Tháng 11 nôn nao nhớ những cung đường

Đăng bởi

Mỗi năm mình đều đón tháng 11 bằng những háo hức và chộn rộn. Tháng của những cơn nắng hanh hao, của trời xanh và của những mùa hoa: dã quỳ Tây Nguyên, hoa tam giác mạch Hà Giang, mùa săn mây trên những đỉnh núi. Tháng 11 năm nay facebook nhắc mình thật nhiều kỷ niệm về những miền đất, những cung đường mê mải đã qua.

Nếu tháng 10 hằng năm ẩm ương với những cơn mưa chợt đến chợt đi, những ngày bầu trời sũng nước thì tháng 11 lại đến với một diện mạo hoàn toàn khác. Bạn sẽ nghe đâu đó trên bản tin dự báo thời tiết về những đợt gió mùa, nhưng đợt rét đậm đầu tiên. Mây đen tan dần, trả lại một bầu trời xanh cao vời vợi. 

Mùa này ở Sài Gòn thỉnh thoảng sẽ được lục tủ đồ tìm chiếc áo len mỏng, bởi nếu may mắn, không khí lạnh sẽ trườn qua được dãy Trường Sơn len lỏi xuống phương Nam. Mình sẽ vui vẻ hớn hở lạ thường đến mức muốn nhảy chân sáo khi thấy da chân khô hơn, bởi đó là dấu hiệu của không khí lạnh. Cứ chờ xem, thể nào cũng có vài ngày như thế, ít ra là trước Noel.

Nói mới nhớ, đây có lẽ là năm đầu tiên mình không về nhà dịp này. Bởi mùa này ở nhà thích lắm. Nhà bà hàng xóm theo đạo, bà hay bảo “Tháng 11 là sẽ bắt đầu lạnh, cứ đến Noel là hết lạnh”. Kinh nghiệm của một bà già hơn 80 tuổi đương nhiên đáng tin rồi. Sáng nay mẹ mình gửi cho mấy bức hình sương phủ mờ mịt xuống cánh đồng trước nhà, cánh đồng hơn 3 xào nhà mình bán 60tr vào 6 năm trước, bây giờ hơn 600tr, haha. Gía mà được về nhà mùa này, giá mà được đạp xe trên con đường xuyên bờ ruộng sáng sớm, gom đống lá khô đốt đống cạnh nhà buổi sớm cho khói bay lên quyện vào sương, được đi rẫy trút mủ với mẹ. Ôi giá mà, giá mà xào với thịt thì cũng ngon, hihi.

Tháng 11 năm nào hầu như mình cũng xách balo lên một vùng đất cao nguyên đi tìm loài hoa dại có cái tên dã quỳ. Thật ra chẳng cần tốn công tìm kiếm nhiều, bởi cứ hễ đi hết những con đường nhựa, hết những khu dân cư tấp nập, rẽ vào những con đường đất sẽ mải mê lạc vào vương quốc của dã quỳ vàng. 

Dã quỳ dưới chân dãy Ngọc Linh -2015

Loài hoa dại này dường như sống nhạt nhòa suốt 11 tháng còn lại trong năm với toàn lá xanh, để rồi bung nở ồ ạt cùng lúc vào những ngày nắng vàng ươm cuối tháng 10 đầu tháng 11. Tôi nhớ những vạt dã quỳ rực rỡ trên cung đường về Cầu Đất, D’ran hay vùng đất B’lao mơ màng. Nhớ những bông dã quỳ to tròn ở Pleiku hay chân dãy Ngọc Linh. Đôi lúc mình có cảm giác càng ở tận cùng dải đất Tây Nguyên, bông dã quỳ càng to, cánh hoa càng dày dặn.

Tháng 11 nhiều người sẽ nhớ về Hà Giang – dù rằng đây vẫn là mảnh đất gây thương nhớ quanh năm suốt tháng. Bởi tháng 11 loài hoa tam giác mạch sẽ bừng nở khắp miền đá núi. Loài hoa còn có cái tên là hoa kiều mạch, được người Mông trồng thành từng cánh đồng, từng dải rộng trên những sườn đá tai mèo cheo leo. Hoa tam giác mạch với sức sống mãnh liệt bám vào chút đất ít ỏi, cắm rễ xuyên qua đất đá, nở bung màu hồng rực rỡ dưới cái lạnh se sắt mùa đông. Nhiều khi mải mê với những cánh đồng hoa và những bản làng xa tít tắp, bọn mình được nếm trải cái cảm giác lạnh tái tê khi trời vừa tắt nắng. Ai từng đi vùng cao tháng cuối năm chắc đều hiểu, ban ngày có nắng trời chỉ se se, nhưng khi mặt trời vừa khuất sau núi là gió kết hợp với không khí lạnh dồn dập tấn công. Những lúc như thế, chỉ mong mau chóng về đến khách sạn, homestay hơ tay bên bếp lửa rồi kéo nhau đi ăn một nồi lẩu nóng hổi đầy rau. 

Tháng 11 năm nào lòng mình cũng hướng về những ngọn núi. Ở Việt Nam từ tháng 11 – tháng 3 được giới phượt thủ truyền tai nhau là mùa săn mây đẹp nhất, với tỷ lệ gặp mây lên đến 90%. 10% còn lại phần nhiều được đổ cho may mắn. Mà mình có lẽ lại là một kẻ có duyên với mây trời, luôn may mắn được chứng kiến những bình minh với biển mây bồng bềnh và mặt trời rực rỡ. Mình nhớ những buổi sáng phải dậy từ 4h, rửa mặt bằng thứ nước lạnh như lôi từ ngăn đông tủ lạnh ra, quấn bao nhiêu lớp áo, khăn choàng rồi í ới gọi nhau chạy xe đi thêm mười mấy km đèo dốc, lại đi bộ thêm mấy đoạn dốc cao vời vợi, co ro trong gió núi chỉ đợi để ngắm mây. 

Mình nhớ bọn mình đã cùng nhau mê mải trekking dưới bầu trời xanh của tháng 11 ở Nepal, trên vai mỗi đứa là một chiếc balo nặng, dưới chân là đôi giày to quá khổ. Dọc đường những khóm hoa đủ màu sắc đua nhau nở, những cành cao vươn lên nổi bật trên nền trời xanh. Bên đường những thác nước từ cao tít đổ bọt trắng xóa hòa vào lòng sông trong xanh.

Những ngày này, thèm lắm cảm giác thức dậy thật sớm, buộc vào sau yên xe chiếc balo to, đi về những vùng đất đang vẫy gọi. Dưới trời xanh tháng 11, dưới nắng và gió, cứ thế đồng hành bên nhau đến bất cứ chốn nào.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s