Vội vàng ở Philippines – P2

Scroll down to content

Vì đám tang của ông ba ngay trước chuyến đi, nên hành trình bị âm mất hai ngày ở Philipiness. Tôi chỉ có một ngày ở đây. Lẽ ra, tôi sẽ phải vồ vập đi đủ thứ trung tâm tài chính, khu mua sắm, chợ, biển đủ kiểu… Nhưng tôi chỉ chọn một điểm tiêu tốn hết một ngày đó là núi lửa Taal. Ngọn núi lửa này vẫn còn hoạt động cách Manila 50 km về hướng Nam. 

Buổi sáng, chúng tôi đi kiếm món ăn giống phở, hủ tiếu cho đễ nuốt hơn. Phần vì khá mệt sau chặng bay dài và những gì trước đó ở Sài Gòn thật nặng nề. Mà ở đây thật khó tìm được món gì có nước. Mọi người tất thảy ăn đều ăn cơm vào buổi sáng. Mỗi món ăn tính tiền giá riêng và thêm đĩa cơm tính tiền riêng. Mỗi đĩa cả cơm và đồ ăn cũng chừng 22.000. Jessca cô bạn phục vụ quán ăn sáng là người chuyển giới. Cái đẹp tiêu chuẩn của người chuyển giới thường phải có thân hình nhỏ, đặc biệt càng gầy càng tốt. Tuy nhiên, da của những bạn Phi thường đen hơn nên nhìn có vẻ buồn thảm và ốm yếu, thiếu sức sống.

Buổi tối, quán Jessca trở thành tụ điểm karaoke. Nói cho sang chứ bất kì quán ăn hoặc quán nước nào nhỏ nhỏ ở đây đều có màn hình ti vi để khách hát karaoke miễn phí. Còn đèn màu lấp lánh đầy màu sắc. Một trào lưu khác xa với Việt Nam, ở đây quán karaoke nào càng tối, càng cũ kỹ thì lại càng đông khách. Tôi đoán chắc là do rẻ thôi.

Ăn xong bữa sáng, chúng tôi vào bến xe Pasay đi Tagaytay. Trên mỗi xe có bảng đền điện tử nhỏ chạy chữ các điểm đến. Taal nằm ở địa phận của Tagaytay, vé xe tới đó chừng 35.000. Sau hơn hai tiếng, chúng tôi đặt chân xuống Tagaytay. Bất ngờ vài cơn gió xộc vào người gai lạnh. Cả đám mới nhớ ở đây cao hơn 800 mét. Cũng tương đương với việc đang đứng trên đỉnh núi Chứa Chan ở Đồng Nai. Bãi xe nhỏ và đặc quánh người, cò xe, đủ các kiểu trên đời ập đến. Phải mất hơn 15 phút để chúng tôi lấy lại tinh thần để mặc cả. 

Tall nhìn từ xa

Xe vào hồ là loại xe máy ba bánh có gắn thêm cái thùng, người Phi gọi là xe Tricycle. Mặc cả được xe vào hồ là 150 Peso (khoảng 66.000 VND) cho bốn người. Ba người bạn nhỏ chui vào cái thùng, còn tôi ngồi sau anh lái xe tên Pacq. Xe chạy nửa tiếng xuống hồ. Đường đi khá dốc và vòng vèo. Pacq lái xe xứng đáng được trả 1000 Peso hơn bất kì cuốc xe huyền thoại nào. Dĩ nhiên anh ấy sẽ được chia hoa hồng nếu đưa chúng tôi vào nhà cho thuê Board Rice (một loại thuyền đi trên hồ). Pacq 28 tuổi, bằng tuổi tôi mà già hơn, đen hơn. Pacq cũng chạy cả ngàn chuyến xe lên xuống Taal nên nhắm mắt cũng có thể biết và xử lý từng đường cua góc lượn nào. Pacq nói người Việt Nam cũng hay tới đây chơi, anh cũng mong một lần nào đó được tới Sài Gòn như lời mời xã giao của tôi.

Thuyền + ngựa + hướng dẫn viên cho 4 người ra đảo là 3000 Peso, chưa bao gồm phí du lịch trên đảo. Ôi, cái giá này khiến cho bất cứ ai dư giả cũng sẽ gật đầu liền, còn chúng tôi thì không. Chúng tôi chỉ thuê thuyền 1500 Peso (660.000 VND) chứ không cần thêm dịch vụ ngựa với hướng dẫn, ngọn núi cũng chỉ có một đường lên đường xuống. Ông chủ không đồng ý, chúng tôi cũng chào tạm biệt và bỏ đi như tính cách mặc cả kiểu ngoài chợ của người Việt. 

Cập bến trên đảo

Việc mặc cả làm tôi nhớ đến mẹ tôi mỗi lần đem tôi theo đi chợ huyện. Chỉ trả 1/3 rồi nâng giá từ từ. Trả giá rồi còn thêm vài quả chanh, trái ớt. Tôi thì không làm được vậy. Và màn mặc cả của người Việt lại dằng qua kéo lại trên đất Phi. Rồi cũng đồng ý giá đó 1.500 Peso. Kỷ lục trước giờ tôi đọc được trên mạng là 1000 Peso. Nhưng thôi, giá này được thì đi. Bốn đứa lật đật mặc áo phao rồi lên thuyền.

Thuyền lướt sóng nước bắn tung tóe ướt nhẹp cả người và đồ. Taal mùa này trời xanh, ít mưa, nước hồ trong vắt như đang ở xứ sở nào của châu Âu. Thuyền này người Phi gọi lại Board Rice. Một chiếc thuyền nhỏ có gắn động cơ, hai bên có hai cái càng dài để tránh lật thuyền. Thuyền chạy nhanh, còn hồ Taal thì nhiều sóng lớn, cách thiết kế này giúp thuyền được ổn định hơn khi chạy.

Thuyền chạy 20 phút thì cập bến. Cảm giác đầu tiên tôi cảm nhận được là đặc sệt mùi phân ngựa, ngựa và ngựa khắp nơi. Lại ngập ngụa trong màn mời chào, sống ở Phi đến là khổ. Thật xui vì từ 1/2016 phí thăm quan núi lửa Taal tăng từ 50 lên 100 Peso/người. Ở nước ngoài, mấy cái vụ tăng giá gấp đôi thật khó chịu. Cũng như cái vé bay từ Kota Kinabalu của tôi bay sang Bali. Vé mua từ 2015, sang năm 2016 tăng phí sân bay lên gấp đôi. Tăng 5-10% đã là quá lắm rồi chứ kiểu tăng một lần, đau một lần rồi thôi như vậy thì thốn quá.

Phải bơi mãi qua vòng chèo kéo chúng tôi mới lên được con đường mòn lên đỉnh. Đặc sản ở đây là phân ngựa nên người ta bán khẩu trang y tế với giá 10 Peso một cái. Nghề này tự nhiên hái ra tiền được đó. Những con ngựa nhỏ thó, gầy gò gặp mấy vị khách béo ú thì oằn mình mà leo dốc. Ngựa có thể thả “bom” bất cứ chỗ nào, đoạn nào trên đảo chúng muốn.

Đường lên miệng núi lửa khá đặc biệt vì nước mưa chảy thành rãnh sâu quá đầu người. Hai bên vách rãnh, đất lộ ra các lớp mắc ma phun trào từ ngày xưa. Taal quá nhiều gió, đám ngựa đi tung lên bụi mù. Trên đường đi, thi thoảng vẫn có vài ổ đất hơi nước bốc lên nóng hổi. Cho khoai với trứng vào luộc cũng chín.

Tall nhìn về đất liền

Người ta vẫn lắp trạm quan trắc để theo dõi. Taal trung tâm là một cái hồ, thực tế là miệng núi lửa, còn bao quanh là một ngọn núi, ngoài núi là một cái hồ rộng, nước xanh trong ghê gớm. Tất cả chúng cùng nằm trên độ cao 800 mét. Thế mới có huyền thoại hồ trong núi, núi trong hồ.

Trên miệng núi lửa người ta cũng bày bán nước như ở bất cứ khu nào có du khách ở Việt Nam. Chỗ đẹp nhất của Taal thì lại bị rào lại, đó là nhũng mảng đá mắc ma đỏ, đẹp tuyệt vời. Muốn vào đây phải trả thêm 50 Peso. Chúng tôi không đồng ý vì đã mua vé từ dưới núi rồi. Chúng tôi cảm thấy như bị lừa nên không vào, đứng từ xa ngắm. Vài du khách nước ngoài cũng bày tỏ không hài lòng với chuyện này. Dưới lòng hồ, mấy đám khói hơi nước vẫn bốc lên ngùn ngụt. Tôi phát hiện có vài du khách khác đi theo con đường mòn phía dưới qua đám đá đỏ, tôi cũng đi theo. Tôi không đời nào chấp nhận kiểu làm ăn mập mờ và không rõ ràng.

Mấy bạn châu Á lấy vài cục đá, tôi thì không. Không hẳn ý thức văn minh gì hơn người ta mà vì hành lý đem theo mình chỉ có 7kg và hành trình còn cả mấy chục ngày dài phía trước. Chẳng hơi đâu đem về theo một hòn đá nặng trịch mà chẳng có ý nghĩa gì với mình, ngoài tên gọi mắc ma núi lửa. Không!

Chúng tôi lang thang khắp Taal, hít hà từng mùi axit nồng trong gió, một vài đàn dê đang húc nhau mà không chịu gặm cỏ. Thuyền về lúc hai giờ chiều, nắng lên rực rỡ, mấy cơn mưa cứ chơi đuổi bắt quanh hồ. Chiếc thuyền ở xa quá, bác lái thuyền bảo chúng tôi phải trả thêm 50 Peso coi như tiền tip để người ta kéo thuyền lại gần cho. Cũng mệt, cũng chẳng muốn kỳ kèo gì hết, chỉ cảm thấy rất là mệt vì thức khuya dậy sớm, đi xe đi thuyền xa xa và lúc nào cũng bị dòng người chèo kéo vây quanh. Đôi lúc, như thế này chẳng hiểu cứ có mấy khoản tiền ở đâu phát sinh ra. Nhưng vẫn vui vì Taal quả là một thứ tuyệt diệu nếu bỏ qua những lặt vặt về tiền bạc.

Con đường xanh lá lên đỉnh

Lúc về, bác lái tàu phát cho ba đứa một miếng áo mưa để che nước vì dự là sẽ sóng gió hơn lúc đi. Tôi thì để mặc nước bắn lên ướt khắp người và cả quần áo. Với tôi, khoảnh khắc đó nhỏ bé và mong manh vô cùng. Tôi chợt quên mình chưa mặc áo phao. Nước mát cứ thế mà tạt vào mặt. Tôi chợt nhứ đến nhiều thứ đã qua trong cuộc sống. 30 phút đi tàu trôi qua như một giấc mơ đẹp. Thuyền dập sóng, hồ trong xanh. Tôi nghĩ đến mối tình đầu đang ở nơi xa lạ như tôi lúc này, nhớ đến mẹ và mọi người đang chuẩn bị ăn tết, chắc sẽ rất vui. Nếu có dịp, bạn cứ thử thả hồn vào một khung cảnh nào đó đẹp mê mẩn đi, bạn sẽ thực sự chẳng còn là mình nữa.

Chúng tôi trở về Manila. Chiếc xe về tới Pasay gần sáu giờ chiều, bốn đứa đứng đón xe Jeepney đi vịnh Manila trong vô vọng. Nơi ngắm mặt trời đẹp nhất trong cả hành trình. Quá nuối tiếc, chúng tôi ghé Mall Asia, có thể sẽ ngắm được mặt trời vớt vát. Vậy mà cũng không kịp. Tới nơi, dòng người ùn ùn từ phía biển đổ về. Chưa bao giờ tôi thấy người đông đúc đến thế. Chúng tôi ngồi thừ người ra ở Asia Mall như những đứa trẻ bị ba mẹ bỏ đói. Cộng tiền lại, còn bao nhiêu đem đi mua một ít đồ lưu niệm. Cả bốn đứa vét hết túi còn 95 Peso quyết định mua một cây kem đá bào bảy màu bản to nhất chỉ đề chụp ảnh. Thực tế hơn thì kem cũng rất ngon. Chúng tôi lầy lội xin tới bốn cái muỗng để ăn, thong dong về khách sạn. Không ai đủ tiền để đi taxi nữa. 

Sảnh khách sạn là một nơi tuyệt vời, có ghế sofa êm, máy lạnh vù vù và wifi miễn phí. Chúng tôi bày quýt và táo ra ăn. Đám trái cây mua từ lúc chiều tối để dành cho những chuyến bay sớm. Tôi bảo mọi người sau này có ai muốn quay lại Philippines nữa không. Tất cả đều gật đầu. Sẽ hẹn nhau ở Cebu, Boracay, Davao vào một dịp nào đó. Philippines vẫn phải tiêu tốn mất 10 ngày trong đời của bạn mới đủ. Thật đấy!

Hai bé dê trên đảo


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: