Trời đẹp mình đi Đà Lạt nha


Bây giờ, quay lại Đà Lạt sẽ có thêm nhiều nơi để đi hơn, có thể dành cả một ngày trèo lên Langbiang. Có thể book vé xem một show hát ca bềnh bồng ở Mây lang thang. Có thể thọc tay vào túi áo khoác rồi đi bộ qua khắp những con hẻm nhỏ, hít hà cái lạnh, rồi ghé vào một quán cafe ấm áp. Hay như bức ảnh mình để ở đầu bài viết, đứng nhìn thung lũng đèn giăng.

Road movie – tiếng gọi nơi những con đường


Một người đang sống một cuộc đời bình thường, đang là một bác chạy xe ôm, một ông già lụ khụ trong viện dưỡng lão, một bệnh nhân ung thư đếm ngày chờ chết, một ông bác sĩ mắt, một bà già cáu kỉnh… Một người bình thường ở bất kì nơi nào trên thế gian này. Bỗng một ngày có một sự kiện bất ngờ xảy đến với cuộc đời họ, một “tiếng gọi” xuất hiện. Và hành trình phiêu lưu mở ra.

Tháng mười hai trời lam nhạt


3 năm. Là hơn 1000 ngày. Bằng quãng thời gian mà Lam nhớ về một người. Mà đâu phải giờ nào phút nào Lam cũng nhớ. Có lúc Lam đã quên hẳn anh. Có lúc Lam cũng sà vào vòng tay một người đàn ông khác, tham lam một chút ấm áp, quấn quýt. Đó là những lúc Lam không hề nhớ gì đến sự tồn tại của anh. Và cả của chính cô.