Rừng yêu quái trên đỉnh Ngọc Linh

Scroll down to content

Những ngày lãng đãng hơn 25 thấy già cỗi và chết đi một nửa. Nhận lời mời rủ rê của bạn bè đi Ngọc Linh đành tò mò. Đỉnh rừng thiêng nước động, xa xôi vạn dặm. Nhưng không đi cũng sẽ chết trong nỗi chán chường tuổi dậy thì lạ. Vậy là tôi tự đi cứu mình bằng chuyến đi lên đỉnh Ngọc Linh – Ngọn núi 2605 mét, cao nhất miền Nam nằm ở Kon Tum.

Có chết thì sẽ chết ở rừng

Núi Ngọc Linh bước ra từ truyền thuyết với rừng thiêng nước độc, với nhiều huyền thoại tín ngưỡng. Nhiều tờ báo làm hẳn phóng sự dài kỳ về đỉnh Ngọc Linh. Báo Pháp Luật đăng tin đoàn thám hiểm nước ngoài còn phải chào thua, rồi thung lũng ảo giác, đỉnh núi bị yểm bùa. Báo Tuổi Trẻ có bài viết 3 kỳ về hẻm núi chết, thung lũng mất tích từ thời kháng chiến… Thành ra, thật điên rồ khi một đứa con gái hay thay đổi lại muốn leo lên đỉnh Ngọc Linh.

Hai người bạn sống ở Kon Tum khuyên chúng tôi đừng đi. Một anh bạn làm luật sư bảo đi lên đó không có thổ địa thì khó lắm. Mấy đứa bạn thách “sẽ chống mắt lên xem” chúng tôi đi như thế nào. Còn tôi sẽ chống mắt lên xem mấy đứa chống mắt được bao lâu. Sự ương bướng khiến tôi vẫn giữ nguyên quyết định.

Bằng ấy điều cộng thêm thông tin ít hỏi về đỉnh Ngọc Linh khiến tôi sụt mất vài ký trong mấy ngày chuẩn bị. Nhưng sau cùng thì vẫn đi. Cứ đi sẽ đến, đi tới đâu tính tới đó, giờ ngồi nhà cũng chả tính được. Với tôi, nếu chết thì sẽ chết ở một khu rừng.

Không chết được đâu

Đó là câu của một người anh trong đoàn chúng tôi. Đúng là cũng chẳng chết được. Toàn bộ số tiền dành dụm định đi xăm lông mày tôi đem chuẩn bị cho hành trình. Rất vui là vé xe chặng Sài Gòn – Kon Tum giảm giá chỉ còn 105 ngàn đồng. Thành phố Kon Tum chào tôi vào một buổi sáng sớm, chúng tôi thuê xe máy chạy một mạch 199km tới Ngọc Linh.

Chiếc xe không gương chiếu hậu, gọi là “guây” Tàu, vừa chạy vừa khấn vái đừng bể bánh, chết máy giữa đường. Từ thị trấn Đắc Glêi vào Ngọc Linh phải qua cả thảy 39km đường xấu và dốc. Khó khăn lắm chúng tôi mới tới được chân núi Ngọc Linh lúc 6 giờ chiều. Trời miền núi tối đen như mực. Ánh đèn xe máy không đủ sáng, phải bật thêm đèn pin dự phòng.

Chúng tôi được một thầy giáo trường THCS Ngọc Linh hỗ trợ chỗ nghỉ ngơi và mua sẵn giúp đồ ăn tối. Giấy phép leo núi cũng được thầy xin giúp. Vậy là tạm qua một hành trình gian nan. Buổi tối, làng dân tộc Xê Đăng khánh thành nhà rông mới, chúng tôi là những khách mời đường xa được hòa vào niềm vui với những ca rượu núi, thịt heo rừng mà lòng muốn xỉn. Tôi phải rời cuộc chơi sớm giữ sức cho ngày mai. Lúc ấy tôi chỉ muốn ở lại làng ở chân núi chơi thôi, khỏi leo gì hết thì cũng đã vui rồi, cũng đã không là chết lâm sàng rồi.

Để leo được núi Ngọc Linh phải mất hai ngày cả lên và xuống. Đoàn chuẩn bị đồ ăn, lều bạt cho hai ngày gian nan phía trước.

Một ngày nhiều dự đoán sai

4 giờ sáng, trời đầy sao, cả đoàn chỉ có hai chiếc đèn pin bắt đầu leo theo các bờ ruộng bậc thang lên làng Nong Lăng của người dân tộc Xê Đăng. Nhà A Mát nằm ở đó, người sẽ dẫn chúng tôi hành trình đại ngàn hai ngày một đêm.

5 giờ sáng chúng tôi lên tới chân làng, A Mát chuẩn bị một cái gùi, một ít rượu và một chai nước với một con dao rồi lên đường dẫn chúng tôi đi. Đoạn đường từ làng lên bìa rừng phải băng qua các thửa ruộng bậc thang đang vào độ lấy nước. Chúng tôi té dăm ba lần rồi quen, quần áo bươm đất.

Trước khi vào bìa rừng, chúng tôi phải dừng lại để “củng cố” trang phục chống vắt. Ở đây rất nhiều vắt, đi một đoạn phải ngoái nhìn dưới chân. Đường lên núi khá đẹp, có táo mèo, thông xanh và dương xỉ nhiệt đới. Đây cũng là đoạn tử tế nhất.

Team công tử công chúa chuẩn bị lên đường. Nhớ nhét bông vào tai cho vắt khỏi chui vô nha.

Ăn sáng lúc 7 giờ, chúng tôi tiếp tục vượt qua một cái thác. Nếu chỉ băng qua thì không sao, nhưng muốn lên Ngọc Linh phải đi ngược dòng thác đổ. Nước lạnh cóng như ở trong tủ lạnh, đá trơn trượt khiến những đôi giày quân đội cũng phải té. Giày của ai cũng ướt sũng và lạnh. Rác bắt đầu len vào giày khó chịu trong từng bước đi.

Qua dòng thác bắt đầu tới đoạn đường khó leo nhất Ngọc Linh, những đoạn dốc đứng, có chỗ chỉ đủ một bàn chân bước, tụt chân là rớt xuống vực. Hai bên đường cây dại um tùm. Sợ nhất là có nhiều cây gai ẩn nấp chung vào những cây xanh.

A Mát bảo đoàn tôi leo nhanh, đến 12 giờ trưa là tới đỉnh. Dĩ nhiên là tôi không tin A Mát, tôi nghĩ đó chỉ là một chiêu trò động viên của những người dẫn đường. Vì thế, trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ, sáng mai chúng tôi mới tới được đỉnh.

Vượt qua đoạn đường khó nhằn nhất thì tới đỉnh phụ lúc 11 giờ trưa. Lúc này tôi mới tin lời A Mát nói là thật. Chỉ còn một đoạn ngắn nữa thôi là tới đỉnh Ngọc Linh, không bõ công lúc leo nên cứ cúi gằm mặt xuống đất mà đi, mặc cho cơn mệt thở dốc, cũng chẳng ngắm nhìn xung quanh được bao nhiêu.

Lúc này, tinh thần của cả đoàn đang rất sung và đề nghị leo lên đỉnh luôn. Đây mới là đoạn đường trong truyền thuyết. Rừng già Ngọc Linh âm u, dây leo chằng chịt, trên thân cây rêu mọc xanh rì. Sương núi, mây mưa cứ kéo đến để lại hơi ẩm đặc quánh. Đúng 12 giờ chúng tôi lên tới đỉnh núi.

Từ khúc này, rêu mọc xanh rì trên các thân cây lớn, tôi bảo như rừng yêu quái vậy. A Mát bảo chúng tôi đừng nói vậy, có yêu quái thật đó. Trời ạ. A Mát nói giọng tình bơ không rõ là đùa là thật nhưng sau đó chỉ thấy da gà nổi lên tầng tầng lớp lớp.

Ngôi làng ở lưng chừng trời

Vì quyết định sẽ xuống núi ngay trong ngày nên nước, thực phẩm được chúng tôi đem ra dùng gần hết. Cố gắng lắm với kinh nghiệm nhóm lửa, đoàn đã có thể ăn được mì tôm trên đỉnh núi. Đỉnh núi chỉ rộng khoảng 4 mét vuông, ngoài cái chóp được gắn thì chỉ còn lại chút ít diện tích để ngồi.

1 giờ chiều đoàn xuống núi, đôi chân đã không còn mệt vì chẳng có cảm giác gì nữa. Đoạn đường dốc thì trượt, té. Mấy lần thành viên trong đoàn té rớt xuống vực, may mà có cây rừng ngáng lại. Chặng về luôn là một hành trình khó khăn hơn với các đoạn dốc cao. Chúng tôi nghĩ tới bữa tối trên nhà A Mát với gà luộc và cháo nóng là quên hết sự tình.

Và cuối cùng, 4 giờ rưỡi chiều chúng tôi đặt chân tới chân làng A Mát, kết thúc một hành trình đi Ngọc Linh. Điều mà tới giờ tôi vẫn chưa thể tin được.

Chúng tôi trải qua một đêm trong nhà sàn (dưới có nuôi heo) với bếp củi nồng nặc khói, rất khó ngủ. Thời  tiết miền núi lạnh nên 4 giờ sáng, chúng tôi đã thức dậy ngồi quanh bếp lửa nhà A Mat.

Bữa vui của người dân tộc Xê Đăng

Làng A Mát nghèo lắm, không có đường cho xe chạy, phải đi bộ từ trên núi xuống đi học. Hôm nào không học, bọn trẻ phải ra đồng từ lúc 5 giờ sáng. Mỗi người một năm được nhà nước cấp cho 2 ký muối hột. Hôm nào nhà bẫy được chuột thì mới có thịt ăn, không thì ăn cơm với rau rừng.

A Mát bảo nếu sau này có lên nữa hãy đem cho A Mát quần áo là đủ. Tôi hẹn một sáng thảnh thơi nào đó sẽ ghé lại ngôi làng lưng chừng trời này, ngồi thả chân bên suối, ăn với người dân một bữa cơm có thịt và tặng A Mát một cái nồi cơm điện.

>Ngọc Linh – Lên nóc nhà Tây Nguyên

>>Chuyện vặt ở trên núi

3 Replies to “Rừng yêu quái trên đỉnh Ngọc Linh”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: