LÁ RƠI NHIỀU ĐÂU PHẢI BỞI MÙA THU


Ở cái tuổi bọn mình bây giờ, chẳng muốn đi như ngựa từ tỉnh này sang tỉnh khác để tính số km mà tự hào nữa, chỉ muốn ở thật lâu một nơi, chậm rãi, từ tốn mà đón bình minh lên, uống cafe, đi dạo, nấu ăn, nghe nhạc, chờ chiều buông… Và nếu có gặp gỡ người này người nọ, mà mình nghĩ cũng chẳng còn muốn gặp gỡ nhiều nữa, chỉ muốn yêu thật lâu một người, sống thật với cảm xúc của mình, là chính mình.

Chạy bộ và cafe: hôm nay nghe mùa thu tới


Thằng Thắng bảo trời này đi chơi thì thích lắm nè chị. Con Bông thì bảo trời đẹp quá nhanh nhanh có bồ đi tụi bây ơi. Trời xấu đi chơi cũng được, trời bão gió có bồ cũng chả sao. Nhưng trời đẹp thì tuyệt vời hơn, dĩ nhiên rồi. “Và chẳng ai muốn phải buồn trong ngày trời lộng gió cả”.