Hà Nội có 3 loại ốc

Scroll down to content

Bạn tôi hỏi “Hà Nội có 3 loại ốc phải không?” – Là ốc to, ốc bé và ốc lẫn (trộn chung 2 loại này).

Thường lúc đang ở Sài Gòn thì tôi hay nhận được đôi ba lời mời kiểu “khi nào ra Hà Nội cafe nhé, gọi nhé…”, hoặc khi tôi trở ngược vào Sài Gòn rồi thì sẽ nhận được câu hỏi “Ơ sao ra mà không báo”. Còn khi lang thang giữa Hà Nội, tôi chẳng nghĩ ra mình nên gọi cho ai, để làm gì.

Chiếc taxi chở chúng tôi vào nội thành từ Trần Duy Hưng, à vâng chính là Trần Duy Hưng trong truyền thuyết. Tôi chỉ thì thắc mắc sao phố này trồng lắm hoa sữa thế, vài tháng nữa hoa nở đồng loạt thì chết ngạt không? Tôi thích hoa sữa, nhưng loáng thoáng thôi, chứ nó dày chi chít thế này, nhức hết cả đầu. Nghe nói có hồi người ta còn đề xuất chặt bớt hoa sữa vì mùi quá sợ. Mùa đông, sau mưa hoa sữa nó ướp trong không khí đặc quánh, trường cấp 3 xưa kia của tôi có vài cây sau trường mà mùi bay về tận Kí túc xá.

Xe mở radio, 1 bản tin du lịch gì đó được 1 hãng máy bay tài trợ đang nhắc đến việc đi ăn trên du thuyền sông Cần Thơ. Bọn tôi 3 đứa quay sang nhìn nhau cười nói “đi ăn du thuyền trên sông Hàn”. Là vì 3 đứa mới thuyết trình xong vòng chung kết của KTO tổ chức, có nhắc đến vụ này. Anh lái taxi vui miệng bảo thấy ăn ở du thuyền cũng đâu ngon lành gì. Thế rồi câu chuyện bất tận bắt đầu. Anh kể về khoảng thời gian vào Cần Thơ làm việc, về những khác biệt giữa hai miền mà anh không hiểu nổi. Rằng người miền Nam ăn uống cầu kì, ăn mặc thì xuề xòa nhưng đội nón bảo hiểm thì nghiêm túc còn hơn CSGT ngoài Hà Nội :))) Vừa lúc ấy tôi nhìn ra phố, thấy đúng là Hà Nội chỉ chuộng 1 kiểu nón bảo hiểm duy nhất: hình cái nón lưỡi trai, chỉ khác là bằng nhựa, đội đối phó cho vui. Anh bảo anh hãi hùng với mưa trong miền Nam, không thể dự báo nổi, không thể hiểu nổi, mưa gì mưa lắm thế. Nói đến bia, anh bảo khiếp thật trong đấy uống bia như uống nước lã, thế là bọn tôi cười, ủa chứ mấy anh ngoài này uống rượu khác nào uống nước lọc không??? Xe đến gần bờ Hồ tụi tôi mới hỏi thế sao anh không ở trong ấy làm mà lại về HN. Anh bảo về thôi, về lo lấy vợ. Hóa ra là dụ dỗ được 1 em gái trong Cần Thơ theo anh ra HN nên mới quay về.

Phát hiện ra thỉnh thoảng lúc cao hứng nói chuyện với các anh lái xe đều khá vui. Mình mà “đớp mồi” thì các anh ấy kể chuyện liên tu bất tận. Còn thấy mình ngủ hay không có ý muốn nói chuyện thì các anh ấy cũng chỉ mở nhạc nghe, không làm phiền. Nghề lái xe, nhất là taxi, kể ra có thể biết được nhiều chuyện ấy nhỉ.

Quay lại chuyện ăn ốc, vì mình đi xa quá rồi :))) Chiều đó ngồi ở bờ Hồ lâu ơi là lâu, cứ ngồi phe phẩy quạt rồi ngắm cái hồ chơi thôi. Hà Nội nóng ghê, mình hỏi Thanh đi ăn lẩu ếch đi mày, thèm lẩu quá. Thế là hai đứa đi theo chỉ dẫn của một chị chuyên review món ăn người Hà Nội mà tôi follow trên instagram. Search đường từ bờ Hồ ra Tống Duy Tân khoảng 1,5km, quất bộ thôi. Nay đeo balo nhẹ nhàng, cũng không vội vàng gì. Ra đến nơi, tìm đúng số 28 Tống Duy Tân tìm quán lẩu Thắng Béo, nhưng chỉ thấy 1 căn nhà hoang tàn đổ nát tối tăm, xung quanh vẫn là hàng quán tấp nập sáng trưng. Trời ơi hóa ra quán đã chuyển địa điểm (sang số 4 ngõ Cấm Chỉ ngay gần đó 20m) nhưng dĩ nhiên lúc này tôi chả nhìn thấy gì khác.

Đói quá sau quãng đường đi bộ xa ơi là xa, bèn đi đến cuối đường, thấy toàn cơm rang chán òm. May sao nhìn thấy quán ốc đông ơi là đông bèn tấp ngay vào không suy nghĩ. Vào cái có bàn ngồi ngay, mấy người đến sau còn phải chờ mới có bàn ngồi. Đi ăn về mới biết quán ốc này siêu siêu nổi tiếng tên gọi là Ốc bà câm (quán có 1 bà bị câm bưng bê ốc, nhưng bán chính là 1 chị Béo ơi là béo :))) Nhưng mà ngon quá! Thảo nào anh lái taxi bảo người miền Nam ăn uống cầu kì, làm gì có vụ ốc luộc sơ sài thế này rồi ăn. Phải xào me xào muối xào dừa gì đó, rồi nướng rồi xào trừng muối rang bơ đủ kiểu kín cái menu 2 trang. Còn ốc Hà Nội, chỉ có 3 loại: ốc to, ốc bé và ốc lẫn. 2 đứa tôi gọi 1 tô to, 1 tô bé, thêm 2 chai bia Hà Nội. Mắm làm cũng ngon lắm nhé, ốc thì béo, sạch, thơm, ăn không trúng con nào bị chết :)))

Lần đầu tiên tôi biết nước ốc cũng là một cực phẩm, đến mức tôi phải xin thêm 1 chén, gọi thêm 1 tô ốc to ăn cho đã thèm. Gẩy ốc chấm với mắm cay xè, nhón thêm miếng sung muối chua chua chát chát. Cay quá thì lại uống 1 ngụm bia Hà Nội mát lạnh. Xong lại chuyển qua húp nước ốc. Nước ốc phải húp nóng mới ngon và không bị tanh nhé! 1 mâm này tất cả (thêm 1 tô ốc to nữa) chỉ có 190k.

Mấy anh chị tây balo đi qua nhìn thấy món lạ cũng tò mò vào thử. Quán còn bán cả nem rán với chân gà sả tắc, ngao hấp. Menu ngắn gọn dễ gọi đỡ suy nghĩ mệt não.

Nhiều hồi ở Sài Gòn, tôi thèm một tô ốc luộc đơn giản như ở Hà Nội vậy thôi mà chịu chẳng biết ăn ở đâu.

À có chuyện này khá thú vị, ăn ốc 1 bụng no nê rồi đi bộ về thì tự nhiên thấy quán lẩu Thắng Béo to vật vã nằm ở ngõ Cấm Chỉ sát bên Tống Duy Tân, chắc quán mới chuyển về. Thôi bye lẩu ếch, hẹn lần sau tái nạm.

3 Replies to “Hà Nội có 3 loại ốc”

  1. ôi nhìn mà thèm. Ốc luộc kiểu này xưa chị hay ăn ở hẻm nhỏ chợ Trần Văn Đang (gần bờ kênh Nhiêu Lộc), trước 1 cái trường học thì phải, và chỉ buổi tối. Gọi là ốc gạo luộc, cũng chế biến đơn giản vậy đó và ngon lắm. C k biết bây giờ có còn không nữa, chừng 10 năm rồi.

Trả lời yanimia Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: