Qùa tặng của mùa hè

Scroll down to content

Tặng bạn Bông và nam thần Vật lí của lòng bạn!!!

(Huyền Trần)

Những ngày sắp thi học sinh giỏi Quốc gia, thời gian như co rút lại. Tôi ghen tị với những đứa bạn đang thảnh thơi đá cầu, đánh bóng chuyền vã mồ hôi ngoài sân kí túc xá lúc 5h chiều. Tôi thèm một giấc ngủ no mắt.

Cô Hoan cho chúng tôi một khoảng “thở” trước kì thi dù câu nói cửa miệng của cô khiến chúng tôi ám ảnh vẫn là “Không tập dượt nữa, là cuộc chiến thực sự”. Có lẽ do môn Văn chính là môn đặc thù, không thể nhồi nhét bằng những xấp đề cao ngất ngưởng như những môn khác. Gì thì gì, cứ 5h chiều tôi vẫn không thể chịu đựng thêm và ôm cặp về kí túc xá tắm rửa, ăn cơm, nói chuyện linh tinh với Ngọc trước khi bắt đầu ca học tối. Đó là hoạt động yêu thích của tôi và Ngọc. Dù tôi cũng chẳng nói gì nhiều cùng nó. Nhưng việc để nó nói ra những điều tôi cũng đang nghĩ giúp tôi tự giải tỏa rất nhiều căng thẳng. 5h, khoảng thời gian ấy, vẫn đầy những phòng học sáng đèn. Những cái bảng đen kín chữ. Những tên con trai cắm đầu bên máy tính, chăm chú, bỏ mặc thế giới ồn ào náo động bên ngoài.

Một chiều nọ, sau khi chén no nê 1 đĩa cơm đùi gà ngon thần sầu ở Cô Vân quán, tôi rủ Ngọc đi dạo một vòng trên sân trường cho tiêu cơm rồi mới về kí túc xá tắm rửa.

  • Hôm nay mày có bị cô Thu “bắn tỉa” không? Tôi hỏi Ngọc.
  • Sao lại không, trời ơi, tao nghĩ tim tao rồi cũng phát bệnh mất, bệnh tim đấy mày hiểu không? Cô lúc nào cũng nhẹ nhàng nhưng sao tao cứ cả giác run rẩy ấy. Sao đội tuyển Địa bọn tao không như bọn mày nhỉ, chỉ việc viết, chẳng phải vấn đáp căng thẳng.
  • Mày nghĩ viết mà sướng à, có bữa tao tưởng tao nộp giấy trắng ấy, có mấy cái đề thật sự đọc lên không biết phải viết gì luôn.
  • Rồi mày có nộp giấy trắng không? Ngọc nhìn tôi mong chờ.
  • Không, dĩ nhiên rồi.
  • Có bao giờ mày nghĩ có một ngày mày sẽ nộp giấy trắng không, không viết được chữ nào luôn ấy.
  • Chưa, tao nghĩ kiểu gì tao cũng viết được thôi, hay hoặc dở. Nhưng mà hôm qua tao nằm mơ thấy tao nộp giấy trắng ấy. Trời ơi, cô Hoan đã nhìn tao kiểu rất bàng hoàng, còn tao nộp bài xong lại nói có việc phải đi gấp, chẳng giải thích gì với cô.
  • Thế vì sao mày nộp giấy trắng, trong mơ ấy?

Vì sao ư? Tôi ngước lên nhìn những chùm hoa Osaka chớm nụ đu đưa trong gió, và nhớ lại giấc mơ kì lạ tối qua. Cô Hoan sau khi phát đề cho chúng tôi thì rời đi ngay, cả đội bắt đầu loạt soạt giấy bút, chăm chú nghiêm túc. Gần thi có khác, mấy cái trò đấu hót bình thường cũng tự nhiên giảm hẳn, ai cũng cảm nhận sức ép vô hình từ kì thi lần này. Trong một phút giây lơ đãng ngó ra cửa sổ, tôi đã nhìn thấy người tôi chưa từng trò chuyện. Là Đăng Khoa – tài năng của đội tuyển Lý đã nghe danh từ lâu. Tôi đã từng nhìn thấy anh ấy vô số lần khi anh được trao thưởng, tuyên dương trước cờ. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ làm quen, kết bạn, trò chuyện với anh giống như mấy đứa cùng lớp tôi vẫn làm. Tụi cùng lớp rất hay, vì là con gái lớp Văn nên rất được các anh ban A quý mến, sẵn sàng bỏ ra cả tiếng ngồi chỉ cho 1 bài tập, xách giúp thùng nước tưới cây ở kí túc xá… Tôi cũng không hiểu vì sao tôi chẳng có chút liên hệ nào với nam lớp bạn ngoại trừ Sư huynh của tôi.

Lần đầu tiên tôi nhìn trực tiếp anh ấy ở khoảng cách gần như thế. Anh đang ngồi ở bàn ghế đá trước cửa phòng học của tôi, ngay ô cửa tôi ngồi vừa vặn nhìn thấy anh. Danh tiếng của anh ấy tôi đã nghe từ ngày đầu nhập học: giải Nhì Vật Lí quốc gia, 1 trong 6 thành viên tham gia Olympic Vật lí quốc tế. Nữ sinh thần tượng anh ấy nhiều vô số kể, không chỉ trong trường, mà còn nhiều trường khác nữa.

Nên việc một con bé tôi chăm chú nhìn anh cũng không có gì lạ, lạ là được một lúc thì anh ấy phát hiện ra và cũng đang nhìn tôi. Không phải kiểu sửng sốt khi biết có ai đó lén nhìn mình, hay là đã quen bị nhìn lén rồi nhỉ? Cũng đúng thôi, nam thần mà. Chúng tôi cứ lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau như thế, cho đến khi Đăng Khoa rời chỗ ngồi, đi vào trong phòng học lớp tôi. Lạ lùng là mọi người vẫn chăm chú làm bài, chẳng ai ngước lên nhìn anh ấy cả. Anh ấy đến trước chỗ tôi ngồi, nhìn tờ giấy làm bài kiểm tra, rồi từ tốn bảo:

  • Sao em chưa viết chữ nào, đang giờ làm bài mà, sắp thi rồi, cố lên chứ bé. Làm bài đi, anh đợi em ở cổng trường.

Nói xong câu đó, Đăng Khoa còn cười, đặt tay lên đầu tôi xoa nhẹ rồi mới khoác cặp đi. Vẫn chẳng ai trong phòng học tỏ ý sửng sốt, chỉ có tôi cứ thế ngồi ngây tại chỗ như bị thôi miên.

  • Này, mày nghĩ có bao nhiêu phần trăm khả năng để một người không hề quen biết, và rất nổi tiếng lại xuất hiện trong giấc mơ của mày?

Ngọc đang nghe nhạc bằng 1 bên phone gắn vào máy mp3, quay sang nhìn tôi:

  • Còn tùy, nhưng không phải là không thể nào. Tao có quen mấy anh Big Bang đâu, nhưng tao mơ thấy các anh suốt, có hôm còn mơ thấy cảnh đám cưới của bọn tao nữa, tỉnh dậy mà vẫn cứ lâng lâng. Cái đấy khoa học giải thích là do ban ngày mày thường nghĩ về người nào đó rất nhiều, nên mới gặp trong mơ.

Sao tôi lại quên mất là con nhỏ này cuồng mấy anh ca sĩ Hàn Quốc nhỉ?  Dẫu sao thì tôi cũng không kể cho nó nghe tôi mơ thấy gặp Đăng Khoa, sao có thể lí giải là vì ban ngày tôi thường nghĩ tới anh ấy chứ, nghe có hợp lý không?

Ngọc bỏ tôi lại một mình rồi ba chân bốn cẳng chạy về trước vì nó nhớ ra hôm nay tới lượt nó trực nhật, mà sắp tới giờ đi kiểm tra phòng rồi. Tôi tự nhiên thấy hơi rệu rã, quyết định lên lớp mang sách vở về phòng tự học tối nay. Nhìn lên lầu, thấy có ánh điện trong lớp, chắc là cô nương nào đấy siêng năng lại cày thông tầm đây mà, chuyện này không hiếm. Thế nhưng bước đến cửa lớp thì tôi lập tức khựng lại. Người đang chăm chú viết trên bảng không phải mấy đứa lớp tôi mà chính là người tôi đã gặp trong mơ: Đăng Khoa. Trường chúng tôi quy định trong giờ tự học, chúng tôi có thể ngồi ở bất kì phòng nào trong trường để học, thế nên việc anh ấy xuất hiện ở đây không phải bất thường. Nhưng sao lại trùng hợp thế, chỉ có tôi và anh ấy?

Nhớ đến giấc mơ tối qua, anh ấy xoa đầu và nói chuyện với tôi, tôi nhát gan định đi về không lấy sách vở nữa thì bất chợt anh ấy quay lại:

  • Em đi học sớm thế?

Gọi tôi như thế, biết tôi học lớp này à?

  • Dạ không, em… em tính lấy sách vở về phòng học buổi tối.

Tôi đi đến chỗ mình để sách vở trong hộc bàn thì lại đứng ngây: cặp sách và đề thi của anh để ngay chỗ tôi ngồi. Trùng hợp thật đấy!

  • Chỗ em ngồi đây à? Chỗ này có view đẹp nhất lớp này, nhìn ra cửa sổ.

Tôi bất giác đỏ mặt, vì trong giấc mơ ấy tôi cũng ngồi đây nhìn ngắm anh bên ngoài ô cửa sổ.

  • Ôn luyện thế nào rồi bé? Tuần sau thi rồi, có lo lắng không?
  • Hôm nay bọn em làm đề cuối cùng rồi tự ôn luyện. Mênh mông quá, em cũng không biết ôn như thế nào nữa.
  • Ừ, bảo anh mà học như mấy đứa em anh cũng chịu, mấy đứa viết hay quá.
  • Anh đọc bài làm của tụi em?
  • À, có mấy lần cô Hoan đọc bài mẫu của em ở lớp anh. Bài phân tích thơ của Puskin này, rồi mấy bài nghị luận em lập luận chắc và dẫn chứng rất lạ, không giống văn mẫu. Em thường lấy ở đâu?
  • Em đọc báo xong sưu tầm.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi không ngờ lại tự nhiên như thế. Anh hỏi tôi về đội tuyển của tôi, về vị sư huynh lạ lùng mà tôi quen học cùng lớp anh. Một người xa lạ lại có thể cùng mình nói những câu chuyện rất bình thường như thế thật kì lạ.

  • Anh vẫn đang giải đề đội tuyển à? Năm nay thi chắc còn áp lực hơn năm trước nhỉ?
  • Sao em lại nghĩ thế?
  • Thì năm trước anh được thành tích tốt như vậy, chẳng lẽ năm nay không phấn đấu lấy thành tích cao hơn?
  • Em là người duy nhất hỏi anh có áp lực không. Mọi người, thầy cô, bạn bè đều nghĩ đó là một việc nhẹ nhàng, vì anh đã đạt giải cao thế rồi, năm nay thi tiếp có là gì.

Tôi sao lại không hiểu cảm giác của anh khi chính mình từng đạt biết bao giải thưởng thi học sinh giỏi Văn cấp 2, cuối cùng chỉ được 5 điểm văn khi thi tốt nghiệp chỉ vì lỗi rất cơ bản là đọc sai đề. Cũng may sau cú thất bại đó, tôi thi đậu vào trường chuyên của tỉnh, mọi người bạn tôi gặp đều là bạn mới, mọi thứ như bắt đầu lại, chỉ có tôi là mãi mãi trầm mặc hơn, bỏ quên hẳn cái bản tính ngông cuồng lẫn sôi nổi một thời trẻ dại.

  • Thật ra thì…

“Này, đi ăn thôi không hết đùi gà” – Tôi đang tính kể cho anh nghe câu chuyện của mình thì bất chợt Sư huynh ào vào cửa lớp như một cơn lốc xoáy, trên tay là quả bóng, người nhễ nhại mồ hôi. Không gian bỗng im bặt, thoáng chút ngại ngùng.

  • Hai, hai người…đang…
  • Anh điên à!
  • Thằng điên!

Cả tôi và Đăng Khoa đồng loạt lên tiếng. Sư huynh cười hề hề cợt nhả:

  • Ủa, làm gì căng thế, tôi chỉ định nói là hai người đang học à. Thế không phải học à, em gái, nói xem em đang làm gì?
  • Thì em lấy sách vở về phòng học. Sắp thi rồi.
  • Khụ, ừ, sắp thi rồi ôn luyện nghiêm túc không có phân tâm nghe chưa. Có gì bất thường, hay có ai chọc phá em thì báo anh xử lý.

Sư huynh tràn đầy tò mò liếc về phía Đăng Khoa nhưng không nói gì. Tôi cũng vội vàng thu dọn sách vở rồi chào anh đi về kí túc xá. Sư huynh đúng không hổ danh là tai mắt mà bố mẹ tôi cài vào trường để theo sát tôi, chuyện gì lão cũng biết. Sư huynh lớn hơn tôi 1 tuổi, lại còn gần nhà. Khi tôi đậu vào trường chuyên, bố mẹ tôi đã hết lòng “gửi gắm” tôi cho lão, dặn dò phải quan tâm như em gái. Với cái chuyện lần đầu tiên thấy tôi ngồi nói chuyện riêng với một tên con trai, lại là nhân vật tầm cỡ nam thần, lại là bạn thân chí cốt của lão, chắc chắn Sư huynh sẽ không để yên chuyện này.

Thế nhưng tôi lại phán đoán sai, hôm sau đi ăn cơm cùng lão vẫn chẳng đả động, hôm sau nữa lão gọi tôi xuống sân cho ít trái cây, sữa, dặn dò tôi thi cử các thứ để về nhà, vẫn chẳng thấy lão nói gì. Với tính cách của lão, thì chắc hẳn là chờ tôi thú tội trước. Nhưng mà tôi ngu gì tự nhiên kể, vả lại làm gì có chuyện gì như lão tưởng tượng.

  • Anh mày đi về nhà đây, ở lại thi cử cho tốt, lên anh đãi ăn thịt nướng. Mấy ngày này thả lỏng tinh thần, ngủ thêm một chút, đừng thức khuya nữa, biết chưa?
  • Biết rồi.

Lão quắc mắt nhìn tôi:

  • Dạ, em biết rồi.
  • Con gái con lứa, lại học chuyên Văn, ăn với chả nói thế thì ai mà thích cho được. À còn…
  • Còn gì cho em nữa à?
  • Anh mày dốc hết tiền còn lại mua đồ ăn cho mày rồi còn cái gì nữa mà cho. Thôi để nói sau, lo thi đi.

Trước thi 2 ngày, cả trường được nghỉ. Ở lại kí túc xá chỉ còn toàn bọn thi Quốc gia. Không ai dám rời sách vở, dù không chắc là có công thức hay câu thơ nào chui vào đầu chúng tôi nữa hay không. Vẫn cái không khí im phắc trong phòng học chung. Tôi nhìn qua dãy phòng học trên trường, đèn vẫn sáng đều. Tôi sợ sự vắng lặng này, ngồi trong phòng kí túc đọc lại vài mẩu dẫn chứng nghị luận xã hội sưu tầm được trong mấy lần ra ngồi đồng ngoài tiệm net trước cổng trường. Sách để ngay trước mặt và chữ cứ chạy qua chạy lại trong đầu thôi chứ tuyệt nhiên không đọng lại.

  • Vẫn còn đọc tài liệu hả?

Tôi giật mình ngẩng lên, là Đăng Khoa, nhưng khác với anh của ngày thường mà tôi vẫn hay gặp. Hôm nay anh mặc bộ đồ thể thao, áo ba lỗ, quần đùi, đầu đinh lấm tấm mồ hôi. Vậy ra tiếng cười nói, hò hét và đập bóng nãy giờ trước sân kí túc xá là của anh và đồng bọn. Đăng Khoa liếc xuống bàn tôi đang ngồi, rồi cười:

  • Em kiếm đâu ra mấy cổ vật này thế?

Kẹp trong quyển sách của tôi là quyển truyện tranh Conan, xấu hổ quá, biết vậy cứ đọc công khai, hôm nay dù sao cũng được “xả trại” mà, sao phải ngụy trang ra vẻ ham học thế này đâu có giống tôi.

  • Của Sư huynh để lại cho em, bảo là xem cho thư giãn đầu óc.

Anh tiện tay với lấy 1 quyển ngồi xem chăm chú, tôi cũng thế, thỉnh thoảng cả hai cùng mỉm cười. Không ai nói với ai câu nào nữa, nhưng cái khoảng im lặng đầy thấu hiểu ấy trước ngày thi quả thật rất ý nghĩa với tôi, và có lẽ với anh ấy nữa.

Và ngày thi cũng đến.

Đề thi hoàn toàn lạ, chúng tôi chưa từng giải qua. Phù, đó là may mắn. Tôi sẽ không phải viết lại những điều cũ kĩ để rồi bế tắc. Não bộ của kẻ viết Văn được cấu tạo rất kì lạ. Ở những thời điểm quan trọng, nó biểu tình trước những điều quen thuộc. Nghĩa là bạn có thể bắt đầu rất trơn tru với phần mở bài, vì đó là đề bạn đã từng làm. Nhưng khi xuống thân bài, viết được vài câu thì bạn bắt đầu tắt ngóm. Bạn hoàn toàn rối rắm với việc cứ nghĩ mình đã viết gì trong bài cũ, ý này mình mới nghĩ ra. Rồi nguy hiểm thay, ngòi bút bạn bắt đầu chuyển động chậm dần. Bạn bắt đầu nghe thấy tiếng ngòi bút loạt soạt của người bàn bên, tiếng bước chân giám thị, tiếng lá ngoài sân trường. Thế nên là tôi cảm ơn một cái đề mới toanh của Bộ.

3 tiếng.

Thời gian chảy trôi y hệt muôn vàn những chiều làm đề trước đó.

Cho đến khi tiếng trống báo hết bài vang lên, tôi bất giác nhẹ nhõm như mình vừa bước ra từ một giấc mơ đầy sợ hãi. Bình thản ngồi chờ kí tên, nhìn ra khoảng sân thênh thang ngập nắng tháng 4. Giây phút đó, thực sự, tôi đã chẳng quan tâm gì đến kết quả. Tôi chỉ biết bản thân đã hoàn thành, đã vượt qua bằng tất cả sức lực và trí tuệ.

Thi xong, tôi như đã thấy mùa hè ở trước mắt, mùa hè còn cách vài gang tay sau khi thi học kì, sau khi lĩnh một mớ bài tập về nhà, mùa hè được duỗi tay chân trên chiếc giường rộng thênh thang quen thuộc ở nhà.

Vậy mà bỗng chốc tôi lại có một chút khó chịu với mùa hè. Bởi vì từ lúc thi xong, đến lúc biết kết quả thi, rồi khi cánh cổng kí túc xá mở rộng tiễn bọn chúng tôi về nhà, tôi vẫn không gặp lại Đăng Khoa. Anh không chuyển trường, tôi cũng vẫn ở đây, thế nhưng sau buổi tối ngồi đọc Conan cùng nhau ấy, anh gần như đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi, giống như trước đây, học cùng một trường nhưng không bao giờ gặp gỡ.

Kể cả khi tôi vỡ òa vui sướng lúc cô Hoan báo tin mình được giải Nhì Quốc gia, lúc nghe sư huynh báo Đăng Khoa vẫn duy trì thành tích năm ngoái, vẫn lọt vào tuyển quốc gia, lúc xem video anh trả lời phỏng vấn trên tivi về thành tích huy chương Bạc Olympic Vật lí Quốc tế, tôi chưa từng được nói câu “Chúc mừng anh”.

Một lần dùng hết can đảm hỏi Sư huynh, lão chỉ bảo “Nó bận lắm”. Tôi hiểu, anh bận hơn rất nhiều sau ngần ấy thành công. Bất giác tôi nhớ lại câu nói của anh lần đầu chúng tôi nói chuyện “Em là người đầu tiên hỏi anh có áp lực không”.

Đêm liên hoan chia tay với khóa của Đăng Khoa, của Sư huynh, nhiều đứa khóa tôi khóc như mưa. Cũng có nhiều lời tỏ tình được thổ lộ, ngày đặc biệt nên các thầy cô cũng không quản chúng tôi. Nhiều người anh, người chị mà chúng tôi thân thiết từ nay sẽ không còn gặp nữa. Tôi chẳng khóc, Sư huynh ngay gần nhà tôi, muốn gặp lúc nào chẳng được. Đăng Khoa đứng giữa vòng vây của rất nhiều fan nữ, quà tặng trên tay cầm không xuể. Tôi đứng từ xa nhìn anh, thầm thì một lời chia tay, chào một chút rung động của tuổi 17, không ngừng hỏi bản thân vì sao đến cuối cùng tôi và anh lại trở thành xa lạ đến mức không thể nói một lời chào. Tôi của tuổi 17, không thể tìm ra đáp án, kéo va li về nhà trong một ngày nắng trong trẻo. Vì mùa hè, nỗi buồn ấy cũng nguôi ngoai phần nào.

  • Có điện thoại cho con kìa Phương.

Bố tôi gọi ra nghe điện thoại, có khi nào là Đăng Khoa, tôi thầm mong dù biết mình hoang đường.

  • Café trà sữa bánh xèo cút lộn hột vịt lộn bắp xào bánh tráng trộn đê! Anh mày thi đại học xong rồi!
  • Em còn tưởng mấy cô bán hàng rong tiếp thị qua điện thoại đấy. Qúa hợp lý, giờ đi luôn à?
  • Mai đi, mai có điều bất ngờ dành cho mày.
  • Mai đi thì mai gọi, giờ gọi làm gì để ngóng?
  • Cái con bé này, ờ thì gọi cho mày chuẩn bị tinh thần, không lại bảo gọi gấp gáp không kịp sửa soạn. Thế nhé!

Bất ngờ của Sư huynh tôi cùng lắm là lão sẽ cho tôi vài quyển truyện, hay cái account xem phim chất lượng cao chứ không phải bất ngờ kiểu tôi vừa bước chân vào quán ăn vặt quen thuộc thì thấy Đăng Khoa đang ngồi đó từ bao giờ.

  • Sư huynh của em vừa bị đám bạn cũ kéo đi chơi game rồi. Đăng Khoa lên tiếng trước khi thấy gương mặt ngơ ngác của tôi.
  • Sao anh lại ở đây?
  • Anh lên nhà Phong chơi từ hôm qua.
  • Em còn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa chứ. Chẳng có gì phải né tránh hay giấu giếm, tôi nói thật suy nghĩ của mình.
  • Vì sao?
  • Thì anh còn chẳng nói lời chào với em hôm chia tay ở Kí túc xá.
  • Anh biết anh còn gặp lại em, sao phải nói chia tay làm gì? À, quà cho em, anh mua lúc đi thi.

Đăng Khoa đưa cho tôi 1 quyển sổ tay bọc giấy rất đẹp, nhìn qua là biết hàng thủ công tinh xảo và giá trị.

  • Em sưu tầm thơ thẩn, tài liệu gì thì viết vào đây. Hoặc là lúc nào có giận hờn gì anh cũng viết hết vào.
  • Ai thèm?

Tôi đỏ mặt khi nghe anh nói tôi giận hờn anh, dù đúng là như thế thật.

  • Chúc mừng em, giải Nhì Quốc gia môn Văn, lúc nghe thầy cô thông báo trường mình có một giải Nhì môn Văn anh biết ngay đó là em.
  • Sao anh biết chứ? Tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn anh.
  • Nhất định là em rồi, em giỏi mà.

Tôi mỉm cười hạnh phúc, từ ngày có thành tích này, tôi nhận không ít lời khen hay giải thưởng và cả sự ngưỡng mộ, nhưng chưa khi nào lại thấy vui như thế khi nghe được câu nói từ một người mình thầm mến.

  • Khi nào anh đi du học?
  • Cuối tuần sau.
  • Anh chọn nước nào chưa?
  • Anh sẽ đi Nga.
  • Tuyệt nhỉ, anh nhớ đi thăm bức tượng ông Puskin nhé! – Tôi nháy mắt tinh nghịch.
  • Tượng có gì mà xem chứ?
  • Thì đến hỏi Puskin vì sao lại sáng tác ra bài thơ ấy rồi bắt anh phân tích.
  • Em biết chuyện này à?
  • Trời ạ, “giai thoại” này học sinh nào vào trường chẳng nghe kể.

Sao có thể không biết anh chính là người đã dám cả gan ý kiến với giáo viên môn văn rằng vì anh chưa yêu bao giờ nên không thể hiểu được, phân tích được tình yêu sâu sắc mà ông Puskin viết trong bài “Tôi yêu em” là thế nào.

Tôi ngồi cười ngất, tưởng tượng đến việc một học sinh giỏi Vật lí phải ngồi vò đầu bứt tóc phân tích một bài thơ tình.

  • Thế lúc đó em phân tích kiểu gì?
  • Thì em tưởng tượng ra rồi viết thôi. Anh phải đọc thêm về chuyện tình của Puskin với vợ, và cả cái chết trong vụ đấu súng của ông ấy do ghen tuông nữa.
  • Anh có đọc, nhưng cảm giác nhớ nhung, hi vọng hay tương tư thật sự thế nào làm sao viết ra được, lúc ấy anh đâu đã gặp em…

Cả tôi và anh đều im lặng vì câu nói này. Tôi biết anh đang nói đến điều gì, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ngọt ngào. Hóa ra đâu chỉ một mình mình nghĩ ngợi tương tư.

  • Anh sẽ đến thăm tượng Puskin chứ?
  • Ừ anh sẽ đi, vì em anh sẽ đi.

Tôi cười nhìn anh chàng trước mặt, ai lại nghĩ đây là nam thần Vật lí trong lòng nhiều cô gái, lại có ngày vì tôi mà bảo sẽ đi thăm tượng một nhà thơ. Ngoài phố, phượng thắp lửa đỏ rực, như những đốm lửa đang nhảy nhót trong lòng tôi. Cuối cùng, mùa hè đã đến theo một cách riêng thật bất ngờ và rực rỡ.

(Truyện mới được tui viết thêm thắt từ hồi kí Học trường chuyên là sao?. Tui chợt nhớ là bà Bông thích chàng trai Vật lí, chứ chuyện của bả nó không có happy ending như này. Nhưng dù sao đỡ hơn tui, hồi đó mấy anh Vật lí trường tui cũng giỏi, mà tui không thích ai hết :)))

2 Replies to “Qùa tặng của mùa hè”

  1. Chị đọc lúc đầu phân vân không biết thiệt hay truyện, rồi lại thấy hay quá khó mà thiệt, rồi lại thấy dễ thương quá mong là thiệt.
    Chị đoán là chắc được insprired từ bạn nào rồi 🙂

  2. Sự thông minh của một nam thần Vật Lý có thể làm che lấp nhan sắc của anh ấy trước đôi mắt của một cô gái học Văn nha.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: