Brunei: Con đường xuyên như kẽ tay ở đảo Boneo

Đăng bởi

Một đêm ở Brunei trôi qua tẻ nhạt đến đáng sợ. Chúng tôi dậy sớm hơn để chuẩn bị cho hành trình dài từ Brunei qua Kota Kinabalu, Malaysia bằng xe buýt, hành trình dài 8 tiếng. Chúng tôi chọn cách đi xe để thưởng lãm khung cảnh rừng nhiệt đới ở đảo Boneo này, cũng như sưu tập thêm các con dấu hộ chiếu. Ra được Brunei đâu phải dễ, cứ đọc phần sau sẽ rõ. 

Đọc thêm Từ Brunei qua Malaysia

Chúng tôi gợi ý cho Thơm đi cùng qua Kota Kinabalu chơi mấy ngày rồi quay lại Brunei vẫn còn kịp, nhưng Thơm từ chối. Chắc Thơm có kế hoạch riêng, tôi đoán thế. Chúng tôi từ biệt nhau trong một sáng sớm.

Bến xe bus trung tâm cũ kỹ

Brunei đất nước không cần du lịch, kiếm đến một món quà lưu niệm cũng chẳng có để mua. Chúng tôi qua chợ cóc nằm bên con rạch nhỏ để mua ít đồ ăn sáng. Quán ăn duy nhất mở cửa lúc này với giá 1B/món ăn. Nếu mà biết trước chỗ rẻ như thế này chắc chúng tôi đã không thèm ghé quầy đồ ăn trong siêu thị cũ kỹ với giá đắt đỏ tới cả 100.000 một phần cơm. Chúng tôi vẫn còn chưa quên khu đồ ăn trong trung tâm thương mại như thập niên 1990, cũ kĩ, không máy lạnh, thang cuốn chiều có chiều không, tuyệt nhiên không có em tuổi teen nào check in cả. Chợ giờ này vẫn chưa có người bán hàng, phải tới 7h30 mới đông đúc hơn một chút.

Chuyến xe về Malaysia

Brunei, dậy sớm cũng chẳng có ai để mà ngắm, để làm, để chơi. 7h sáng, quá sớm để thức dậy. Chúng tôi ngồi chờ xe trước cảng sông Brunei. Nhắc lại chuyện mua vé xe, mấy người bạn chỉ chúng tôi mua ở cạnh China Temple, tuy  nhiên thông tin này không chính xác. Xe đón ở đường MC Arthur giá vé 45B/người (720.000 VNd), 8h đúng xe sẽ chạy. 

Trước đó, chúng tôi đã phải rất vất vả để hỏi chỗ mua vé xe trước. Nhưng xe chỉ bán khi khách lên xe nên bạn cứ ra bến đỗ chờ trước vậy.

Ngồi chờ xe, từng đàn chim én đông tới khủng khiếp bay rào rào về khu rừng bên cạnh thành phố trú ẩn. Tôi còn nhớ lúc tới bến xe buýt Brunei lúc 6h sáng dưới một tòa nhà cũ, cả hàng ngàn con dơi đu mình trên mái nhà kêu ầm ĩ. Chiều qua nghe chúng kêu tôi còn tưởng là chim. Tôi nghĩ, Banda Seri Begawa cũng chỉ là một thị trấn nhỏ và cổ thôi. Chúng tôi gửi đồ và lên xe cho một hành trình dài lên xuống. Xe thoải mái rộng rinh, mát lạnh, chỉ có tám người trên xe 45 chỗ. Dĩ nhiên là sẽ đón thêm khách dọc đường

Để đi từ Brunei, phải xuất cảnh và nhập cảnh ba lần vì Brunei và Malaysia xen kẽ nhau như những ngón tay. Đây là chặng chúng tôi gọi là sưu tập tem, dấu mộc trên hộ chiếu với cả tám cái. Bạn sẽ có hai dấu xuất cảnh và một dấu nhập cảnh của Brunei, năm dấu còn lại là nhập cảnh, xuất cảnh vào Malaysia và các bang của Malaysia cũng phải nhập cảnh.

40 phút sau khi rời khỏi thủ đô Brunei, chúng tôi xuất cảnh khỏi Brunei lần thứ nhất để qua Malaysia. Malaysia áp dụng chính sách nhập cảnh chung không cần điền vào form nên khá dễ. Đi khỏi trung tâm Brunei 20km là những khu rừng nhiệt đới, có rất nhiều cò trắng đậu trên các đỉnh cây. Đám chim thiếu cả chỗ đậu đậu đầy lên mái vòm tòa nhà xuất nhập cảnh. Tòa nhà này chúng tôi gọi là tòa nhà cô đơn giữa rừng.  

Ở Brunei hút thuốc và xả rác nơi công cộng sẽ bị phạt từ 1000-3000 B, quan hệ đồng tính, hiếp dâm, ngoại tình thì bị xử tử bằng cách ném đá tới chết, phụ nữ khi lấy chồng không được sở hữu tài sản. Đối với tội trộm cắp hoặc uống rượu có thể bị chặt tay chân và nhiều luật lệ hà khắc khác nữa. Vậy câu trả lời về các khu ăn chơi đã rõ, đâu được uống đồ có cồn nơi công cộng. Thế thì tạm biệt Brunei cũng đúng thôi. Không hẹn trở lại.

Sau hai tiếng khởi hành, chúng tôi đi hết phần đất nhỏ dài và hẹp của Malaysia và phải đi qua phần đất tiếp theo của Brunei. Chúng tôi nhập cảnh Brunei lần thứ 2, cũng là lần cuối cùng trước khi tạm biệt hẳn. Tôi luôn suy nghĩ người dân ở mảnh đất dài nhỏ hẹp này muốn tới thủ đô hoặc vùng còn lại của đất nước thì sẽ đều phải đem theo hộ chiếu và nhập cảnh qua một đất nước khác rồi mới trở lại cố hướng được. Tuy nhiên vẫn có cách ít phiền phức hơn là đi tàu qua eo biển Brunei. Nhưng dù sao, không bán luôn phần đất này cho Malaysia cho đỡ phiền phức nhỉ? Một câu hỏi hơi ngớ ngẩn.

Bản đồ đường đi cách trở biên giới

Xe dừng ở Limbang đón thêm vài khách lẻ đi Malaysia. Đi thêm một giờ nữa chúng tôi tới biên giới lần 3, chính thức tạm biệt Brunei và chào mừng bạn đến với Boneo. Đây là trạm vắng nhất, biên giới buồn tẻ và đầy phân chim. Đám chim én làm tổ quanh mái vòm và bất cứ đâu có thể. Trên nóc vòm nhà nhập cảnh có mấy tấm lưới, mấy con chim bay vào mắc kẹt không ra được chết khô. Nhân viên làm thủ tục cũng chỉ có một người. 

Xe chạy tới Lawas, một thị trấn nhỏ lúc 12h đúng để dừng chân ăn trưa. Thị trấn nhỏ bé nhưng rực rỡ lên trong nắng trưa nóng bức với các tòa nhà sậm màu. Giờ này chợ vẫn còn đông đúc người mua bán. Hành khách được tự do một tiếng, thích ăn thì ăn, thích đi thì đi. Cảm giác như tour du lịch thả bạn xuống điểm thăm quan và chụp ảnh rồi tới giờ lên xe về. Tiếp thêm sức, tôi gọi món cơm dễ ăn nhất là gà và một đĩa rau xào. Suốt hành trình thiếu rau khủng khiếp, phải nhắc lại suốt ở mỗi nước chuyện thiếu rau. Và rồi lại tiếp tục hành trình về Kota Kinabalu. 

Ai cũng yên tâm ngủ ngon vì sau sáu lần lên xuống chắc Kota Kinabalu thẳng tiến. Vừa chợp mắt vào giấc ngủ thì nhà xe gọi dậy kêu Passport. Chúng tôi hoang mang không hiểu vì sao lại phải xuống xe và trình Passport nữa vì không còn biên giới. Sau đó để ý kĩ lại mới thấy, từ bang này qua bang khác ở Malaysia cũng cần phải làm thủ tục xuất nhập cảnh như một quốc gia bình thường. Tuy nhiên lần này nhàn hạ hơn là hai cái xuất nhập cùng chung một cửa.

Xe cứ thế đi về Sabah hành trình 180km còn lại, quốc lộ 1 và đường Putatan kéo dài chỉ có hai làn đường nhưng hun hút đến vô tận. Nắng rực rỡ, hòn đảo nhiệt đới này với cây cối như rừng Nam Cát Tiên, dân cư thưa thớt. Đường xuôi theo hướng mặt trời trôi đi. Tôi cứ ngồi và lờ đờ tưởng tượng ra khung cảnh bài hát Vì mất đi ánh mặt trời. Đôi khi, chỉ cần ngồi xe thưởng cảnh cũng là một cách chơi rồi.

Xe chúng tôi về tới Kota Kinabalu lúc 4h chiều, không dễ để nhận ra nhà nghỉ A&J trong mấy chục block nhà giống nhau đánh số lộn xộn ở đây. Chúng tôi chọn phòng gia đìnhở được bốn người. Phòng nhỏ nhưng gọn gàng và tiện lợi. Trước mặt là khu chợ đêm hải sản trong truyền thuyết, sau lưng là chợ đồ sida và các mặt hàng điện tử Trung Quốc. Tôi ngồi trên ban công chụp vội vài bức hình rồi trời sụp mưa.

Bữa tối của chúng tôi là món cá nướng, tôm nướng, rong biển. Ngôi chợ nhỏ giáp biển thể hiện sự trù phú của thủ phủ bang Sabah với vô vàn các loại hải sản. Đừng bỏ qua chè Cendol ABC ngon tuyệt vời. Một đêm chỉ để lang thang có nhiêu đó cũng đỡ chán hơn trăm lần Brunei. Chúng tôi đặt tour đi hai đảo vào ngày mai. Những đảo nhỏ tuyệt vời trong truyền thuyết của Kota Kinabalu.

3 comments

  1. “Tôi luôn suy nghĩ người dân ở mảnh đất dài nhỏ hẹp này muốn tới thủ đô hoặc vùng còn lại của đất nước thì sẽ đều phải đem theo hộ chiếu và nhập cảnh qua một đất nước khác rồi mới trở lại cố hướng được”.
    >>>Cho hình cái bản đồ cho dễ hình dung :))))

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s