Tour de Sài Gòn: du khách trong thành phố

Đăng bởi

Người ta đạp xe giải Tour de France, mình chạy Tour de Sài Gòn.

Sau khi Sài Gòn quyết định sống chung với dịch Covid 19, mình có 1 tuần nghỉ xả hơi trước khi quay lại công việc toàn thời gian, trái ngược hẳn với mọi người. Không thể trở về quê cũng chưa thể đi đâu xa, lại được cho em xe đạp, mình lên kế hoạch vòng vòng Sài Gòn trong 1 tuần, trải nghiệm những điều đặc biệt trong vai 1 du khách đến tham quan.

Ngày 1: Đạp xe ngắm hoàng hôn

Mình thích hẹn gặp gỡ bạn bè vào ngày đẹp trời. Đó là những ngày trời nhiều nắng, có gió mát thích hợp cho một cuộc dạo chơi ở rìa thành phố, ở những không gian mở nhiều cây xanh cách xa những con đường đông đúc hay những quán xá máy lạnh. Mình nhìn ra cửa sổ, thấy không còn nắng nhưng nhiều mây, vẫn quyết định dắt xe đạp khỏi cổng, không quên kèm theo một chiếc áo mưa nhỏ. Bản tin dự báo thời tiết nói áp thấp nhiệt đới đang áp sát bờ biển miền trung và phía nam, mấy chiều nay Sài Gòn cũng mưa ngút ngàn trắng trời. Thôi kệ, nhân phẩm mình tốt mà, cứ đi xem sao – mình nhấn bàn đạp và tự động viên bản thân.

Lần đầu tiên mình đạp xe một mình trên đường, mấy lần trước có đạp thì toàn pacer đi theo lùa mình. Chiếc xe đạp của mình nhỏ bé nhưng nổi bật, nhiều người đi ngang ngoái nhìn, lúc dừng đèn đỏ có vài em bé chỉ trỏ. Mình đạp chậm, đến mức có một bác già chạy chiếc martin cũ vượt qua mình cái vèo còn hô cố lên cháu đạp tốt quá.

Mình hẹn gặp Th. ở giữa cầu Thủ Thiêm, nơi nhiều người hay dừng lại chụp tấm ảnh. Thú thực, mình thích cái view này hơn cái view về phía landmark bó lúa nhiều. Cảm tưởng sự hỗn độn chen chúc của các tòa nhà phía này giống một thành phố hon cái sự quy củ một màu hướng landmark. Có hai anh chị dắt chó đi dạo ngay chỗ mình dừng xe, con chó cứ chúi mũi sang phía mình sủa nhặng xị cà khịa.

Chê chê vậy chứ vẫn chụp ở view huyền thoại để thấy chân dài

Một lúc sau thì Th. tới. Mình và Th. tính ra không quá thân thiết, nhưng lại có sự đồng điệu trong việc viết lách và làm những thứ chỉ vì vui thích. Thích làm để vui. Vì vui nên làm. Như chuyện Th. bảo sang năm tao mở triển lãm tranh, trưng bày và bán tranh tao vẽ, tiền thu được sẽ tổ chức một chuyến tình nguyện, tao sẽ mời mày tham gia. Mình bảo ừ, tao sẽ đi, tất nhiên rồi.

Rồi mình và Th. thả dốc cầu Thủ Thiêm, qua đại lộ Đông Tây mà Uyên Linh hát “giữa đại lộ đông tây” – bài hát nghe thì khá chill, còn tỉnh táo phân tích câu chữ thì khá…kỳ.

“Dưới cơn mưa phùn nhẹ có hai kẻ khờ chen xe lướt nhanh

Lách len qua dòng người vẫn đang ghì chặt tay xe lăn bánh

Gấp phanh nơi đèn đường đếm tay chờ còn ba giây đến xanh

Và em nói yêu anh”

Đại lộ Đông Tây 10 làn xe, nếu đi bộ băng qua phải dừng 2 lần đèn xanh mới đi hết. Nếu có phút nào lãng mạn thì mình nghĩ chắc là buổi chiều cuối năm, mặt trời sắp lặn, cả con đường rực rỡ dưới nắng. Nhưng không sao “đâu ai muốn làm người bình thường khi yêu”, tha thứ hết.

Th. chạy con xe cao gấp đôi xe mình nhưng đạp tốc độ bằng mình để hai đứa nói chuyện. Nó bảo tao nghe podcast của mày, rồi tao nhớ đến bạn ở Huế. Th. kể về thời gian đi làm phim ở Huế, quen người ở đó trong vòng 1 tháng, rồi kết thúc bằng việc Th. block người đó sau câu nói “chỉ là cảm nắng, thà đau một lần rồi thôi”.

Bọn mình dắt xe lên cầu nối đảo Kim Cương thì dừng giữa cầu, vì ngoảnh mặt lại thấy từ góc này nhìn thành phố đẹp quá – chắc nên được liệt vào danh sách các điểm ngắm hoàng hôn đẹp nhất Sài Gòn.

Trời bỗng chuyển đẹp trong nháy mắt. Thiệt sự cái khoảnh khắc thay đổi màu diễn ra nhanh khiến mình ngỡ ngàng. Mình với Th còn đang mải mê nói chuyện gì, ngoảnh mặt sang đã thấy chân trời chuyển màu hồng, mặt nước lấp lánh ánh hồng. Hay thật! Th bảo đó, so sánh người yêu cũ với hoàng hôn được nè. Quay lưng đã là giang sơn khác.

Thật vui khi gặp nhau trời bỗng đẹp!

Ngày 2: Con đường di sản: Đi thăm Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện thành phố, Dinh Độc Lập, Hồ Con Rùa

Ngày thứ 2 làm du khách ở Sài Gòn mình quyết định chạy vào khu trung tâm. Ngày trong tuần nên người đi chơi rất vắng. Mình cũng nhận ra là suốt 10 năm ở Sài Gòn, chưa từng chụp hình với các công trình mang tính biểu tượng của thành phố – điều mà các du khách sẽ hào hứng vui vẻ thực hiện. Vì thế mà trong vai một du khách, mình đã chụp hình trước những nơi mà mình đã từng đi qua đi lại hàng trăm lần.

Trước cửa bưu điện thành phố là nơi được đông người đến chụp hình check in nhất, một phần có lẽ do tòa nhà màu vàng này quá bắt mắt sau khi được sơn phết lại cách đây vài năm.

Đi qua trước Diamond Plaza – nơi một thời hoàng kim lẫy lừng khi chưa Sài Gòn chưa có nhiều trung tâm thương mại hay khu vui chơi. Cơ bản là WC của Diamond mở cửa từ 9h sáng, mà lại thơm. Mình vẫn nhớ khi đó mỗi dịp Giáng Sinh trước Diamond và Nhà thờ Đức Bà là cả biển người chen chúc, và đôi khi bạn chỉ chụp được bức ảnh check in với ngọn cây thông cùng vô vàn tư thế kỳ quái của mọi người xung quanh. Dễ gì có được một bức ảnh một mình một cõi như thế này.

Bọn mình băng ngang công viên 30-4 để đến Dinh Độc Lập. Có lẽ bạn không biết, con đường Lê Duẩn thẳng băng này nhìn từ phía cổng dinh sẽ đẹp hơn với 2 hàng cây thẳng tắp, như hàng sa mộc trước dinh nhà Vương ở Sà Phìn. Bọn mình bảo nhau nhớ chuyện mấy anh bộ đội miền Bắc lái xe tăng vô dinh bị lạc đường không? Mấy câu chuyện lịch sử như thế thì bọn mình nhớ, chứ bảo nhớ tiêu diệt bao nhiêu máy bay thì mình chịu thua, nên hồi đó chả bao giờ được điểm cao môn Sử vì cái tội ghi: tiêu diệt nhiều máy bay địch.

Chợt nhận ra thời gian đã làm mọi thứ đổi thay. Mới vài tháng không ghé qua khu trung tâm mà 711 góc Phạm Ngọc Thạch – Nguyễn Thị Minh Khai nơi hay ghé mua nước đã bốc hơi như mấy truyện giả tưởng kiểu “Điều kỳ diệu của tạp hóa Namiya”, nhiều quán café đã trả mặt bằng hay đóng bụi với bàn ghế ngổn ngang, chị bán tré trộn gần Hồ Con Rùa bọn mình hay ăn chẳng thấy bóng dáng đâu.

Hàng quán chưa mở cửa tại chỗ, cuối cùng bọn mình vẫn ghé điểm quen thuộc là Hồ Con Rùa. Chiếc xe đạp dựng ven đường của mình rất được các em nhỏ hâm mộ, ngắm nghía hoặc đòi trèo lên bằng được. Lâu lâu có tiếng hô náo động thì cả người bán lẫn người ngồi lại nháo nhào ra dắt xe chạy, giá thị trường là 250k, chú bảo vệ nói lên giá rồi, 260k nha. Vài tốp người đạp xe cao hứng lượn mấy vòng hồ liền, đèn gắn đuôi xe nhấp nháy liên tục. Mình và B ngồi giữa hồ gió lộng, lại nói huyên thuyên về bao chuyện viển vông: đi leo ngọn núi này, chạy giải trail kia và đôi khi là cả chuyện vì sao Hà Anh Tuấn không tổ chức show ngoài trời ở Sài Gòn, ngay tại Hồ Con Rùa này? Ở Đà Lạt anh phải đứng trên cái đĩa xoay xoay để hát, ở Hồ Con Rùa có hẳn 1 cái bệ cao sẵn cho anh luôn đó. Hoặc anh có thể sang Nepal, đoạn ở làng Timang có gió cuốn lá bay xào xạc. Hát ở nơi như thế cũng tuyệt, như Lê Cát Trọng Lý hát “Có chuyến đi dài hơn đất trời” ở Châu Phi.

Ngày 3: Đạp xe đi ngắm hoa sữa, mua một tô hủ tíu

Tối hôm qua mình chạy đi mua sinh tố. Bước ra cổng đã ngửi mùi thoang thoảng ngọt ngào. Mình cũng đoán tầm này hoa sữa nở rồi. Mà không nghĩ nó rủ nhau nở ồ ạt đồng loạt vậy.

Khúc đường này không có đèn đường nhưng ngước lên thấy một trời trắng xóa. Mà cái hoa sữa này ngộ lắm nha. Buổi tối trời lạnh, nhất là sau cơn mưa thì mùi hương xuyên thấu mấy dãy phố luôn. Như kiểu ai ủ hương trong một cái bình kín thật to rồi đột ngột mở nắp ra, bật quạt cho nó khuếch tán khắp không gian.

Mình tự hỏi mấy ngôi nhà dưới tán cây có thấy phiền toái vì mùi hương hoa sữa không. Chứ thằng bé bán sinh tố cho mình nó kêu trời ơi mắc ói. Ủa em, em không nghe bao nhiêu bài hát về hoa sữa ư???

“Chắc em bây giờ một người khác đón đưa

Anh tàn khói thuốc lắng trong sương chiều

Những cơn gió mùa lành lạnh hoa sữa thơm

Anh còn nghe mùi hương đây đó

Mà có lẽ nào em đã quên anh thật sao???”

Mình thì đương nhiên không phiền, chạy dưới tán cây hít hít. Sáng ra còn cố tình vòng qua hẻm này chụp vài tấm ảnh có nắng sớm chiếu rọi. Ai bảo hôm qua tối quá chụp lên hình chẳng thấy gì. Bạn mình còn bảo hay gõ cửa nhờ người ta bật đèn lên cho chụp ké tấm hình. Hoa sữa màu trắng nhìn dưới ánh đèn vàng bao đẹp. Ủa rồi có bị đập một trận không, nhà có cây hoa sữa vươn cao 3 tầng lầu chưa đủ bất hạnh hay gì mà còn xin bật đèn chụp hình??? Thằng Tr. kêu hôm qua mới đi xem được cái chung cư ưng ý lắm, nhưng để ý thấy nội khu có mấy cây hoa sữa, cho ngay 1 điểm trừ, nghiệt ngã quá.

Dù sao thì sáng nay mình cũng đã đi vòng và đi sớm 5 phút để chụp hình, dù quãng đường 30 phút còn lại đến xí nghiệp như thường lệ vẫn chạy như chó dí. Ngôn tình là kiểu: đường đi làm của em vốn là một đường thẳng chỉ vì muốn gặp cây hoa sữa mà phải rẽ ngang.

Tháng 10 Sài Gòn số ngày nắng đếm trên đầu ngón tay. Và hôm nay là một ngày như thế. Xem như một ngày thu thật đẹp.

Đoạn văn tả cảnh hoa sữa này mình viết từ tuần trước. Cho vào cho hợp bối cảnh, vì đến hôm nay đi thì hoa đã tan tác tả tơi sau mấy cơn mưa cuồng phong. Chị Quân muốn ngắm hoa mà không kịp, đành hẹn năm sau. Mình lượn vòng trong hẻm tìm xe hủ tíu mua cho con em. Nhưng kiếm mãi không thấy, nhớ ra quán từng ăn rất lâu rồi bên D5 nên đi thử. Ồ, hóa ra nó còn thiệt, dù vẫn chỉ là cái xe đẩy dựng trước cổng nhà người ta, dưới 1 tán cây hoa sữa sắp tàn.

Ngày 4: Nghe tin quán xá được ăn tại chỗ, lượn một vòng bờ kè ghé quán ruột Midway

Dự tính là thế, ai ngờ sáng ngủ dậy nắng tới con sào, thấy quán đăng thông báo quay xe vì TP chưa cho bán đồ uống có cồn. Tội! Hôm nay đúng đẹp trời, mây xám bay hết, trời xanh veo. Mình mang cái quạt đi sửa, thấy mấy chú già ngồi café chật cả hẻm, vẫn mấy chuyện “con covid” đó thôi, nhưng nay có vẻ vui.

Chiều y hẹn, thay vì Midway bọn mình ghé Cộng. Lúc mình đến còn đang vắng, tầng dưới nắng chiếu vào ô cửa đẹp xuất thần. Nhưng bọn mình thì quen ngồi bàn tầng trên cùng, nhìn xuống cây cầu sắt và đường phố tấp nập người xe, xa xa là mặt trời sắp khuất sau đám mây. Mang tiếng là đi café vậy thôi chứ khi nào vô Cộng mình cũng gọi hoặc là nước ép cóc, hoặc là ca cao sữa dừa. Nói nhớ là nhớ cái không khí quán xá, tiếng người chuyện trò, âm thanh phố phường. Chứ café mình ở nhà pha cũng được, mấy tháng dịch uống café thứ thiệt loại nặng đô nhất đến từ Bông café, uống từ sáng mà chiều tim còn đập bình bịch, mà mình chán rồi, chán café do chính mình pha.

Lúc quán còn vắng và nắng đẹp
Chiều tắt nắng

Mấy anh em lâu ngày gặp lại kể đôi câu chuyện cũ, cập nhật chuyện cũ trong tình hình bình thường mới. Lần cuối mình gặp ông D là từ bữa đi ăn chia tay lão TV về quê Tết năm rồi, ổng chở mình về còn bảo “tao biết tao dễ mềm lòng”, nay gặp may quá, lòng có cứng hơn một tẹo.

Ngày 5: Ăn bún bò, café đọc sách một mình

Ngày 6: Đạp xe qua Bình Quới sáng sớm

Ngày 7: Tour xuyên màn đêm: mang theo chiếc balo nhỏ đựng bàn chải kem đánh răng, uống vài chai, Thức café, 4h sáng đi chợ hoa Hồ Thị Kỷ mua bó hoa rồi đi ăn một đĩa cơm sườn bì chả.

Đấy là tour mình lên như thế. Nhưng sau hôm nay đi về lại thấy mệt mệt. Không rõ vì đang mùa dâu rụng hay do mấy hôm nay mình chơi nhiều quá. Mình lâu lâu hay bị tình trạng nếu ra ngoài nhiều, gặp gỡ nói chuyện nhiều người mình sẽ bị tụt năng lượng. Nên tour mấy ngày còn lại để tùy hứng đi, đâu ai ép đâu mà đi cho đủ KPI vậy Huyền? Ủa cô làm như cô chia tay Sài Gòn đi Mỹ theo chồng luôn vậy mà chơi cho xuống xác? Xưa giờ cô sống tùy hứng sao, giờ cứ sống vậy đi.

Xin tạm kết Tour de Sai Gon (Phần 1) bằng bức ảnh chân dung nữ blogger, nữ du khách tùy hứng nhất Việt Nam. Tui zậy đó, chịu thì chịu, không chịu cũng phải chịu à.

Bài viết đã đăng tải trên tạp chí Du lịch TPHCM, bạn có thể đọc tại đây.

4 comments

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s