Đừng đi nhanh quá kẻo bỏ lỡ một B’lao mơ màng

Đăng bởi

Từ Sài Gòn lên Đà Lạt bây giờ đường xá rất tốt, nếu đi xe khách ban đêm chỉ mất 6 tiếng, ngủ một giấc dậy là tới nơi. Bạn sẽ dễ dàng lướt qua một B’lao như hàng chục địa danh khác dọc đường. Lần đầu đến B’lao tôi đã thốt lên: trời ơi, sao tôi không đến đây sớm hơn?

Một góc B’lao sáng sớm

B’lao là tên gọi thân thương của vùng đất Bảo Lộc – Lâm Đồng ngày nay, theo tiếng người dân tộc Mạ sinh sống lâu đời ở đây, nó có nghĩa là “đám mây bay thấp”. Hiện giờ, cái tên B’lao vẫn được đặt cho một phường ở đây, như một hoài niệm đầy lưu luyến.

Bản đồ phường B’lao

Thành phố này nhỏ bé như vừa một lòng bàn tay, cũng có hồ trung tâm nhưng dĩ nhiên chẳng to lớn như Hồ Xuân Hương, cũng núi đồi ấp ôm, phố xá nhỏ nhắn, khu trung tâm vỏn vẹn vài vòng xe. 9h tối lượn ngoài đường đã thấy hàng quán đóng cửa im lìm. Thêm mấy cơn mưa rả rích sáng đêm vào mùa hè nữa. Rút cuộc tôi đã hiểu cái nỗi buồn của Trịnh Công Sơn ngày ông viết cho Dao Ánh những lá thư tình từ B’lao:

“… Bây giờ núi đồi Blao còn đêm mù sương và im lìm ngủ. Anh thắp nến trắng viết thư cho Ánh và trùm chăn quanh mình. Miền cao nguyên này lạnh suốt ngày. Có điều anh không ngờ là vùng đất này buồn đến thế. Những ngày đầu lên đây anh ngỡ là mình vừa mang một bản án treo đày về miền hoang đảo. Anh chưa bao giờ đối diện với một dáng buồn lạ lùng và bi thảm thế này. Buổi sáng thức dậy sương muối xuống đầy cả một vùng trước mặt, cây cỏ trắng xóa và những người Thượng đi lấy củi sớm ở những đồi chè xung quanh không còn nhìn thấy gì nữa”.    

Trịnh Công Sơn

Tôi ngồi lại góc quán cafe năm xưa từng ngồi với người yêu cũ. Chỉ nhớ một ngày mùa đông năm xưa còn ngông cuồng tuổi trẻ, trời xanh nắng vàng, chúng tôi từng đi một chuyến vội vàng cùng nhau lên cao nguyên mơ mộng. Hồi đấy chỉ có vỏn vẹn 1,5 ngày nghỉ, vẫn ngang ngược đòi đi Bảo Lộc bằng xe máy. Lại còn đi một con đường “chị google chỉ”, tránh xa quốc lộ, bắt tội bạn khi đó phải cầm lái mệt mỏi vẫn không lời kêu than. 

Hình còn sót lại từ chuyến đi năm xưa ấy, chẳng hiểu sao những gì liên quan đều gần như xóa sạch, khùng ghê
Góc quán ven hồ trung tâm

Quán buổi sáng cuối tuần nhưng không đông khách, có người hút thuốc bên ngoài, bên trong vài vị khách, tiếng nhạc nhẹ nhàng khuấy đảo không gian, gợi chút hoài niệm xưa:

“Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em

Áo xưa chưa quen phong trần đợi mùa thu vàng áo thêm.

Chiều một mình qua phố nghe dòng nước vẫn vây quanh

Bước chân nghe quen cũng buồn, lạy đời xin còn tuổi xanh”.

Chiều một mình qua phố – Trịnh Công Sơn

Nhiều người nghe nhạc Trịnh nhưng không biết nhiều về bối cảnh ra đời, câu chuyện sau mỗi ca khúc của ông. Chiều một mình qua phố cùng với nhiều bài hát nổi tiếng khác được lấy cảm hứng, sáng tác trong quãng thời gian 3 năm Trịnh Công Sơn dạy học ở phố núi B’lao, cũng là nơi ông thường lang thang nhiều giờ trên phố cùng bạn bè hoặc ngồi viết thư cho Dao Ánh.

Tôi không thường nghe nhạc Trịnh, nhưng lại thích đọc những giai thoại, những câu chuyện gắn với những vùng đất mà tôi có dịp ghé qua. Tôi đọc lại mấy bài viết về Trịnh, về những ngày ông sống ở B’lao về những Tuổi đá buồn, Còn tuổi nào cho em, Chiều một mình qua phố… đã ra đời ở vùng đất này.

Rồi không biết từ lúc nào, tự nhiên tôi mê mẩn mấy cái tên đất này quá: B’lao, D’ran, Đơn Dương… Và cực kỳ thích cái cách giải thích tên gọi B’lao theo kiểu của người Mạ: đám mây bay thấp. Tôi đoán nếu có dịp trở lại đây đứng trên đỉnh núi Đại Bình vào buổi sáng sớm, hẳn tôi cũng sẽ may mắn mà chứng kiến cảnh tượng ấy: mây và sương mờ bao phủ thành phố nhỏ.

Núi Đại Bình nhìn từ một quán café ven đường

Phải thử một sáng thức dậy thiệt sớm ở B’lao, mới thấy thành phố này vắng lặng chẳng khác gì một thị trấn. Nếu không có quốc lộ 20 chạy qua thì hẳn nơi đây sẽ còn “ngủ vùi” nhiều năm nữa. Người ta cũng ít khi ở lại B’lao mà sẽ chạy thẳng lên Đà Lạt, có chăng chỉ ghé nghỉ chân ở mấy quán cafe dọc đường. Năm ca sĩ Sơn Tùng ra MV với bối cảnh quay ở Linh Quy Pháp Ấn – giới trẻ đổ xô đến check in, săn mây, săn ảnh đẹp.  B’lao bỗng nhiên sôi động hơn hẳn vẻ trầm mặc vốn có. Trước khi chị gái tôi lấy chồng, hai chị em chở nhau lên B’lao lúc 5h chiều, tới nơi đã là 9h tối. Vậy mà sáng hôm sau vẫn dậy sớm trèo lên Linh Quy Pháp Ấn ngắm một rừng người.

Góc hồ tĩnh lặng
Một sáng sớm thức dậy đón bình minh từ đồi chè
Rừng người sáng sớm trên Linh Quy Pháp Ấn, nhìn cảnh này tôi nản quá không thèm chụp hình luôn. Tưởng chùa to đùng, hóa ra bé tẹo, đúng là không tin được ảnh mạng =)))

Buổi sáng ở B’lao mùa đông nhiệt độ xuống thấp dưới 20 độ, lạnh chẳng kém gì Đà Lạt. Tôi thích cảm giác thức dậy sớm ở một thị trấn xa lạ, khi còn ít tạp âm, khi đường xá còn vắng xe cộ, có khi lang thang hít hà, có khi tìm món đồ ăn sáng bán ven đường, hoặc như dịp này, tôi mang theo đôi giày chạy bộ chạy một mạch 10km ven theo bờ hồ, vào công viên, rồi lên xuống những con dốc dài. 

Một con dốc dài miên man

B’lao không có nhiều hàng quán nổi tiếng kiểu nhất định phải ghé qua như Đà Lạt, thế nên có thể ghé bất cứ một quán ăn nào theo “linh cảm”, thử vài món nấu theo khẩu vị người địa phương, quan sát mọi người ăn uống trò chuyện, đó cũng là một cái thú vị của việc đi đến vùng đất mới.

Khi có thời gian, tôi một mình một xe chạy thong dong vào đồi chè, tìm một gốc cây cổ thụ ngồi ngắm những hàng hoa sò đo cam rực rỡ trên nền trời xanh, hay thả hồn vào những vạt hoa dã quỳ nở vàng hai bên đường. Tháng 11, loài hoa dại này đồng loạt nở rộ cũng chính là dấu hiệu của mùa đông, của những ngày tiết trời se lạnh, nắng chan hòa, thích hợp cho mọi chuyến rong chơi.

Đồi chè Tâm Châu
Con đường ngoại thành dã quỳ vàng rực hai bên

Tôi trở lại B’lao lần này trong chuyến công tác có phần vội vàng theo đoàn quay phim di chuyển đến một bối cảnh khá xa trung tâm, nằm chơ vơ trên một ngọn đồi bốn bề là núi. Ngôi nhà gỗ với hoa thạch thảo, nếu không phải bối cảnh quay phim, có lẽ tôi cũng muốn nghỉ lại tận hưởng hương núi rừng đôi ba ngày.

Ngôi nhà với hoa thạch thảo – bối cảnh bộ phim của chúng tôi

Nếu bạn một lần ngang qua B’lao, hãy chậm lại đôi chút, ghé ăn một tô bún bò, uống một ly café ven hồ hay hướng núi, ngắm nhìn một B’lao thật yên bình.

p/s: Thực ra bài này mình tổng hợp lại từ 3 lần đi B’lao, nhân dịp bài đăng trên Tạp chí Du lịch. Mùa dịch rảnh rỗi, ngồi tổng hợp lại một nùi bài viết về những nơi đã qua, cũng vui lắm, nhìn lại bản thân đã thay đổi thế nào, những ai còn đồng hành, ai đã chia tay, có khi giật mình luôn https://tcdulichtphcm.vn/du-khao/dung-di-nhanh-qua-keo-bo-lo-mot-blao-mo-mang-c14a12673.html

4 comments

  1. Tớ nhớ là ở bên kia hồ có một khu mà đường rợp bóng cây, cả con đường toàn cây là cây nhìn mát lắm. Đường từ Bảo Lộc ra thác Dambri cũng đẹp nữa, có phải là con đường dã quỳ trên kia không nhỉ? Trông giống lắm!

    Đã thích bởi 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s