Chuyện kể từ những chuyến đi

Tháng mười hai trời lam nhạt


3 năm. Là hơn 1000 ngày. Bằng quãng thời gian mà Lam nhớ về một người. Mà đâu phải giờ nào phút nào Lam cũng nhớ. Có lúc Lam đã quên hẳn anh. Có lúc Lam cũng sà vào vòng tay một người đàn ông khác, tham lam một chút ấm áp, quấn quýt. Đó là những lúc Lam không hề nhớ gì đến sự tồn tại của anh. Và cả của chính cô.

Đang làm gì đấy?


Nó là một câu hỏi nhưng chứa đựng những gì muốn nói hơn là những gì muốn biết. Đôi lúc tôi nghĩ con trai hẳn là được lập trình giống nhau với những câu hỏi không thể nào giống nhau hơn “Đang làm gì đấy?”.