Ai lên Hà Giang mùa xuân ấy – Phần 2

Đăng bởi

Mình với chị Quân bảo nhau đi Hà Giang sẽ là một cuộc trình diễn thời trang thi hoa hậu, hôm nay sẽ diễn ra phần thi trang phục truyền thống: áo dài. Mỗi chị em mang theo một bộ mặc để chụp hình kỷ niệm bất chấp thời tiết 6 độ C.

Mọi người có lẽ sẽ thắc mắc vì sao trời lạnh nhưng ai đi Hà Giang nhìn hình cũng đẹp như đi catwalk? Có nhiều nguyên nhân, mà cơ bản nhất là vì người ta đi ô tô đó mấy má, lên xe ấm áp, váy áo lồng lộn xuống xe chịu lạnh chụp tấm hình cũng dễ thôi. Hoặc là như tụi mình nè, đi xe máy chổng mông nhưng vẫn ngựa, thời trang phang thời tiết, hihi. Cũng không phải lần đầu mang áo dài đi du lịch, lần trước là đi xuất ngoại qua Nepal mặc lúc tuyết gần rơi.

Vẫn giữ đúng truyền thống, đến Tráng Kìm buổi sáng bọn mình dừng chân ăn tô phở gà đen với bánh phở tự tráng ngon tuyệt vời. May mà đến sớm chứ bọn mình vừa gọi xong thì quán hết gà.

Phở gà Tráng Kìm với bánh phở tự tráng

Có một nhóm khách vào sau mình đúng lúc cô chủ quán bận bán hàng, thế là bạn ấy hỏi mình ở đây có gì. Mình bảo có phở gà ngon nhất mà hết gà rồi, đến đây mà không ăn phở gà là tiếc lắm đấy. Mình nói xong rồi đi chứ cũng chẳng nhớ bạn ấy là ai. Thế mà hôm sau ở bến thuyền đi sông Nho Quế, đang leo dốc thì tự nhiên bạn ấy chào mình rồi bảo “Ơ lại gặp chị này, chị là người bảo em nhớ ăn phở gà, nên em sang quán đối diện ăn, ngon lắm cảm ơn chị”. Uí, không lẽ lại bảo do chồng chị review đấy em ơi =)))

Không trúng ngày chợ phiên nên bọn mình chả có gì để thăm thú ở Tráng Kìm, mua thêm 2 cái bánh chưng gù giá 50k và 1 bịch mía. Bánh chưng gù Hà Giang là một đặc sản của dân tộc Tày, có màu đen là do gạo nếp ngâm vào nước tro của những gốc dạ lúa nếp. Bên ngoài là lá dong riềng, trong có nhân thịt như bánh chưng bình thường, gói bằng tay với phần thân bánh nhô lên như lưng người bị gù nên có tên gọi là bánh chưng gù.

Bánh chưng gù đen – hình trên mạng do lúc mua mình quên chụp
Cắt ra thì nó như này, 1 cái này 4 người ăn luôn ấy
Bên dòng sông Lô

Để rút ngắn thời gian thì mình vẫn dẫn mọi người đi đường Cán Tỷ trên cao về Yên Minh, bỏ qua rừng thông. Vẫn là một ngày sương gió mù mịt. Nhiều khi mình cũng không hiểu lắm đầu óc con người, cái cây nghiến cô đơn này hồi trước đâu phải xây cái trụ bê tông đâu, rồi vì lí do nào đó người ta xây bê tông xung quanh lại còn cái đứa thần kinh nào vẽ cái chữ gì lên nữa. Thôi để chị đứng từ xa chụp hình với cái cây cho đỡ cô đơn này.

Đúng yêu cầu chụp cây mờ người chưa
Này thì áo dài đem mê, bên trong là áo giữ nhiệt đấy ạ. Lúc nào ngồi xe máy thì túm lên buộc lại không mắc vô bánh xe

Lên đến đỉnh dốc thả cái vèo là về đến Yên Minh thật nhanh gọn tốc độ.

Con đường thả dốc uốn lượn về Yên Minh, lúc này sương mù đã tan
Vào đến lãnh địa của đá
Lonely boy
Đường vào Vần Chải
Đoạn này gần đến dốc Thẩm Mã

Đang bon bon trên quốc lộ thì nhìn thấy ven đường có ruộng hoa tam giác mạch nên cũng bon chen vào chụp hình. Thực ra mình bị buồn cười và xiêu lòng bởi một nhân viên sale cỡ 10 tuổi. Có 2 ruộng hoa cạnh nhau của 2 chủ. Mình đang đứng thương lượng giá cả với cô ở ruộng ngoài, nhưng cô đông khách quá nên không nồng nhiệt với mình được. Thế là cô bé này ở ruộng bên trong nhanh trí chạy ra tiếp cận luôn. Thấy bên nhà em chưa có ai mình bảo vậy để vào ủng hộ: 10k/lượt chụp ảnh.

Ruộng hoa tam giác mạch mùa xuân

Tam giác mạch mùa xuân lá xanh mướt, màu cũng nhạt hơn mùa đông đúng vụ của nó, trồng dưới ruộng nhiều phân bón màu sắc cũng khác hẳn lúc mọc trên mấy hốc đá cheo leo. Chụp hình xong giày đứa nào cũng như đi cày ruộng về. Mình với anh Lộc lúc đang leo lên xe còn bị lăn xuống ruộng, may mà chỉ có xe lộn chứ người chưa lộn. Hai anh em bàng hoàng xong thì ôm bụng cười, quê nữa chứ, may sao có mấy anh đang đi chụp hình lại lôi xe lên phụ.

Cả chuyến đi này nếu có điều gì khiến mình khó chịu/không vui nhất thì chính là ở dốc Thẩm Mã và Sủng Là. Mình đã luôn thắc mắc về những đứa trẻ đứng chụp hình với du khách ở dốc Thẩm Mã. Vì lần đầu bọn mình đến đây năm 2016 thì chưa có em nào đứng. Thế rồi lần sau mình thấy vài đứa trẻ, lần sau nữa là 5-6 đứa đứng gùi hoa. Bây giờ thì dốc Thẩm Mã như một cái chợ có đến 50 đứa trẻ to bé, cả bé trai bé gái. Khách du lịch thì cứ thấy đẹp là chụp với các em thôi. Bọn trẻ thì thích vì có tiền. Không có bảng giá, nhiều đứa cũng chẳng dám mở miệng bảo đưa tiền, nhưng thành lệ cứ mỗi lượt chụp thì người ta sẽ cho các em tầm 10k gì đấy. Mình đến dừng xe, định bảo mọi người có chụp hình không chứ em không chụp nữa. Bỗng 5-6 đứa trẻ quây quanh xe mình chỉ thẳng vào bịch đồ ăn mình treo bên xe (là bịch đồ bọn mình mua để ăn trưa) và liên tục xin. Mình xua tay bảo không được, thêm vài đứa nữa lại kéo đến. Thấy vậy bọn mình nhanh chóng lên xe đi, bỏ lại một dốc Thẩm Mã bát nháo phía sau.

Lúc mới đến mấy đứa chưa ra bu

Địa điểm thứ hai mà mình không thích là Sủng Là, dù mình đã từng rất rất thích Sủng Là. Sủng Là ngày mình đến là đúng lúc hoa nở, lại còn hơi hểnh nắng, hai bên đường rất đẹp nhưng mà… kín mít xe du lịch đậu hai bên, chả còn một chỗ nào đứng mà chụp hình con đường hay ngắm hoa. Mình không chụp tấm hình nào ở con đường hoa này cả, dù vẫn dẫn mọi người vào chơi nhà Pao. Nhà Pao thì lúc thu tiền lúc không, lần này có thu 10k/người.

Thế nên thôi vậy, chỗ nào đông quá thì mình lại lướt thật nhanh qua và tìm nơi vắng vẻ riêng mình. Hoặc tìm sự tĩnh lặng trong ồn ào – đó mới lả cảnh giới cao độ của tâm trí ha?

Trên những cung đường, có bao giờ bạn tách khỏi quốc lộ, thử bất ngờ rẽ vào một con đường nhỏ không định trước và khám phá xem nơi ấy có gì? Mình thì luôn muốn thử làm điều như thế vì tin vào cái gọi là duyên và luôn thích những điều mới mẻ, khó đoán. Tách khỏi quốc lộ 4C, chúng mình rẽ vào nơi có tên gọi là Phố Cáo (thực ra bọn mình đến Phố Cáo trước Sủng Là nhưng sẵn tiện đang nói máy điều không thích nên mình nói luôn phía trên). Ngay lập tức mình nhận ra sự khác biệt của nơi này: ngoài bọn mình ra chẳng hề có bóng dáng khách du lịch nào, khác hẳn với khung cảnh nhộn nhịp người xe ngoài quốc lộ, cũng chẳng có cảnh xúng xính váy áo chụp hình, nơi này cuộc sống lặng lẽ tách biệt thật khiến người ta muốn đi thêm nữa.

Hoa mận phố cáo

Những nếp nhà yên tĩnh sau những bờ rào đá, trước hoặc bên hông nhà khi nào cũng có vài gốc mận, gốc đào. Dưới cái lạnh se sắt, hoa bung nở trắng xóa. Mình thầm nghĩ không biết người dân ở đây có bao giờ thắc mắc mấy cây hoa bình thường này có gì mà năm nào cũng bao nhiêu đoàn người miền xuôi lặn lội mấy trăm cây số đèo dốc lên ngắm nghía chụp choẹt. Nếu có thắc mắc thì cũng bình thường thôi, bởi chính mình cũng nhiều lần tự hỏi bản thân sao mà phải vấn vương cái khung cảnh này nhiều như thế. Mà chẳng phải người ta vẫn thường đùa nhau đó sao: du lịch là đi từ nơi chán nản của mình đến nơi mà người khác thấy chán nản. Mấy cây hoa, mấy bức tường đất, mấy đứa trẻ má ửng hồng – vậy thôi đó mà cứ muốn nhìn ngắm mãi.

Bọn mình chạy mãi đến cuối đường của một bản nhỏ thì dừng lại, nhìn đồng hồ cũng đã quá trưa, cũng chẳng thấy hàng quán nào ven đường nên quyết định bày tất cả những gì đang có ra picnic ven ruộng. Bữa trưa dã chiến cũng xem như khá giả có bánh chưng gù. Ngoài ra còn có chả lụa, trái cây mua dọc đường. Ăn trưa giữa ruộng trong tiết trời đâu đó chưa đến 10 độ, đúng cảnh đồng không mông quạnh, vậy mà bọn mình lại cảm thấy vui. Nhìn ra bốn phía đều là hoa mận trắng khắp núi đồi, mấy cô chú người dân tộc đi làm ruộng gần đó thỉnh thoảng quay lại nhìn cả bọn vẻ khó hiểu.

Ăn trưa bên bờ ruộng

Lần này đi ngắm hoa mình nhận ra hoa mận đẹp hơn hoa đào =))) Kiểu đẹp của hoa mận là màu trắng tinh khiết thanh cao ấy. Trong khi màu hồng của đào vốn dĩ nhiều phiên bản màu: hồng nhạt hồng đậm hồng lơ mơ thì trắng của mận chỉ có duy nhất 1 tông trắng. Lại thêm cái sự kiêu sa này nữa cơ: ngắm thì đẹp dã man chứ chụp lên hình hay chỉnh màu thì cực khổ trần ai. Nên cuối cùng bọn mình cứ ngắm thôi chứ chả chụp mấy, vì chụp cũng chả thấy đẹp, chỉnh ảnh thì đứa nào cũng lười bỏ xừ.

Nếu có điều gì bọn mình hợp nhau nhất ở những cuộc đi chơi nói chung và ở nhóm bạn mình chơi lâu đời này nói riêng thì chính là cái sự chơi hết mình. Đi chỗ này không? Đi. Chơi thử cái kia đi. OK chơi. Mình nhớ mãi một chi tiết: hồi mình đi Myanmar, lúc ở Inle là ngày cuối cùng của hành trình, chẳng biết chơi gì nữa tính ở khách sạn ngủ. Ông Thái Việt ở VN nhắn tin bảo mày thuê xe đạp rồi xem trên bản đồ có mấy cái hang động đó, ra mà khám phá dạo chơi, ngủ làm gì, đi cho hết đi lần sau ai mà biết khi nào quay lại, hay chẳng quay lại nữa. Thế rồi mình cũng đi thật, đạp xe cong mông dưới cái nắng đổ lửa của Myanmar tháng 4, đi tham quan mấy cái hang xấu phát hờn chứ có được bằng 1 góc hang Lùng Khúy ở Quản Bạ đâu =))) Nhưng mà sau này mình cứ mang tinh thần đó trong nhứng chuyến đi, chơi hết mình, chơi toàn tâm toàn ý, không nghĩ gì đến cuộc tình đã qua, không nghĩ về công việc, càng chẳng bao giờ lướt mạng xã hội lúc đi chơi, nhiều khi ai nhắn gì cũng chẳng buồn trả lời. Bận lắm, bận chơi.

Chiều, bọn mình vào cột cờ chơi. Chính xác thì lần này sẽ không leo lên cột cờ nữa mà sẽ đi điểm cực Bắc.

Mình đã vẽ bản đồ Việt Nam hàng trăm lần trong những năm học cấp 3, kỹ năng hồi đó đạt đến trình vẽ rất nhanh, không được quên vẽ mấy cái chấm nhỏ nhỏ thể hiện vùng đảo Hoàng Sa Trường Sa, đọc đúng kinh độ vĩ độ 4 điểm cực…

Rồi một ngày mình đến được điểm cực Bắc đã từng vẽ, phần nhô ra cao nhất, xa nhất về phía Trung Quốc. Không phải cột cờ Lũng Cú, cũng chưa phải cột mốc giới 428 cuối cùng gần mép sông Nho Quế nghe bảo phải đi bộ lên xuống tầm nửa ngày nữa. Các bạn nhìn hình này sẽ hiểu vì sao mình nói vậy.

Từ cột cờ Lũng Cú đi thêm khoảng 3km nữa sẽ đến được điểm cực Bắc. Đoạn này mình có đọc review trước, các bạn ấy bảo mình đừng tin đường google chỉ. Mình đồng ý 2 tay. Khi đi vùng biên giới, đừng tiếc 1 câu hỏi đường, cắm mặt vào điện thoại nhìn bản đồ dễ tạch lắm. Ngay đường rẽ vào cột cờ Lũng Cú có biển chỉ đường đi điểm cực Bắc, bạn cứ đi thẳng qua hết làng Lô Lô, con đường bê tông rộng khoảng 1,5m. Xe mình với anh Lộc đi trước, cứ chạy thẳng nên hai anh em không để ý 1 khúc rẽ tay trái, cứ thế đi thẳng đến cụt đường lão TV mới gọi nói quay lại đi 2 tụi mày đi sai đường rồi, may mà chỗ này điện thoại chưa chuyển vùng còn gọi được nha.

Khúc này đi qua cột cờ 1 đoạn rồi
Đường lên điểm cực Bắc có nắng ấm

Suốt một ngày mây mù và nhiệt độ loanh quanh 10-12 độ thì bỗng nhiên đến đoạn này trời hửng nắng ấm áp. Bù lại thì gió rất mạnh.

Chữ dùng font gì hơi phèn, không liên quan chứ mình ghét cái tạo hình cong này dã man, nhìn đúng như cái chức năng wordart trong trình soạn thảo word ấy
Lão TV bảo ráng chịu lạnh chụp tấm hình đi

Mình đứng trên đài quan sát nhìn sang phía đối diện đã là đất Trung Quốc, ngăn cách với bên này bởi dòng sông Nho Quế dưới sâu thăm thẳm. Bên Trung Quốc xây một hàng rào kẽm gai dây điện cao khoảng 1,5m dọc đường biên của họ với bên mình, đứng xa vẫn có thể nhìn thấy. Nhớ lại năm nào đó chưa có hàng rào, mình còn gặp các bạn bên mình chạy ù qua bên kia đốt pháo ì đùng.

Lúc ở điểm này chỉ có bọn mình và một anh nhìn ngầu ngầu lạnh lùng chạy moto một mình vừa đến trước. Bốn đứa bảo nhau: ê, nhờ anh chụp hình cho đi. Nhưng chưa kịp nhờ thì anh đã chủ động bảo để anh chụp cho, mặt vẫn lạnh lùng lắm nha. Rồi anh tài trợ cho mấy bức ảnh có nắng ấm, có gió thổi tóc, thổi áo dài tung bay. Và rồi anh đi, vẫn rất lạnh lùng, haha.

Hình trai đẹp lạnh lùng chụp cho

Chụp mỗi đứa thêm 2-3 kiểu nữa rồi chạy ù ra mặc lại 3 lớp áo khoác. Nhìn hình thì vui đó, nhưng cái lạnh lúc đó nhớ lại vẫn rùng mình.

Còn sớm nên bọn mình ghé cafe Cực Bắc trong làng Lô Lô chơi. Ban đầu mình đã định đặt phòng ở làng này ở rồi đấy, nhưng nghĩ lại vẫn thích ở Phố Cổ rong chơi, nên chỉ ghé ngang chút buổi chiều. Để mình kể các bạn nghe lúc bọn mình đến quán thì có một đoàn chừng 10 cô bác lớn tuổi chắc của 1 hội chụp hình gì đó. Họ mướn 3 cô người Lô Lô mặc đồ truyền thống rất đẹp để chụp hình. Hôm đó cây hoa đào trong quán nở rất đẹp.

Vấn đề không có gì để bàn cãi nếu như các cô bác nói với bọn mình một tiếng là đang chụp hình, các cháu ngồi xích qua một bên giúp các bác. Nhưng không. Mình thấy họ đang set up chụp hình nên chủ động né qua một bên, đi có có 10 người mà bày đồ hết cả các bàn trong quán, mình phải gọi bạn nhân viên mang bàn khác ra 1 góc khác cho bọn mình. Sau bọn mình hỏi thì em nhân viên bảo họ không phải bao nguyên quán, chỉ là khách gọi nước uống như bình thường rồi chụp hình thôi. Ấy thế mà lúc mình ra quầy xem menu để gọi món, nghe 1 ông bác nào đấy hô từ ngoài cổng “con bé áo đỏ đứng tránh ra nào”. Là nói mình đó hả? Có chút bực bội không hề nhẹ. Các bác lớn tuổi nên mình nhịn, nhưng mà bác hành xử như thế là dở òm rồi. May gặp ngày mát trời nên mình cũng lành tính, chứ không là mình bật lại rồi.

Đồ uống ở cafe Cực Bắc mãi đỉnh, trà gừng, cafe đều ngon. Cây hoa đào lại quá đẹp khiến tâm tình mình cũng dịu lại.

Bọn mình về Đồng Văn khá sớm, tuổi già rồi, không còn muốn rong ruổi đến khi tối muộn, về sớm nghỉ sớm cho khỏe thân. Chạy cũng chậm mà có một xe máy cứ cần mẫn theo sau 2 xe đoàn mình từ Lũng Cú về Đồng Văn không hề xin vượt.

Đây là lần thứ 4 mình ở Nhà Cổ của chú Thân, và cả 4 lần đều ở đúng cái phòng trên gác gỗ ấy, tình cờ thật.

Nhìn từ ngoài vào đã thấy bình hoa mận cắm trong bàn trà
Mấy vò rượu sau vườn

Lần đầu tiên biết tới home này là do đi cùng nhóm bạn hướng dẫn viên của Saigontourist, sau đấy mỗi lần ra mình đều đặt phòng ở đây, bước vài bước đã đến phố, tiện lợi đủ đường. Chủ home là chú Thân – chú lớn tuổi rồi, lại hiền khô, đợt này có thêm mấy bé trẻ trẻ phụ trông coi. Lúc bọn mình vừa đến là cô bé ở home đã nhanh nhẹn bảo bọn mình đến bếp lửa sưởi ấm. Xong đâu đấy em đi rót 4 ly nước trà nóng đưa tận tay mời. Cử chỉ nhỏ xíu này làm mình rất cảm kích và càng quý nơi này hơn. Lát sau em ấy bảo có nước nóng rồi các anh chị đi tắm đi không lát đông khách. Mình bảo không em ơi, lạnh lắm chị quyết định không tắm đâu =))) Vâng, tôi có 2 ngày không tắm nhưng vẫn skin care cẩn thận lắm các bác ạ. Kinh nghiệm xương máo của mình là dù lạnh đến mấy thì hãy cố gồng đừng rửa mặt bằng nước nóng mà cứ rửa nước lạnh, chứ không là dễ bỏng mặt dẫn đến đỏ rát, bong da sau khi về vùng ấm áp. Nhớ lại hồi đi Nepal vẫn còn hãi, đang đi tự dưng thấy khẩu trang toàn vảy vảy gì rớt xuống như gàu, da mình chứ còn cái gì nữa trời ơi sợ hãi.

Buổi tối ở Phố Cổ bọn mình đi ăn rất sớm, lão TV lên mạng tìm reivew quán lẩu. Đó là lý do mình biết đến quán lẩu gà đen Thạch Sơn của chú Nghĩa Khàn. Quán nằm ngay trung tâm Phố Cổ Đồng Văn rất dễ tìm, mà tìm không ra thì cứ hỏi người dân quán lẩu chú Khàn. Chú tên Nghĩa, mà bị khàn tiếng nói hơi khó nghe nên gọi là chú Nghĩa Khàn. Bọn mình đến lúc hơn 6h tối, là bàn khách đầu tiên đến. Vì đã có chủ đích từ trước nên mình bỏ qua lẩu bò lẩu ngựa gì đó, nhất quyết gọi 1 cái lẩu gà đen giá 700k cho 4 người ăn.

Lẩu gà đen phố cổ
Màu xanh đỏ tím vàng kia gọi là BÁNH ĐÁ – làm từ bột gạo như bánh bột lọc, bỏ vào lẩu ăn khá ngon

Các bạn từng đi vùng núi phía bắc thì chắc sẽ hiểu, trên này người ta đều bán lẩu như thế, cỡ 700-900 1 nồi cho 4-6 người ăn, không phải giá chặt chém đâu. 700k 1 nồi lẩu là nguyên 1 con gà đen luôn, giá đã gồm mọi thứ đồ ăn kèm rau bún… Đến quán do đọc review tình cờ nhưng sau này mới biết mình quá may mắn đi đúng quán lẩu ngon nhất Đồng Văn, bên cạnh có 1 bàn là người local đặt trước mới có chỗ. Mình nghĩ là công thức bí truyền nên việc chế biến chỉ do 1 mình chú Khàn đảm nhiệm, 4-5 bạn nhân viên chỉ chạy bàn thôi, nên nếu đông khách có thể bạn sẽ phải chờ hơi lâu. Bọn mình đến đầu tiên nên có lẩu trước tiên, mình nhìn qua chỗ quầy thì thấy chỉ có 4 con gà, còn lại là thịt bò thịt ngựa gì đó. Tức là nếu bán hết số gà này là hết lẩu??? 1 lát sau thì quán đã kín hết bàn trong nhà, trong khi nhìn ra xung quanh cũng có vài quán khác bán lẩu còn chưa ai đến mở hàng.

Mình và chị Quân tự cạn chén

Thấy 1 bàn phía góc quán đi 2 người gọi 1 ca rượu, mình cũng gọi 1 ca uống thử. Quán chỉ có duy nhất loại rượu ngô đặc sản miền núi đá, uống đến đâu ấm áp đến đấy. Gà đen rất nhanh chín, sôi chừng 15 phút là ăn được. Các bạn đến Đồng Văn nhất định phải ăn lẩu gà đen nhé. Các loại rau ăn kèm có cải mèo, xà lách xoong, nấm… Chú Khàn rất nhiệt tình thân thiện, ra hỏi bọn mình lẩu vừa ăn không, lúc thấy nước lẩu gần hết thì bảo nhân viên châm thêm cho.

Chị em mình đang xì xụp húp nước lẩu, cạn chén hăng say thì bàn bên cạnh bỗng khều chị Quân:

  • Chị, hồi chiều em chạy sau xe chị từ Lũng Cú xuống Đồng Văn này.
  • *ngơ ngác*
  • Chị đấy, em đang nói chuyện với chị mà. Em đi theo mấy anh chị suốt chặng đường. Nhìn chị mặc áo đỏ em nhận ra ngay.

Từ ngơ ngác ngỡ ngàng, bọn mình đã hiểu em ấy nói gì. Em ấy là Phú, đi cùng bạn gái tên Chi. 2 đứa chính là người đã đi sau xe bọn mình lúc chiều, nhờ màu áo mà nhận ra nhau, hay thật. Thế là ẻm xin contact mình, hẹn hôm sau cùng đi sông Nho Quế. Tình cờ nữa là bọn mình có chung lịch trình đi Du Gìa, đặt chung cả 1 homestay nữa, duyên quá duyên luôn.

Sẵn tiện thì kể luôn, vẫn còn 1 sự tình cờ nữa là bọn mình gọi rượu là do nhìn thấy 2 anh chị bàn góc quán gọi, nên gọi theo. Lúc đấy cũng không để ý gì thêm. Hôm sau đi thuyền trên sông Nho Quế, có nhóm mình, 2 em Chi + Phú và 2 anh chị nữa – ôi mẹ ơi, chính là 2 anh chị ngồi bàn trong góc đó. Bọn mình đều cùng lúc ngồi ăn lẩu quán chú Khàn. Hà Giang nhỏ bé duyên dáng ghê chưa.

Ăn nổi lẩu thỏa mãn no ứ hự, mình và các bạn đi lòng vòng phố cho tiêu hóa bớt thức ăn. Mọi người tham quan gian hàng bày bán sản vật địa phương, mua mỗi người 1 chai mật ong hoa bạc hà – em sale bảo cam kết mật chính hãng cao nguyên đá, chỉ khác nhau ở hợp tác xã làm ra sản phẩm thôi. Cái việc phân biệt mật ong rất là thách thức nên mình không mua bao giờ, uống cũng dễ bị nóng, không hợp với miền nam ấm áp. Kết thúc tiết mục mua sắm thì đi ăn vặt, mọi người ăn tào phớ, mình thử món thắng dền làm từ bột gạo nếp màu xanh đỏ tím vàng, ăn chung với nước đường gừng nóng rất ngon luôn.

Thắng dền – 1 kiểu giống bánh trôi nước chay
Các du khách lạnh run chờ ăn

Cuối cùng thì lại kéo nhau về home ngồi uống trà cắn hạt hướng dương tán dóc rồi đi ngủ. Vẫn lạnh 5-6 độ gì đó và mình vẫn ngủ say giấc nồng bí tỉ sau vài chén rượu lâng lâng vui sướng. Lúc đó mình cứ nghĩ hành trình như thế này là nhàn hạ thong dong, đó là vì mình chưa nếm trải những gì diễn ra ngày hôm sau, hihi.

Mời bạn đọc phần tiếp theo ở đây.

6 comments

  1. Cô còn đi chấm chữ đẹp nữa mày ơi. Cuối bài thường là lúc chữ xấu nhất. Mỏi cả tay sao vẫn chưa hết ý để kết bài 🤪🤪🤪

    Thích

  2. chờ tiếp tập tới :)) đọc chuyện làm nhớ năm ngoái mình cũng đi 2 chuyến công việc nhưng vẫn thong thả chơi đc ở Hà Giang, nhiều khi đi dễ tình cờ gặp người đi cùng lịch trình lắm, xong quen nhau qua lại rủ đi chung. Mọi người hay đi phía đó HG mà ko qua bên Hoàng Su Phì nhỉ, lên đó có đỉnh Chiêu Lầu Thi :)) ko có phải leo trèo gì nhiều, chỉ là đường hơi dài và cao, có bậc hết rồi đó nhưng lên nhìn xuống đã lắm. Homestay cũng ít, mùa này mây hoa lá đủ cả ko kém gì các miền khác, chỉ tội đường xa.
    Nghe bạn kể mấy chuyện không thích, năm ngoái mình cũng qua Sủng Là, qua Thẩm Mã, Quản Bạ… mình không chụp với mấy bé mà chỉ đứng xa chụp các bé 2, 3 cái, công nhận là giờ mấy điểm đó cố định tuyến tour thành ra khách dừng là sẽ có các bé vây quanh. Ngôi nhà Pao thì mình vào dịp không đông khách lắm, ngõ bản lặng lẽ… nhưng nghĩ vào ngắm nhà rồi đi về thì buồn, mình hỏi chuyện cô chủ nhà mà cô nói tiếng Mông mình nói tiếng Kinh chả ai hiểu gì :)) xin chụp cô 1 kiểu. Người Mông cũng là lạ, họ dễ ngủ hoặc thiếu ngủ, hoặc hay say sưa mà cô đấy ngồi bậu cửa căn nhà dưới, ngái ngủ, tựa cửa ngủ thật, một lát sau tỉnh tiếp tục đi giày ủng, xách dao giỏ chuẩn bị lấy củi hay lấy rau cỏ gì đó. Dù sao Hà Giang vẫn đẹp nhỉ!

    Đã thích bởi 1 người

  3. mình cũng có kỷ niệm với nhiều người ở Hà Giang lắm, mấy lần ngồi nói chuyện cùng người dân cũng thích. Mà lần này đi trúng tuần hoa nở nên khách đông nên hơi bị xô bồ, hóa ra mấy lần trước chẳng có hoa cỏ gì lại vui hơn, hihi. À, Chiêu Lầu Thi mình có đi hồi 2018 rồi á, hồi đó chưa làm đường, không những leo mà còn chạy xe máy ngã sấp mặt kỷ niệm không bao giờ quên luôn haha https://chuyenketunhungchuyendi.com/2018/03/15/chieu-lau-thi-tren-nhung-tang-may/

    Đã thích bởi 1 người

    1. Đường lên CLT giờ đẹp hơn, đoạn cuối vẫn hơi lởm khởm tí nhưng bắt đầu có sóng điện thoại, mình đi tháng 3/21 thì vẫn chưa có sóng, sóng yếu lắm vẫn ko bắt được gì :)) Mình đang chờ đoạn đường gập ghềnh phần 3 của bạn đây :))

      Đã thích bởi 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s