Annapurna Circuit Trek – P5 – Ngày mình qua Thorong La là ngày đẹp trời

Scroll down to content

NGÀY 8: TUYẾT RƠI VÀ ĐÊM KINH HOÀNG TRÊN HIGH CAMP

Trong một buổi sáng nắng ngồi ở ngôi làng gần Manang, Thái Việt đã bảo tuyết sắp rơi đó mày. Mình hỏi ủa có căn cứ gì không, ổng bảo nhìn trời đi, mấy nay mây đen kéo đến nhiều. Ở đồng bằng thì là mưa, ở núi thì là tuyết rơi. Mình còn hoài nghi, ai ngờ sáng nay tuyết rơi thật.

Sáng nay mình mặc 3 lớp áo, giữ nhiệt trong cùng, áo len rồi đến áo khoác mà vẫn lạnh. Cái tay thì khỏi nói, lạnh buốt dù đã đeo bao tay dày. Nước mũi thì vẫn chảy ròng ròng nhiều đến mức phải dừng lại mua 1 cuộn giấy vệ sinh chia cho mỗi đứa mấy chục vòng, bỏ túi áo để tha hồ xì mũi. Cái mũi mình đỏ lựng như quả cà chua, lem luốc như mấy em bé  Sa Pa.

Ngoảnh nhìn lại sau lưng mấy ngọn núi xám xịt, trời sầm sập tối, không một tia nắng nào. Tuyết đã rơi trên những ngọn núi xa, và nó đang tiến lại rất gần con đường bọn mình đang đi. Mấy cái trụ nước bên đường đóng băng cứng ngắc. 

Tuyết đã rơi trên những ngọn núi xa

Và chẳng cần phải đợi lâu, tuyết đã rơi. Những cô bé cậu bé đến từ miền nhiệt đới lần đầu tiên được thấy tuyết rơi trong truyền thuyết, xem mấy bông tuyết đậu trên áo, rơi trên cỏ. Có tuyết thì trời không nắng, cũng chẳng xanh, chỉ thấy lạnh hơn. Ganesh thấy bọn mình phấn khích với tuyết như thế cũng cười theo. Rồi Ganesh dừng lại bóc cho cả bọn 1 gói mì tôm sống, chia nhau nhai. Chả hiểu sao gói mì ăn dưới trời tuyết rơi hôm đấy ngon vãi. 

Tuyết rơi!
Nhưng trời chẳng đẹp

Tuyết càng ngày càng rơi dày hơn, may mà áo chống thấm, đầu thì có nón lá rồi, không sợ ướt. Nhưng vẫn bị ăn cú lừa, cả buổi đi bộ con đường bằng phẳng dễ thương, bỗng nhiên nghỉ chân xong phải up lên cao. Đã vậy cái đoạn này còn nghiệt ngã ở chỗ sườn núi dễ bị sạt lở, có thế nhìn thấy rõ ràng dù người ta đã làm những thanh chắn, kè đá lại nhưng vẫn đầy đất đá sạt xuống tận lòng sông. Ganesh bảo chúng mình cố gắng đi nhanh chân qua đoạn này, đừng nghỉ. Mỗi lần Ganesh dặn vậy tức là thật sự có nguy hiểm, bọn mình dù mệt thở không nổi vẫn phải nhanh chân mà nối nhau đi. 

Thành viên gục ngã của ngày hôm nay là Dustin. Bất ngờ đúng không? Mới chiều hôm trước ở Yak Khara lúc mình với con Bông và Thái Việt nặng nề lê từng bước lên đồi ông Dustin còn băng băng chạy theo Ganesh như uống nhầm thuốc tăng động. Lúc đó mình đã tự hỏi sao ổng thừa sức thế. Nghiệp hay quật sớm là vậy, sáng nay ổng đã bị hết điện. 

Trưa nghỉ ở Phedi, ổng ngồi dựa vào tường, các trợ lý ngồi xung quanh hầu hạ trà nước. Càng lên cao thế này, tea house càng ít và càng đông, càng mắc (dĩ nhiên). Tea house ở Phedi trưa hôm đó không còn bàn nào trống. Trekker lạnh quá kéo nhau vào sưởi ấm, chơi bài giết thời gian. Mình nghe bảo có mấy đoàn tiết kiệm tiền nên sẽ ở đây chứ không up lên High Camp. Có nghĩa là sáng sớm mai họ sẽ phải xuất phát sớm hơn bọn mình cả tiếng để lên kịp trên đèo. Giữa cái tiết trời tuyết rơi trắng xoá này ư? Mình nhìn ra ngoài trời,  tuyết rơi trắng xoá thật, cảnh tượng ảm đạm buồn dễ sợ. Buồn và sợ ấy. Vì lúc mở cửa ra ngoài đi vệ sinh, mình thấy nước trong toilet đã đóng băng, phải gõ gõ lớp băng mới múc được nước. Ôi, cho về Sài Gòn nắng ấm đi các mẹ ơi!!!

Phedi ngày tuyết rơi
Còn đâu cái vẻ tấp nập thường ngày vẫn hay bắt gặp ở những điểm nghỉ chân

Sau bữa cơm trưa rệu rã và phải tự động viên bản thân ráng ăn cho có sức, cả đoàn lại vác balo lao ra ngoài mưa tuyết. Nhìn ngang nhìn dọc không biết mọi người đi hướng nào thì thấy Ganesh gọi từ phía sau lưng. Mình nhìn theo hướng ấy và tí nữa ngất xỉu. Hoá ra con đường phải đi chính là bò lên con dốc dựng đứng phía sau Tea house. 

Lên nào anh em mình
Khúc này còn cách chỗ ở 100m

Bao nhiêu năm luyện phim Hàn, có thấy cái cảnh nào tuyết rơi mà đáng sợ vậy đâu. Không chụp được một cái ảnh nào thổi tuyết, hứng tuyết, toàn là bịt kín mít rồi lầm lũi bước đi. Còn quay sang nói với TV, đừng để mẹ tôi xem được mấy cảnh này, mẹ sẽ bảo con điên, nhà không ở đi chi cho cực khổ vầy nè. Đến mức mình nghĩ giả sử bây giờ mà phát hiện ra để quên đồ gì ở phía dưới tea house kia chắc thôi mình quăng luôn chứ sức đâu mà lội xuống đó lấy. 

Mình chưa từng thấy 100m nào mà nó dài và xa như thế. Đó là khoảng cách từ chỗ cái đỉnh đèo đến được mấy cái nhà ở, thấy nó ở đó rồi mà không sao chạy cái vèo đến được. 

Thorongla Highcamp nằm ngay dưới chân đèo, ở độ cao này thì không còn cái cây bụi nào cả, toàn đá và tuyết trắng xoá. Mấy cái nhà cũng toàn xây bằng đá lạnh ngắt. Nghĩ đến cảnh đêm nay sẽ ở đây mà không khỏi rùng mình. 

Mấy cái nhà bằng đá lạnh buốt tuyết phủ trắng
Nhìn đã thấy buốt răng
Lúc này đang up độ cao

Mệt rã rời và lạnh, mọi người trùm thêm lớp áo phao nữa rồi tự giác đi up độ cao lên 1 cái đồi. Lạnh chết đi được, mình có cảm giác cơ thể rã ra từng mảnh. Mọi người rủ nhau chụp hình tuyết nhưng mình bảo thôi ai chụp cứ chụp, em về phòng đây. Chui vào chăn quấn kín người run bần bật. Quên hẳn chuyện tắm rửa luôn các cậu ạ, may mà có mấy bịch khăn ướt cứu vớt cuộc đời chị em. Mình cứ nằm thế tả tơi hoa lá đến lúc mấy anh gọi sang phòng bếp ăn cơm. Với mình ngày hôm đó, căn phòng ăn thật băng giá lạnh lẽo. Lạnh tới mức Ganesh phải phát cho bọn mình cái túi chườm nóng để ôm vào bụng. Menu nhìn đi nhìn lại vẫn là mấy món ăn riết ngán tới cổ. Ma xui quỷ khiến thế nào cả đám gọi mì spaghetti cá ngừ. Và từ hôm ấy, tất cả chúng mình thống nhất với nhau, xoá bỏ món này khỏi thực đơn cuộc đời mãi mãi. 

Hôm ấy sinh nhật chị Quân, chả kiếm cho bả được cái bánh gato nào thì chớ, đã thế còn phải ngao ngán ăn mì. Không biết có phải niềm vui được đón sinh nhật ở độ cao gần 5000m không mà chị Quân ăn hết sạch đĩa mì. Trong khi mình với anh Lộc ngồi cuốn từng cọng mì, nuốt như cực hình. Ông TV bảo:

  • Tao có cảm giác như bọn mình đang đi thi Cuộc đua kì thú, thử thách ăn đĩa mì siêu to ấy.

Con Bông thì bảo:

  • Mọi người đừng nói gì mắc cười, chứ không em ói hết ra bây giờ đó. 

Mình vẫn không ăn nổi, dù biết không ăn sẽ không có sức, sẽ mệt, sẽ bị trực thăng cẩu về tốn đống tiền. Bọn mình được lệnh ăn xong giải tán ngủ sớm. Sáng sớm mai 4h30 đã phải có mặt ở nhà ăn. Lần đầu tiên cả đám không buồn uống trà hay tám chuyện nữa. 

Mình bị sốt người run cầm cập, may mà có miếng dán giữ nhiệt, may mà có Panadol, may mà có cái túi chườm nóng. Lần đầu tiên mình biết sợ cái lạnh chứ không chút thích thú nào nữa. Sợ lắm chứ, sáng mai mà không hết sốt thì thôi xác định cuộc đời. 

May quá mình đi ngủ đến chừng 9h đêm thì tỉnh dậy do… nóng quá. Mừng thật sự vì cơn sốt lạnh đã qua, người đã toả nhiệt đúng như slogan của con Bông “Ăn để toả nhiệt”. Tỉnh dậy đi vệ sinh, trời sao chi chít, trăng sáng soi núi tuyết ngay trước mắt. Cuộc đời mình rồi cũng có ngày ở cái nơi heo hút tĩnh lặng cách xa văn minh thế này ư?

NGÀY 9 D-DAY 5416m

Buổi sáng hôm nay, 4h30 bọn mình xốc gùi ra nhà ăn ngồi đợi sẵn. Lại là nỗi sợ phải gọi đồ ăn sáng. Lại uống vội vài viên thuốc. Cả team nhìn nhau rồi động viên “Thôi nốt hôm nay nữa, qua đèo là xuống núi rồi, không phải leo trèo nữa”. 

5416m, ghê lắm chứ đùa.

3 chị em mình sáng hôm ấy, không phấn son gì, mặt rất ghê
Lúc này trời còn hơi tối

Jeten đi đầu, Ganesh đi chốt, bọn mình nối nhau đi khúc giữa. Xung quanh tối thui, phải bật đèn đi dò dẫm. Tiếng bước chân trên tuyết lạo xạo. Tiếng thở nặng nhọc. Tiếng xì mũi, ho hắng. Ngoài ra thì thứ duy nhất mình cảm nhận được là cái chân lạnh như đóng băng. Sao mình có thể quên là cái chân mình là nơi sợ lạnh nhất cơ thể? Vẫn chỉ mang 1 đôi vớ rồi đi giày. Không thể nào rút tay ra khỏi túi áo mà bấm điện thoại quay phim được luôn ấy. 

Chú dắt xe đạp chắc cũng mệt gần chết

Nhưng có một điều mình vẫn tin bọn mình may mắn đó là sáng hôm ấy tuyết không rơi, bầu trời xám xịt của ngày hôm qua biến mất hoàn toàn, trả lại bầu trời xanh ngắt. Mình nhìn thấy nắng vàng lấp loá trên đỉnh núi tuyết xa. Chỉ cần thế là vui rồi, vui như Tết.Tưởng tượng hôm nay mà như hôm qua chắc toi. Nhưng vẫn lạnh, huhu. Nghe lời chú Ganesh vẫn phải uống nước đều đặn mà trời ơi chai nước nhét ở balo, lấy ra nó đóng đá như bỏ tủ lạnh. Cũng phải lắc lắc ra mà uống thôi. 

Nắng lên, vui như Tết

Các bạn Nepal rất biết kinh doanh nhé, thấy các đoàn trekking chuẩn bị lên đường là các bạn ấy cũng lên đường theo. và mỗi bạn dắt theo con ngựa. Haha, ở đồng bằng đi bộ mệt quá thì bắt taxi, còn ở trên núi mệt quá thì bắt ngựa. Có điều ngựa ở đây thuê không biết trả bao nhiêu tiền cho vừa,. Bọn mình không ai phải thuê ngựa nên không biết. Nhưng Ganesh bảo cũng tuỳ tài năng trả giá thôi, họ cũng mất công mang ngựa lên đây, nên cũng mong có khách cần đến. Đúng là đi Nepal luôn phải ghi nhớ câu thần chú: Trả giá bất chấp, dù ở thủ đô hay vùng quê. Thôi dù sao cũng cảm ơn trời đất là không đứa nào phải đi ngựa qua đèo. 

Lưng chừng đèo có 1 quán trà, chẳng cần biết đẹp xấu. bọn mình chui vào ngay tìm chút ấm áp. Thứ nước mà cả bọn gọi chỉ là 1 chén nước nóng nghi ngút khói, vậy mà mừng hơn gì nữa. Cứ ôm chén nước trong tay cho ấm, rồi sì sụp húp, chẳng muốn nhấc mông rời khỏi cái lán ấm áp này. 

Thở phì phèo ra khói

Mình chưa từng đi đâu xa một mình, leo núi lại càng không, nên vĩnh viễn vẫn chưa hiểu được thế nào là nỗi cô đơn đến mức có tâm sự mà không thể chia sẻ. Nhưng mình hiểu niềm vui của việc có bạn đồng hành, và đó là người thân thiết của mình, thì việc đó ý nghĩa như thế nào. Khi con đường trước mắt vẫn cứ là những đoạn dốc lên cao nối nhau sau một khúc cua, phía trước mình, phía sau mình vẫn là TV và Bông, để cùng nhau nghỉ uống nước, động viên nhau, và chụp cho nhau những bức ảnh hiếm hoi thế này dù chân tay không còn muốn cử động. Tất cả bọn mình đều hiểu rõ, khung cảnh này khó mà gặp lại. 

Dâng trà cho thái hậu uống
Như đi lên mặt trăng ý
Lầm lũi nối đuôi nhau
Thiếu nữ u buồn suy tư
Sao tôi phải khổ thế nàyyyyy?
Bóng của chúng tôi

9:15 phút ngày 17/11, bọn mình đặt chân đến đỉnh đèo Thorongla Pass, đủ 7 người. Cả đám đứng ôm nhau, còn Ganesh và các chú Porter cười nhẹ nhõm, mãn nguyện. Bầu trời hôm ấy rất xanh, tuyết rất trắng, nước mũi mình thì vẫn chảy lòng thòng :))) 

Tưởng thế nào :)))

Ông Dustin bảo tưởng đỉnh đèo thế nào, hoá ra có dăm ba cái cờ và cái bảng gỗ ghi thông tin ngắn gọn. Ơ, chứ anh tưởng phải có cái chóp inox rồi cái tượng đài chắc :). Không có cái khách sạn nào, cái viewpoint nào, không bán thứ gì, nhưng cũng là điểm không phải ai cũng đặt chân đến được. Trên mặt mỗi đứa ngoài niềm vui còn viết 2 chữ: tự hào. Mọi vất vả đã ở lại phía sau, tạm biệt những tô mì dở nhách, những đêm mất ngủ, những ngày lạnh như thú.

Bọn mình và các anh porter – những người không thể thiếu trong hành trình này
Vẫn giữ được chiếc nón lá xinh đẹp để chụp hình, dù cũng tan nát, gió bay biết bao lần

Xuống núi thôi. 

Núi không chứa đựng bản ngã nào. Nó thậm chí chẳng có nhân tính như chúng ta kỳ vọng tìm thấy cảm thông ở ngoài thiên nhiên hay sự yên bình thư thả. Núi bóc trần ta như cuộc tra tấn. Nó đặt ra vô vàn câu hỏi liên tiếp: Tôi sẽ đi bộ như thế này được bao nhiêu giờ nữa? Sau bao nhiêu pitch tôi sẽ say độ cao? Tôi còn chịu đựng được khối đá này thêm bao nhiêu thời gian nữa? Tôi có thật sự cần chuyến đi này không?

Và người quay trở về, khám phá đôi chút về bản thân, nhìn thấy đâu đó sau sương mù, núi thẳm là nhân tính của mình. Nhân tính đó thường ngày bị che mất bởi vô vàn kỳ vọng và lấp liếm.

Núi ngủ lại ngoài thật xa. Bí ẩn. Hồn nhiên. Như chưa từng có triệu năm nào trôi qua trước mặt.

Dường như việc đi đứng bình thường không làm thoả mãn thú tính của lũ trẻ ngông cuồng đã chinh phục được đỉnh cao, bọn mình đã làm một việc sửu nhi một cách đam mê: chạy xuống núi.

Nhưng cũng là một cách hay, chứ đi chậm thì dốc, bước chân bị dồn rất khó chịu. Hoá ra cái đường đi xuống bên sườn núi bên này cũng chẳng dễ dàng gì. Trống không, trọc lóc, khô cằn. Một tiếng lở tuyết ầm ầm phía xa làm cả bọn giật thót. Vài người rải rác đi ngược đường, nhìn họ như nhìn thấy hình ảnh mình mấy tiếng trước. 

Bên kia đèo

Điểm dã man nhất của hành trình xuống núi này là không có bất cứ một cái tea house nào, không có bất cứ một bóng cây nào. Thời tiết sườn núi bên này quá khắc nghiệt, việc không có nguồn nước dẫn đến việc vài tea house đang xây hoặc xây xong rồi bỏ hoang, khoá cửa. Bọn mình không hề được báo trước điều này, dẫn đến việc chẳng chuẩn bị lương thực gì cho bữa trưa. Đành nằm dài dưới nắng nhai khô gà uống nước.

Điểm bất ngờ thứ hai trong ngày là anh Tuấn bị sốt. Vâng, người anh lớn của tụi mình chính thức gục ngã. Kể ra cả chuyến đi ai cũng có vấn đề về sức khoẻ, thay nhau, lần lượt. Anh Tuấn là cộng dồn các ngày, và vì niềm zui quá độ khi qua đèo, anh dứt 4 điếu thuốc với đồng chí Porter Jeten nữa, anh thừa nhận.

Anh tôi hôm qua còn lãng mạn với tuyết rơi

Mình, anh Lộc, chị Quân đói rã rời đã quyết định làm 1 việc mà sau đó nghĩ lại vẫn thấy mình khùng: chạy thật nhanh xuống núi ngồi nghỉ chờ mọi người. Đoạn này đá dăm rất nhiều, rất trượt, mấy bác porter cõng nặng vẫn chạy băng băng nhìn phát ham nên chạy theo. Mấy pha suýt sấp mặt. Nhưng nhờ niềm quyết tâm này mà ba đứa xuống sớm hẳn nửa tiếng ngồi sưởi nắng. Niềm vui đi xuống đã làm cả bọn quên béng mất rằng mình vẫn ở đâu đó 4000m, vẫn lạnh. 

Lạnh quá, 3 chị em ăn xong phải ngồi phơi nắng
Bàn tay chiều nay vẫn sưng vù

Buổi chiều hôm ấy chúng tôi hạ độ cao xuống được Muktinath. Một thị trấn nhỏ xinh đẹp và tấp nập. Muktinath nghĩa đen là Đấng cứu độ. Tại đây có một ngôi đền linh thiêng thờ thần Vishnu của đạo Hindu. Mình lê lết về Muktinath lúc nắng chiều còn vàng ươm, không khỏi bất ngờ khi ngắm nhìn thị trấn này.

lết về Muktinath
Muktinath vàng ươm nắng

Dọc đường những chiếc xe mô tô, xe jeep chạy xen lẫn với những con ngựa đi lang thang đầy phố. Nhà cửa xây kiểu cổ cổ, thấp thấp, đồ lưu niệm bán đầy hai bên đường. Jeten ra đón bọn mình – những đứa trẻ đã kiệt quệ sức lực sau một ngày thức dậy từ 4h sáng và có một bữa trưa chẳng ngon lành gì. Ơn giời buổi tối đã được vào bếp nấu cơm. Mình gội đầu, nước vẫn lạnh buốt, nhiệt độ đâu đó 0-3 độ. Leo lên mái nhà ngồi phơi nắng chút mà gió thổi sợ hãi quá lại xuống bếp cho ấm. 

Có ngựa đi đầy đường
Nhưng có wifi free

Buổi tối hôm nay là ngày đầu tiên bọn mình có WIFI FREE để sử dụng sau 1 tuần cắt liên lạc. Cũng chẳng có gì đăc biệt, chỉ là thông báo cho gia đình, nhắn 1 cái tin chung chung cho bạn bè là tao còn sống khoẻ, nhan sắc hơi tàn nhưng đã bò qua được con đèo sừng sững tuyết trắng ở Nepal rồi đấy. 

One Reply to “Annapurna Circuit Trek – P5 – Ngày mình qua Thorong La là ngày đẹp trời”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: