Dăm ba chai rượu táo Marpha

Đăng bởi

Dăm ba chai rượu táoĐó là câu bọn mình đã nhếch mép cười khi nhìn thấy chai rượu táo nằm chễm chệ trên bàn sau buổi ăn tối ở Marpha. Nhưng đúng là mấy đứa khinh địch chủ quan thường chết trước, hôm ấy bọn mình được một trận say nhớ đời, nhớ mãi không quên luôn.

Bọn mình đến Marpha nhàn nhã với 20km ngồi ô tô vòng vèo uốn lượn thả đèo từ Muktinath về cộng với vài ki lô mét trek nhẹ nhàng cho biết thế nào là gió táp vào mặt. Marpha gây ấn tượng khá mạnh với cả đoàn bởi những cơn gió thốc xéo xắt, quật ầm ầm từ sáng đến đêm như bão cấp 7 cấp 8. Những vườn táo sai trĩu quả, những hàng cây liễu cây ơ gì ngả vàng bao xung quanh là những dãy núi tuyết, Marpha nằm giữa đó, lặng lẽ im lìm mà cất giấu một thứ đặc sản vạn người mê và 7 người sợ : rượu táo Marpha.

Buổi sáng ở Muktinath, vẫn núi tuyết điệp trùng
Trên chiếc xe mào xanh thả dốc không phanh
Một toà thành cũ

Buổi trưa bọn mình được ở một ngôi nhà ngay đầu làng, đóng kín cửa vẫn nghe gió rít ầm ầm bên ngoài, đến mức không sao ngủ được. Sau bao ngày ngán ngẩm với bò yak và gà, hôm nay Ganesh cung cấp cho bọn mình một con cá basa béo ú. Chị Quân lấy vài nhát làm món cá kho, có tiêu, có nước mắm và cả những quả ớt Nepal cay xé gió, một nhát đầu được cất lại để tối rim cà chua.

Táo Marpha và các sản phẩm làm từ táo, 2 chai rượu nữa ợ
Táo đóng gói thành từng bịch 5 10kg cho dễ bán
Nhìn núi mà mắc ngán
Vẫn buốt răng dù nắng chói chang
Mấy con quỷ ô tô đi qua bụi mù
Đi qua cái thung lũng này là tới Marpha. Ngọn núi tuyết xa kia nhìn như ghép vào
Biển báo hề hước ghê

Buổi chiều cổ họng lão Việt vẫn sưng, ngây ngấy sốt. Bọn mình đã dốc hết thuốc đau đầu ho sốt gì mang từ VN qua để uống lúc trên đèo Thorongla, nên Dr Ganesh phải dẫn lão Việt vào làng lấy thuốc thêm. Từ đầu làng đi vào trong làng chỉ tầm 500m nhưng gió lạnh rất kinh. Vậy mà cả đám cũng không bỏ bạn bè, đi theo cho bằng được.

Marpha – thị trấn gió

Rất ít người và bài viết viết về Marpha. Thế nên bọn mình cũng chẳng biết ngôi làng nhỏ này có gì hấp dẫn để ghé thăm. Vậy mà khi bước qua cổng làng tự nhiên cả đám lại ao ước giá như buổi tối bọn mình được ở đây, con phố này khá là sầm uất tấp nập với những ngôi nhà san sát làm hoàn toàn bằng đá, xung quanh là bạt ngàn táo sai trĩu quả. Bọn mình reo lên khi nhìn thấy những quán bia, những tiệm bánh thơm nức mũi, nhưng phát hiện ra không đứa nào mang theo tiền, thật là hài hước. Thế nhưng chưa ngạc nhiên bằng việc vừa thấy vài dấu vết của cuộc sống hiện đại thì lại chứng kiến cảnh những chuồng ngựa nằm ngay cạnh đường. Chiều buông, người dân lùa ngựa về nhà đi ngang qua phố, “bom” rơi đầy đường. Bọn ngựa đi thong thả nhàn nhã trên con phố nhỏ, chẳng đoái hoài gì đám người lạ mặt đang ngơ ngác nhìn.

Ngựa về nhà, hiên ngang giữa phố
Bình yên Marpha
Phút lãng mạn của anh tôi
3 cháu bé trước cổng làng

Gió lạnh, mặt trời khuất sớm, phố xá lại thiếu vắng những âm thanh huyên náo ồn ào, chúng tôi dường như là những du khách nước ngoài duy nhất ở Marpha. Những người phụ nữ túm tụm tám chuyện nơi đầu làng, vài cửa hàng bán đồ lưu niệm, rượu táo, chẳng ai buồn chèo kéo mời khách, còn chẳng nhìn thấy người bán hàng ấy chứ. Marpha dường như là một ngôi làng, một trấn nhỏ bị lãng quên trên con đường trở về Pokhara xinh đẹp. Thậm chí lúc gió nổi đùng đùng và bụi cuốn mịt mờ, mình cứ nghĩ Marpha xưa kia chẳng khác gì cái ốc đảo cho dân du mục dừng chân khi đêm vắng, như ở xứ ba tư, như ốc đảo với những hàng chà là và lạc đà trong nhà giả kim.

Từ Marpha, trekker có thể đi lên Dhaulagiri base camp ở độ cao 5200m theo lối Yakhara. Bọn mình dĩ nhiên giờ chả quan tâm đến cái camp nào núi nào nữa dù có bạc có vàng dát trên đấy, một Thorongla vừa vượt qua là quá đủ rồi.

Xin đừng rủ tôi đi trek nữa

Buổi tối đó bọn mình được rủ “nhậu không ?”. Câu hỏi đánh trúng tâm lý của một đám đã rời xa đồ uống có cồn 10 ngày, bâng khuâng khó tả. Cơm no, cả đám 7 trekker Việt Nam và 5 porter Nepal kéo nhau vào phòng meeting room, nhưng thay vì họp phổ biến lịch trình như mọi khi, là tiết mục giao lưu văn hóa quốc tế bằng quốc hồn quốc tuý. Ganesh mang ra 1 chai rượu táo Marpha rót mỗi người một ly be bé, uống giao lưu sau màn cảm ơn khách sáo. Đoạn này như kiểu 2 phái đoàn ngoại giao tiếp đón nhau, bên này cảm ơn qua, bên kia cảm ơn lại. Túm quần gọn một câu là rất vui mừng vì đã cùng nhau vượt qua đèo an toàn.

Marpha Brandy – Thủ phạm nè mọi người

Bọn mình uống cạn ly đầu tiên, bảo rượu cũng nhẹ và khá ngon nhỉ, thêm ly nữa nào. Ganesh nhìn mấy đứa tự rót thêm rượu, ngỡ ngàng. Còn đâu hình ảnh những cô gái Việt Nam dịu dàng với tà áo dài tung bay ở Manang? Còn đâu hình ảnh những cô bé ngày ngày cặm cụi lầm lũi trong bếp nấu ngàn món ăn ngon hú hồn? Giờ mấy cô bé ấy đang uống rượu táo như uống nước. Lại còn hùng hồn so sánh bảo là không bằng một góc của bàu đá quê chị Quân, không bằng rượu ngô mà bọn mình đã từng uống ở Hà Giang. Rồi còn bày khô mực khô bò ra làm mồi, cắt thêm những lát chanh, viền muối quanh ly điệu nghệ – như một thói quen khó bỏ những ngày ngồi Midway say sưa với Des với Corora và Tequila. Ôi đúng là bản tính thì khó dời mà, giấu không nổi, haha.

Mới đầu còn rụt rè e lệ, vài ly rượu vào bắt đầu nói năng loạn xạ cả lên, thêm vài bản nhạc Nepal high high, bọn mình ra nhảy nhót nhiệt tình. 1 chai, rồi 2 chai rượu nữa được gọi thêm. Càng uống càng vui. Mà cái vui ấy thường làm người ta say khướt lúc nào không hay.

Gục ngã :))

Mình không nhớ cái đoạn giữa buổi tiệc đã diễn ra thế nào, chỉ nhớ được đoạn kết thúc khi mình đã nằm trên chiếc giường ấm áp trong phòng, nghe giọng con Bông gào thét tìm mình, đòi trả cho bằng được chiếc chăn nó đang đắp. Nó không chịu đắp chiếc chăn đó, quả quyết rằng đó là chăn “của Huyền”, phải trả cho Huyền ???. Đến mức mọi người phải mang cái chăn đó đi ra ngoài, rồi quay trở lại, giả vờ như lấy cho nó cái chăn mới. Chị Quân thì ôm cái xô, vừa nôn vừa bắt anh Lộc xoa dầu bóp chân, đòi ăn socola. Mình còn thảm hơn, vào ôm bồn cầu nhà vệ sinh ói tới mức té bật ngửa như 1 con ếch. Kinh khủng hơn tất cả cảnh tượng đó đều được anh Tuấn quay lại bằng điện thoại, sáng hôm sau mở ra cho 3 đứa xem, cười muốn chảy nước mắt.

Hình tượng cố công xây dựng sụp đổ cái rầm, phái đoàn này mà cử đi làm sứ thần công du thì có mà mất luôn đường về. May cho cả bọn là ngày hôm ấy chẳng còn phải chếch choác gì nữa, xe ô tô đón ngay trước cửa khách sạn. Cả đám nghẹn ngào nuốt mì gói muốn trào ngược hết ra, mình hên còn pha được ly sữa nóng uống cầm hơi, rệu rã bước lên xe. Nhưng mà ít ra thì cuộc sống công bằng, tụi mình vật vờ thì phái đoàn Nepal cũng vật vã. Chú Ganesh của tụi mình bình thường nói như chim hót, chỉ trỏ núi sông cây cỏ, thuyết minh nhiệt tình hơn cả sub phim, hôm nay cũng tựa đầu vào ô cửa kính nhắm mắt cố tìm giấc ngủ, dù cái cửa kính ấy giật đùng đùng sau mỗi cú nhồi nhún tung nóc. Không ai biết ngày hôm ấy phải đi chuyến xe dài 11 tiếng. Không ai biết hôm ấy phải đi qua đoạn đường lòng mề đảo như rang lạc. Không ai biết cả, thế nên mới có 1 đêm say túy lúy đất trời như thế.

Này thì “dăm ba chai rượu táo Marpha”, từ nay xin chừa !

Đã xa còn kẹt xe do núi lở :)))
Cũng đẹp đấy, mà mắc ói quá huhu

5 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s