Cafe phin giấy và mỹ phẩm nội địa

Đăng bởi

Mình uống cafe cũng hệt như cái nết của mình: không cố định, tùy hứng. Ngày nào thích thì uống, không thích thì thôi, đi mua nước ép táo. Ngày nào thảnh thơi thì pha chế bình giữ nhiệt xách đi, gấp thì ghé quán ngay chỗ xe đưa rước đón mua 1 ly là xong chuyện. Hôm nọ thấy trên phòng có hộp cafe ai mang lên, mình xách theo bình đá, lấy pha uống.

Loại này thử nghiệm cũng vui, cafe phin giấy. Thằng bé nhân viên mới của phòng mang vào. Nó hỏi mình chị uống thấy được không. Mình bảo ờ chị thấy nó nhạt, vì phin giấy có tí tẹo cafe à, mình phải mix thêm cafe rang xay vô nữa. Nhưng mà kể ra phin này mang đi cắm trại thì toẹt vời, gói thêm chiếc ly sứ ly thủy tinh gì đó nữa. Bạn tưởng tượng ra không, trên đỉnh núi sương giăng, ngồi chế nước sôi nghi ngút vào phin cafe giấy, rồi hít hà, uống từng ngụm. Mình thề những lúc như thế, mình chỉ thèm nghe tiếng khui của 1 lon beer, hoặc nhìn bạn mình đứng hút thuốc, nhả khói thả vào mây, nào có bao giờ mình nghĩ thèm cafe đâu. Mình chỉ ví dụ vậy thoai =)))

Đây, cafe phin giấy nè, gọn gàng cơ động

Nhưng mà, kể ra thằng bé này cũng lạ, mình đã bảo cafe nhạt, vậy mà bữa sau đi làm đã thấy nó để 1 hộp cafe mới tinh trên bàn mình. Ẻm thua mình có 1 tuổi, nhưng nhìn mặt như thua 5 tuổi. Kiểu chàng trai chưa phải trải gió sương cuộc đời. Nhà ẻm gốc lớn, ẻm đi du học Mỹ về là ba mẹ tha thiết đưa ẻm vào làm bên mình, công việc đầu tiên, những đồng nghiệp đầu tiên. Ngày đầu tiên đi làm, ẻm gây xôn xao dư luận vì đi hẳn con Lexus, không phải tự lái, mà có tài xế lái =)))) Tiếng Việt của ẻm vốn từ ít ỏi, tai lại có vấn đề bẩm sinh từ bé, giao tiếp với đồng nghiệp kém, vừa thử việc xong 2 tháng thì gia đình lên xin cho nghỉ 2 tháng đi điều trị cái tai. Mình cứ tưởng sau cú đó ẻm nghỉ luôn, nhưng vẫn thấy ẻm đi làm lại. Nhưng thằng bé cũng hay mang cơm đi ăn cùng mấy ông trong phòng. Xong có một hôm cả phòng ăn uống gì đó, có bà chị buột miệng bảo “giá phòng mình có cái bàn riêng để ăn uống cho thoải mái”. Vài ngày sau thấy ẻm đặt ship về 1 cái bàn từ Trung Quốc, giá gần 200usd, bảo “em tặng phòng mình”. Mọi người bảo thôi mấy đứa đừng ai ước ao cái gì nữa nha, ước xong có thiệt đó.

À, còn chuyện mỹ phẩm, dạo này mình có xu hướng dùng những loại mỹ phẩm không mùi hoặc mùi nguyên bản. Mình dùng dòng Hadalabo một phần vì giá nó bình dân, phần vì nó không mùi rất thích. Hôm qua thì ghé Hasaki lúc đi mua đồ ăn sáng, mua 1 lọ serum nghệ, 1 hộp mask nghệ của 1 hãng Việt Nam là Cocoon. Lúc đầu mình tính đặt hàng vì được khuyến mãi nhiều, nhưng dạo này làm việc cơ động, không nghĩ ra ship về đâu thì ổn nên ra mua luôn cho nhanh. Đậu phộng, hóa ra giá còn tốt hơn giá on web. Vẫn theo tiêu chí không mùi và nguyên bản. Vì là dòng nghệ, nên mùi nghệ đặc trưng, mà mình lại thích mùi này. Xem thử thương hiệu trong nước, không bị oánh thuế nhập khẩu, không bị gồng gánh tiền giá trị thương hiệu thì chất lượng thế nào.

Thực ra mình đang chờ mong ông bạn mình gửi cho mình cám gạo cơ. Chính xác là cám gạo hay cho gà ăn ấy =))) Cám gạo phơi khô, loại bỏ phần tạp chất, giữ lại phần cám mịn, trộn với sữa tươi không đường hoặc sưã chua không đường, làm mát trong tủ lạnh rồi đắp mặt, tẩy tế bào chết toàn thân – chính là cảm giác sung sướng nhất. Thật, mình thích cám gạo hơn mấy cái mask đắt tiền nhiều nhiều. Mà lâu rồi nhà mình đâu còn đi xay lúa, đào đâu ra cám nguyên chất, đành chờ bạn mình gửi cho, bạn bảo gà nhà tao chê cám không ăn, ơ, vậy để mình, lũ gà ngu ngốc.

Bây giờ mỗi sáng ngồi chờ cafe phin giấy, mình sẽ coi highlight tất cả các trận của Euro lẫn Copa America. Mình không nghiện tới mức thức tới 2h đêm coi, dù mấy trận 2h toàn mấy trận đỉnh vl.

Dạo này sở thích xem phim truyền hình của mình lại rơi vào công thức cốt truyện “nhóm bạn thân” + “nhẹ nhàng” + “ít drama”. Điển hình là series Reply 1994 1997 1988 mình đã cày cả phim lẫn truyện từ lúc mới ra. Hôm qua thì xem thêm bộ Hospital playlist (mùa 1 đã full, mùa 2 đang ra). Ôi hóa ra, đạo diễn phim này cũng là đạo diễn loạt Reply, hèn chi mà cái style nó hợp mình như thế. Con em mình bảo: em thấy chị xem không tua phút nào. Ờ, lạ vậy đó, phim chả có drama gì cả, mà nó cuốn mình theo từng tình tiết, như kiểu xem chuyện thường ngày ở bệnh viện ấy.

giờ, đi tạp hóa mua vài bó rau, chợ tự phát phải dẹp hả các cậu, mấy nay mình mệt trong người, không quan tâm tin tức đất nước Sài Gòn lắm, nghe chúng bạn bảo vậy. Mà mình thấy 3 cô tạp hóa gần nhà vẫn đông vui, nên mình yên tâm cả ngày không cần thò chân ra ngoài. Những ngày này mà thử crush có quay sang nói chuyện yêu đương với mình, mình cũng dửng dưng lắm. Nhưng nói mới để ý, 3 ngày rồi ổng không thèm nhắn cho mình một tin nào. Trong khi chị mình mới không thấy mình lên group chat, hoặc chỉ xem mà không nhắn gì đã hỏi bạn mình là Huyền nó bệnh hả em. DM, đến chị tôi còn nghĩ đến khả năng tôi bị bệnh, còn anh hoặc là đánh giá khả năng sinh tồn độc lập của tôi quá cao, hoặc cũng chẳng mấy khi nghĩ về tôi trong ngày. Tôi thì tôi thiên về khả năng thứ hai hơn đấy. Má, quá buồn!!!

6 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s