Khi những bông dã quỳ bắt đầu nhuộm vàng triền đồi, khi những cơn gió heo may bắt đầu ùa về, khi bầu trời xanh cao vời vợi và mây trắng giăng ngang đầu. Tôi biết ấy là khi mùa đông đã bắt đầu ở xứ cao nguyên.
Tôi là người kể chuyện
Khi những bông dã quỳ bắt đầu nhuộm vàng triền đồi, khi những cơn gió heo may bắt đầu ùa về, khi bầu trời xanh cao vời vợi và mây trắng giăng ngang đầu. Tôi biết ấy là khi mùa đông đã bắt đầu ở xứ cao nguyên.
Nếu mẹ mình mà thấy mình chụp hình Noel Nhà thờ tưng bừng khói lửa thế này thể nào cũng
Continue reading
ừ Sài Gòn lên Đà Lạt bây giờ đường xá rất tốt, nếu đi xe khách ban đêm chỉ mất 6 tiếng, ngủ một giấc dậy là tới nơi. Bạn sẽ dễ dàng lướt qua một B’lao như hàng chục địa danh khác dọc đường. Lần đầu đến B’lao tôi đã thốt lên: trời ơi, sao tôi không đến đây sớm hơn?
Continue reading
Nhắc đến vùng Tây Nguyên thì nổi tiếng nhất chắc chắn là Đà Lạt, có chăng thì là Đak Nông
Continue reading
Như đã nói ở phần 1 Măng Đen lối về thị trấn buồn tênh, những ngày mình đến Măng Đen thời tiết cực kì xấu, không một bức ảnh nào chụp có nắng hắt vào mặt nổi, nhưng bù lại, đồ ăn rất ngon.
Continue reading
Khi bọn mình đến Đồi Gió Hú thì chẳng có khách du lịch nào. Đúng cái nhà gỗ mình thấy trong hình, vài bạn trẻ đang ngồi lặng yên đọc sách. Một anh chàng trẻ tuổi cười mời bọn mình ngồi rồi đi rửa ly, nấu nước nóng. Ngoài trời rất lạnh và gió thổi phần phật. Trước nhà có mấy em chó nằm ngả ngớn.
Continue reading
Mình nghe tên Măng Đen từ nhiều năm trước, cũng dự tính đi vài lần. Nhưng rồi chuyến đi này
Continue reading
Tự nhiên tôi mê mẩn mấy cái tên đất này quá: B’lao, D’ran, Đơn Dương… Và cực kỳ thích cái cách giải thích tên gọi B’lao theo kiểu của người Mạ: đám mây bay thấp. Cũng như tôi thích gọi B’lao thay vì Bảo Lộc, gọi Burma thay vì Myanmar.
Continue reading