Hà Giang – Bắc Cạn (P2): Lang thang lên núi mùa Xuân

Scroll down to content

Ẩm thực vùng núi có rất nhiều món ngon, lạ. Mình là một tín đồ của bác Tân Hoaban food và bạn Khoai lang thang đẹp trai có nụ cười tỏa nắng. Một bác rõ già, một bạn rõ đẹp trai, cứ review cái gì là mình lại ngồi xem. Chuyến này dặn lòng mình sẽ thử bún vịt làng (ở bản Tùy thành phố Hà Giang) và phở Tráng Kìm theo lời bạn Khoai. Thế nhưng vì đã qua thành phố rồi, nên chỉ còn phở Tráng Kìm để thử thôi.

Đường đi từ Quản Bạ hôm nay thời tiết đẹp, không mưa, không nắng, cũng vắng người. Mình thì cứ tưởng các bạn phượt phải kéo lên ngắm hoa đông lắm chứ, nhưng kì thực đường chả có bóng dáng ai mấy. Sau mình suy luận là hôm nay đã chủ nhật, mọi người giờ đa phần đã ở Đồng Văn sẵn rồi, làm gì còn ai lang thang trên đường như mình.

155647

 

155648

Dọc đường đi hoa gạo nở tưng bừng, mình thì chẳng lạ lẫm gì hoa gạo nhưng cứ thấy cây nào đẹp là hét lên phấn khích. Như cái cây này, mình dừng lại chụp nó đủ mọi góc vì quá đẹp. Bạn mình thì cứ nhét vào đầu mình cái ý nghĩ đây là hoa đỗ quyên, bực mình cãi nhau với nó như mổ bò.

Đường lên Hà Giang

Cận mặt em ý

 

Con đường ngày hôm nay rất đẹp, từ xa mình đã nhìn thấy một mảng sương trắng trùm kín cả con đường, và bọn mình lao qua đám sương ấy một cách chậm rãi, để sương phả vào mặt.

155651

Khi xuất phát ở homestay hỏi anh Dồng là còn xa không thì đến chỗ ăn phở, anh bảo chắc 15 phút, mình đã cười và bảo đó là tốc độ của anh thôi, còn bọn em thì… 1 tiếng sau mình mới tới quán phở Tráng Kìm. Mình đã đi qua đây 3 lần rồi, lần này mới dừng ăn phở, do cả 2 lần trước đều đi qua đây lúc trưa hoặc chiều. Bản đồ chỉ định vị một nơi rất chung chung là phở Tráng Kìm chứ không nói rõ quán nào nên mình chọn quán đông xe đông người nhất vào ăn.

155653

155654

Bánh phở được tráng trực tiếp từ bột gạo, làm thủ công. Sau khi lấy bánh ra, người ta phơi lên sào tre một chút cho ráo rồi lấy xuống cắt thành miếng to dày, xé thêm thịt gà, là thịt gà đồi luộc với nghệ ngon cực. Nước phở thì thơm vị thảo quả, hồi, quế, bỏ thêm hành ngò, vắt thêm miếng chanh là xì xụp ăn. Nếu có dịp chạy ngang qua Tráng Kìm, bạn nhớ thử ăn món này nha, chạy nhanh quá dễ bỏ qua lắm.

155652

Cơm no nhưng rượu chưa say, lại tiếp tục lên đường. Hôm nay bọn mình chạy thử con đường mới lên Yên Minh. Đường này mới làm xong gần 2 năm nay, rút ngắn quãng đường từ Quản Bạ lên Yên Minh gần 20km. Sau khi qua cầu Tráng Kìm, thay vì đi quốc lộ 4C ven theo sông Lô như cũ, mình rẽ lên con đường phía trên cao. Đoạn đường này mới làm nhưng do thường xuyên mưa lũ nên mặt đường nhiều đoạn cũng xấu. Ưu điểm là rút ngắn được quãng đường, được đi trên con đường cao, cảnh quan khá hùng vĩ. Tuy nhiên, bạn sẽ bị bỏ mất rừng thông Yên Minh nếu đi đường này. Mình thì đi rừng thông rồi nên chả tiếc. Thậm chí còn thấy vui khi gặp cái cây cô đơn này.

155655

Đường trên cao, không nhìn thấy sông nữa

155656

Dốc Thẩm Mã không có một cái bóng cây bóng dù gì trú mưa, mấy đứa bé lôi tấm nilong ra căng rồi cả đám túm tụm vào với nhau nhìn vừa buồn cười vừa thương. Hi vọng không mưa to chứ không chúng nó ướt hết. Với cả đứa nào cũng mặc có mỗi cái váy mỏng, lạnh lắm. Mặc áo ấm thì sao thấy được nét đẹp trang phục dân tộc, sao mà khách chụp hình.

155667

Khách kéo đi hết, tụi nhỏ dáo dác tìm chỗ trú mưa

155668

Nhưng thôi, bỏ qua chuyện của các em, mình cũng rơi vào tình trạng thê thảm không kém. Chuyến trước mình chuẩn bị chu đáo bao nhiêu thì chuyến này mình bất cần bấy nhiêu, phó mặc cho trời và sự may mắn của bản thân: không mang theo áo mưa, không áo chống thấm/giữ nhiệt. Tài sản duy nhất là chiếc áo khoác với công dụng che nắng Sài Gòn. Cũng tại bạn mình hết, nó bảo Hà Nội nóng bỏ xừ, mình mặc quần đùi áo phông xuống sân bay thầm nghĩ quyết định vứt hết áo len ở nhà thật đúng đắn. Nhưng nó chỉ đúng đến Phố Cáo thôi. Hai đứa vừa chạy vừa dáo dác tìm tạp hóa mà các bạn biết đấy, tìm tạp hóa ở núi thì khó ngang với việc bảo gái 27 tuổi tìm chồng.

Khổ lắm, vừa lúc đây cũng bắt đầu lãnh địa của hoa đẹp, hoa đào, hoa lê bên đường cứ gọi là bạt ngàn vẫy chào. Thôi thì mình cứ ngắm vậy, đập bạn kêu chạy chậm mày ơi, cho tao ngắm hoa. Nó bảo tao lạnh sắp chết. Mình bảo ô lạ nhỉ sao tao thấy bình thường. Là vì mình đang cúi gò người xuống núp sau lưng nó. Haha.

155672

Một chút hoa đầu phố

155673

Hai đứa chạy mãi đến chân dốc Chín Khoanh, định đứng trú mưa dưới gốc cây đa to, nhưng sợ sét đánh nên mình quả quyết bảo nó quay lại đi, con dốc này dài miên man không có chỗ trú mưa đâu. Thế là hai đứa vòng xe lại, mặt đường trơn nhẩy vì mưa, tìm được một cái nhà văn hóa mở cửa, hạnh phúc quá tấp xe ven đường ôm hết đồ vào.
Chỗ trú mưa cũng đẹp phết nhẩy?

155674
Trú mưa

Phố vắng ngày mưa

155675
Phố Cáo ngày mưa

Nhiệt độ lúc ấy là 13 độ, vẫn còn cao hơn nhiệt độ năm ngoái lúc bọn mình đến đây (mình còn chụp lại màn hình lúc đó 8 độ). Mình lôi sổ tay ra note vài chuyện linh tinh về chuyến đi, lôi điện thoại ra chụp chán chê cây đào bên đường, cây hoa hồng leo rất đẹp phía trước.

155678

155679

155680

155681
Hoa hồng leo Hà Giang

Trên đường, thỉnh thoảng vẫn có những chiếc xe của các bạn chạy qua, chẳng ai trú mưa như bọn mình. Vì chẳng ai dở hơi như bọn mình.

Trú mưa hơn nửa tiếng thì tạnh. Tạnh rồi thì lạnh. Lạnh hơn lúc chưa tạnh. Ôi nghe như bài thơ ý nhể. Cơ mà sự thật thì rét mướt làm mình chả buồn đứng lại mà chụp hình luôn. Thêm nữa không biết đã nói chưa, bạn mình chụp mình xấu kinh hồn. Xấu hơn bất cứ ai từng chụp hình cho mình trước đây. Thế nên, mình buồn tình vác điện thoại đi chụp phong cảnh, bù đắp cho cái nỗi buồn ấy. Đến Sủng Là vùng đất yêu dấu mà mình cực kì yêu thích thì đúng độ hoa rực rỡ. Đã thế lại không có quá nhiều khách du lịch, vì lúc bọn mình đến cũng tầm trưa rồi.

155693

155694

155695

155696

Tình cờ gặp một cặp đôi, bạn nam đang chụp ảnh cho bạn nữa trong chỗ nhà Pao. Bạn nam nhận ra đã gặp bọn mình ở đoạn đầu dốc Chín Khoanh, cười trừ bảo “Khổ quá, chụp cho em ấy bao nhiêu hình mà em ấy chẳng ưng ý mấy, bắt chụp lại suốt”. Bạn mình kiểu gặp đúng đồng minh, cười phớ lớ. Anh chàng kia cười bảo hay thôi 2 chị em chụp cho nhau đi, biết đâu lại thích style của nhau. Ô, thế mà chị em tôi thích nhau thật. Kéo nhau ra cửa nhà Pao, chỗ cây hoa đang nở tưng bừng, ra bức tường đá y như Hàn Quốc chụp cho nhau và mừng rỡ khi xem lại hình. Trong lúc ấy thì thằng bạn thân thiết của mình đã kịp phát huy chút khả năng giao tiếp với loài người của nó để chuyện trò với anh chàng kia. Hai người dắt nhau lên mãi mấy ngôi nhà sau nhà Pao để thăm thú. Chuyện của hai người đàn ông, sau đó mình được nghe bạn mình thuật lại là, anh chàng này đã ngỏ lời yêu với cô bé, nhưng cô bé vẫn chưa đồng ý. Chuyến này đi chơi chung vậy thôi chứ chưa phải yêu đương gì. Ngặt một nỗi, anh này mót lấy vợ lắm rồi vì gia đình cứ giục suốt, trong khi cô bé kia mới sinh năm 97, còn quá trẻ để cưới. Mình nghe chuyện này lúc đã chia tay cặp đôi này, chứ biết sớm thì thể nào cũng ngứa miệng nói với cô bé vài câu này em cứ chơi đi, cứ trải nghiệm cuộc sống đi, chồng không lấy người này thì lấy người khác. Có gì phải hấp tấp!

Rời nhà Pao, bọn mình đi tiếp lên Cột Cờ, bỏ ý định về Đồng Văn nghỉ một chút, vì bạn mình bảo hết muốn nghỉ rồi. Dọc đường đi thì mình nhớ đến anh bạn mình tình cờ gặp năm ngoái trên đường đi cột cờ, đã cưới vợ trước Tết, sau khoảng thời gian từ lúc biết nhau đến lúc kết hôn là chưa tròn 1 tháng. Vì cái gì? Vì anh lớn tuổi rồi, vì bố mẹ anh tạo áp lực, vì anh sợ cuộc đời này rồi anh sẽ già, sẽ ế, sẽ cô đơn. Mình chẳng dám nói mình đúng anh sai hay ngược lại. Chỉ là tại sao phải cưới chỉ vì phải cưới, đến tuổi cưới? Mình nói vậy thôi, lần này mình vẫn lẩm nhẩm đi hết chuyến này về năm sau cưới chồng, năm sau là 2020, năm đẹp, dễ nhớ.

Đường vào cột cờ đã làm đẹp láng o đi vèo vèo. Trời vẫn chẳng có chút nắng nào và mình vẫn lạnh co ro. Hai đứa sực nhớ ra chưa ăn uống gì nên tấp vào một quán café bên đường ăn mì xào ngó thung lũng gió.

155697

155698

Phải mà nắng chắc ra phơi nắng, cơ mà gió quá. Bọn mình vào quán một tí thì có thêm mấy tốp khách nữa ghé, vía mình cũng tốt ghê. Quán có giá để sách, mình vớ Cánh đồng bất tận, đọc truyện “Huệ lấy chồng”, truyện này buồn ám ảnh luôn, bạn mình đọc Conan.

155699

Nhạc phát bài Vì anh thương em, cái bài cũng ám ảnh mình. Vì thằng nhóc cạnh phòng trọ mở suốt. Và mình cứ thắc mắc sao lại hát “Vì anh thương em như thương cây bàng non”?. Sau này có nghe hình như bài hát này hợp với các chiến sĩ sống ở đảo Trường Sa, tình yêu em sánh ngang với yêu 1 cây bàng. Khi thời tiết trên đảo khắc nghiệt, họ chăm sóc 1 cây bàng non cần biết bao nâng niu và trân trọng. Ý nghĩa chưa?

Vào đến cột cờ, leo lên được đến đỉnh mình kéo bạn ê mày ngắm ùa ùa đi rồi đi xuống chứ lạnh vậy trúng gió luôn quá. Thế là hai đứa trèo xuống ngay. Cũng đắn đo xem có nên ở lại trong homestay bản Lô Lô Chải không hay về với Đồng Văn phố thị. Cuối cùng, mình vẫn chọn cảm giác quen thuộc, về Nhà Cổ. Nhưng đường thỉnh kinh có bao giờ dịu dàng với mình đâu, thêm một cơn mưa nữa đập vào mặt và lần này phải mua 2 bộ áo mưa. Bọn mình chạy ra thì mới gặp cặp đôi kia chạy vào. Hẹn nhau tối gặp ở thị trấn ăn tối.

Nhà Cổ vẫn bình yên và cổ kính như thế, giá phòng vẫn không đổi.

155700

Sau nhà là gian bếp xinh xinh

155703

Bác chủ lúc nào cũng cắm 1 bình hoa thật đẹp vào mùa xuân

155701

155702

Bình hoa năm cũ này

155704

Điện chập chờn vài lần rồi cúp hẳn, may mà mình kịp tắm khi nước còn nóng. Bù lại thì da mặt đỏ hết, căng lên. Đây là biểu hiện quen thuộc mỗi lần hưởng combo lạnh+ ánh nắng mặt trời + tắm nước nóng. Mình nhắn cho cô bé 97 không thấy em trả lời nên bọn mình che dù mặc áo mưa đi tìm quán ăn. Cúp điện và mưa nữa nên hàng quán đóng sớm hết dù mới 7h. Hai đứa đi mãi đến gần chợ mới thì quyết định rẽ vào Green Karst vì quán có điện sáng và cũng khá đông khách. Mãi sau mới biết quán này được đa số các bạn dẫn tour nhóm nhỏ đưa khách đến ăn, đa phần khách nước ngoài. Gọi 1 chiếc lẩu, hai đứa chén hết sạch, chẳng đòi hỏi gì hơn giữa tiết trời lạnh giá này và một giấc ngủ sâu. Hi vọng mai sẽ là một ngày nắng đẹp xua hết mưa và sương mờ.

Bạn đọc phần 1 ở link dưới nhé:

Vài câu chuyện nhỏ liên quan đến chuyến du xuân này:

(Còn tiếp)

 

15 Replies to “Hà Giang – Bắc Cạn (P2): Lang thang lên núi mùa Xuân”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: