn.
Ông bạn mình bảo ở Bagan chỉ cần 1 cái xe đạp rồi đạp đi khắp nơi, thích chỗ nào thì ghé vô, khỏi cần bản đồ cũng được. Các anh em hay khen mình nhớ đường giỏi. Cái này chắc do ông trời lấy mất phần trí tuệ toán học nên bù lại cho khả năng ghi nhớ hình ảnh. Bất kể đường gì, chỉ cần đi qua một lần thể nào mình cũng nhớ, lần sau đi lại cứ như đường về nhà mình, không cần mở bản đồ. Bởi vậy, có lần đã từng nói, đi với mấy bạn nam, bạn nào quên đường thì mình hông thích. Kì vậy đó !
Quay lại chuyện đi chơi đi ha. Sáng đó lỡ mất bữa sáng mặt trời rồi nên bọn mình 4 đứa 3 chiếc xe đạp điện chạy lặng quăng qua Old Bagan. Một chiếc xe đạp điện thuê nguyên ngày giá 7 ngàn kyat, chạy hoài không hết điện. Gặp bất cứ con đường hàng cây, ngôi đền nào thấy có đặc điểm nghệ thuật thì đều tấp vào diễn nhiệt tình.
2017_04_29_IMG_4934

Ở Bagan có đến 3000 ngôi đền, và chỉ cần vào vài cái là bạn phát ngán cả lên. Nhưng mà cứ đi đi, đạp xe dưới cái nắng Bagan, cảm giác len lỏi vô mấy con đường « lạ lạ » không biết trước lối ra, phát hiện ra mấy điều lạ lùng sẽ làm bạn thích thú.

Một ngôi đền ở Bagan
Một ngôi đền ở Bagan
Người dân Bagan chở nóc của một cái đền
Người dân Bagan chở nóc của một cái đền
Sáng đó, bọn mình chạy vô một con đường và gặp một quán vẽ thathu, lúc đầu đứa nào cũng tính vẽ, để chụp hình cho ngầu. Nhưng mà quán nhỏ tí, có 1 em trai dễ thương vẽ thôi, nó hơi lâu nên cử chị Bee đại diện. Theo lời em trai thì hình này để được cả tuần, cơ mà đến tối đó chị Bee nghịch nghịch bóc ra nham nhở rồi xóa hết luôn.
Vẽ tatoo ở Bagan- cái này gọi là vẽ henna mà bà Bee cứ đọc thành hentai :)))
Vẽ tatoo ở Bagan- cái này gọi là vẽ henna mà bà Bee cứ đọc thành hentai :)))
Bọn mình cũng ghé thăm Bảo tàng ở Bagan, rộng mênh mông bát ngát mà trưng đồ có mấy món nghèo nàn, trò vui nhất là mình với ông Sơn rủ nhau trèo lên tầng thương của bảo tàng giữa trưa nắng muốn bong lớp da chân, không có gì và không một ai.

Bảo tàng Bagan
Mấy góc yên bình vắng vẻ của Bagan
Buổi chiều, bọn mình leo lên Shwesandaw thật sớm để xí chỗ ngắm hoàng hôn. Shwesandaw là ngôi đền màu trắng gần như cao nhất ở Bagan. Bạn sẽ không thể leo lên tầng cao nhất vì bị rào chắn lại rồi, nhưng ở tầng cuối cùng mà bạn có thể lên, cả 4 mặt sẽ là Bagan ảo diệu và mênh mông. Buổi chiều, nắng rải vàng ươm trên từng ngọn cây bụi cỏ và những nóc đền. Ngồi ở đây, chẳng cần làm gì, cứ phóng tầm mắt nhìn càng xa càng tốt. Nhìn cả một Bagan bụi cuốn mịt mù, xe ngựa lẫn với xe ô tô. Tưởng mình lạc trôi được mấy trăm năm về quá khứ.

“Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo/ Nền cũ lâu đài bóng tịch dương”
Hoàng hôn Bagan
Chiều hoàng hôn đang dần phai…
Hoàng hôn Bagan

Ở Bagan nắng tắt muộn, 6h30 mặt trời mới khuất hẳn. Mọi người lục tục leo bậc cầu thang dốc đứng trở về, tạm biệt giấc ngủ của đền đài. Chiều đó bọn mình gặp một em gái ngoại quốc tóc 3 màu cực ngầu, nhìn phát thích luôn. Em đi một mình, sống mũi cao, da trắng, đội cái nón nghịch nghịch, 3 đứa ngồi nhìn ngẩn ngơ luôn.
Nói về những bữa ăn ở Bagan, chắc là ngon nhất hành trình. Trưa bọn mình ghé đại một restaurant món Thái gần hotel. Quán mở quạt công suất lớn nhưng ruồi vẫn lảng vảng. Burma nói chung đều nhiều ruồi, chỗ nào cũng vậy. Thấy bọn mình vừa ăn vừa khổ sở đuổi con ruồi, quán cử hẳn 1 anh phục vụ ra đứng cạnh đuổi ruồi. Ngại gì đâu. Cũng tại đây bọn mình nảy ra ý định truyền bá ẩm thực Việt Nam cho các đầu bếp, chị Bee đòi ăn thịt gà luộc chấm muối. Bà khua tay múa chân một hồi, search hình minh họa, cuối cùng quán bưng ra 1 địa ức gà xào nhạt với rau củ. Mình với cả chị Hoa cười méo miệng ! Nghĩ mãi cũng không hiểu ở Burma cánh gà, đùi gà tẩu táng đi đâu, trong khi món nào có liên quan đến Chicken đều chỉ có phần ức toàn thịt nạc, phần mình ghét nhất được chế biến.
Bữa tối ở Bagan mới thật sự là hết hồn chim én. Ông bạn dặn tối nhớ đi ăn ở Queen, còn đưa địa chỉ đàng hoàng, bảo là lãng mạn và ngon. Thế mà đến đúng địa chỉ, chỉ thấy 1 khoảng sân tối om. Chuyện gì đã xảy ra ? Không lẽ mới 1 năm mà quán dẹp tiệm rồi à ? Chị Bee bảo « Để chị gọi điện cho chú chị ». Thôi bớt đi chế, nãy đi qua con đường kia em nhìn thấy mấy cái bảng restaurant, mình ghé đại một cái đi.
Và bọn mình chọn đại 1 cái bự nhất đám, có cái hồ bao quanh, đèn giăng lấp lánh như nhà hàng tiệc cưới. Trên sân khấu có biểu diễn ca múa nhạc truyền thống của Burma. Và đặc biệt là, bọn mình là 4 vị khách đầu tiên và duy nhất bước vào quán. Trước khi mình vào không hề có một ai, nhưng những người trên sân khấu vẫn diễn, khán giả là mấy bạn nhân viên. Xem qua menu mới thấy không mắc như cái cái cách quán decor, mới nhìn còn sợ không đủ tiền phân vân không bước vô. 4 đứa vừa gọi nước vừa gọi đồ ăn phủ phê mà lúc tính tiền có 30 ngàn hà.
Chơi Trung thu hay gì?

Trải nghiệm cảm giác ngồi ăn một bàn duy nhất giữa một không gian rộng lớn lung linh đèn mờ lãng mạn, có cung tần mĩ nữa biểu diễn, có phục vụ lịch lãm nó khó tả lắm. Giả như có dắt bồ vô đó rồi bốc phét là anh bao nguyên quán này cho em, chắc con bồ cũng tin là thiệt. Ôi chỉ có thể là Bagan ! Nhân tiện, bọn mình có « ông chú » mới mở nhà hàng bên Bagan, quán không ở mặt tiền nên vắng khách, các bạn ghé ủng hộ chú vì quán dễ thương và lãng mạn, đồ ăn ngon tuyệt nhé : Pyinsa Thikha Culture & Restaurant.
Restaurant ở Bagan, phía trên là người biểu diễn 1 tiết mục múa gì đó đẹp lắm. Không gian ngoài trời bao rộng
Nhưng nói gì thì nói, tất cả bọn mình đều nhận xét các quán ăn ở Burma dễ thương và tử tế với khách, dù họ biết mình là khách nước ngoài, nhưng giá cả hay phục vụ đều chân thành. Thật quý vì điều đó !
Tối đó ông bạn nhắn không biết bao nhiêu lần rằng không biết phải làm gì để sáng mai tụi bây thức dậy sớm đi ngắm mặt trời đây. Không đi sẽ tiếc cả đời đó, phí công đến Bagan đó. Rồi ông bảo, mị hứa đi, nếu sáng mai tụi kia ham ngủ lười dậy, mị cũng phải mạnh mẽ một mình lấy xe chạy đi ngắm bình minh. Mình bảo ừ mị nhất định sẽ mạnh mẽ.
Ừ, đi xa nếu không mạnh mẽ chắc chết lâu rồi. Một lần nữa cảm ơn những chuyến đi đã giúp mị như ngày hôm nay, có thể giao tiếp bằng một ngôn ngữa khác, có thể thoải mái ngủ ngon lành, chạy xe bay bay ở nước bạn, hay chui vô đường mòn thám hiểm như đi Tây Bắc nhà mình.
Và ơn trời, sáng hôm sau, ¾ đứa cũng kéo đi ngắm bình minh lúc 5h sáng, tức là phải lóc cóc dậy từ 4h30 vì « nhà xa ». Chúng tôi quay trở lại Shwesandaw bằng em xe đạp điện quen thuộc. Trời vẫn còn nhá nhem khi chúng tôi trèo những bậc thang dốc đứng lên đỉnh ngôi đền. Và lúc này người cũng còn ít.
Lựa được vị trí đẹp nhất hướng mặt trời mọc, chúng tôi đóng đô tại đó, ngồi đồng chờ mặt trời lên. Đó là một sáng cuối tháng 4, đầu mùa hè. Và mặt trời bị delay tới mức tụi tôi nghĩ nó « lạc trôi » luôn rồi. Chân trời đã ửng hồng từ lâu, mà cục tròn tròn đỏ đỏ như tưởng tượng và như trong muôn vàn bức ảnh chụp Bagan trước đó, vẫn chưa hề xuất hiện.
Chò mặt trời lên bằng tất cả hi vọng
Từ tối thùi
Sáng hơn
Vũ điệu gọi mặt trời ở Bagan của chị Bee
Anh tới với mấy đứa đây!!!

Buổi sáng đó, mặt trời xuất hiện lộng lẫy, đúng thứ chúng tôi mong chờ. Chỉ tiếc không có kinh khí cầu, bạn tôi bảo là do mùa này gió không thuận, người ta không thả. Chúng tôi ngồi nhìn nắng vàng bắt đầu len lỏi vào màn sương mờ và những rặng cổ thụ xa tít chân trời. Mảnh đất trước mặt như rộng ra, huyễn hoặc và kì ảo. Những tấm hình tôi chụp sáng đó, khi đưa về nhà, mấy ông bạn bảo, mày muốn có khinh khí cầu, tụi tao photoshop cho nhiêu cái không được. Nói thì nói vậy, chứ vẫn luyến tiếc điều gì đó ở Bagan, không trọn một cuộc tình, nhưng âu cũng trọn một lời hứa hẹn : sẽ tiễn hoàng hôn và ngắm bình minh.
Buổi sáng còn lại ở đây, bọn mình đạp xe tròn một vòng từ Old Bagan về New Bagan xuyên qua một con đường mòn bé tí, đi đến ngôi chùa xa nhất là chùa Shwezigon, đến một ngôi chùa nhỏ nhìn ra dòng sông Irrawaddy mênh mông, rồi lại lướt qua những cánh đồng thưa.
Nếu mỗi lần nhắm mắt hồi tưởng, Bagan trong mình vẫn là những con đường nắng đổ trên đầu nhưng bạt ngàn cây xanh và cả ngày chỉ cần mang theo một cái chai, nước free có sẵn ở khắp mọi nơi, mát lạnh trong những chiếc bình gốm.
Những chiếc bình gốm đựng nước free mát lạnh ở Bagan
Mỗi lần nhắm mắt sẽ nhớ đến buổi chiều nắng tắt trên Shwesandaw cao chót vót, mượn vai ông Sơn chụp vài tấm hình mà cứ nói với lòng mình « Nhất định phải tìm được một người kề vai chia sẻ cùng mình những khoảnh khắc như thế này, chứ không phải mượn vai bạn sống ảo nữa ». Còn bạn, nếu có thể, hãy cùng nhau tựa vai ngắm hoàng hôn và bình minh ở Bagan một lần trong đời.
« Ta nhớ người ngồi sau ta khi chiều qua
Trên con đường ngày không mưa ta đội nắng đến mặt trời
Kìa gió kia ngược lối
Còn em đang mỉm cười
Mình có nhau giữa mùa thảnh thơi… »
Chúng tôi chia tay người tình Bagan giữa trưa hè oi ả, lên một chiếc xe pick up nhỏ bé như xe lam để ra bến xe tiến về Mandalay. Mấy bạn nhân viên khách sạn bê đồ ra xe giúp vẫy tay, miệng cười nói tạm biệt thật ấm lòng. Phía sau xe, Bagan cũ kĩ và yên bình của tôi vụt trôi qua, và chắc là không bao giờ gặp lại, dù vẫn luôn nhớ về nhau như một người tình cũ. Những điều cũ kĩ, nên là như vậy, gặp một lần, rồi thôi.
Đọc phần tiếp theo ở đây.

3 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s