Nhà trọ 3 bữa 1 ngày ở Bãi Dương

Đăng bởi

Gần đây mình xem 2 show thực tế của Hàn và rất thích là: 3 bữa một ngày Nhà trọ của Lee Hyori. Tình cờ thế nào, chuyến đi tình nguyện lần này của mình ở Côn Đảo lại chính là phiên bản thực tế của 2 show này kết hợp với nhau thành: Nhà trọ 3 bữa 1 ngày ở Bãi Dương. Mình đã sống ở một nơi xa lạ 8 ngày, và phải tự nấu ăn bằng nguyên liệu có sẵn ở đảo.

Ở bài trước, mình đã kể về việc Đi Bãi Dương đỡ đẻ cho rùa, nên bài này chỉ tập trung nói về chuyện ăn ở, chuyện hậu trường tưng bừng khói lửa của anh em mình thôi.

Anh Cường gọi điện dặn một list danh sách thực phẩm, lúc đó mình còn đinh ninh trong 8 ngày này kiểu gì chẳng được “đi chợ” đôi ba lần, mua nhiều ăn sao hết. Nhưng không. Anh Ân thì bảo anh sẽ rửa bát thôi nhé, anh không biết nấu ăn. Mình lại nghĩ kiểu gì anh chả biết nấu vài món cơ bản. Nhưng không. Các anh mình luôn làm mình bất ngờ mà.

Bãi Dương không có khách du lịch, không có tàu thuyền ghé ngang (không được ghé vì là khu bảo tồn nghiêm ngặt gì đó). Lâu lâu mới có người ở Vườn quốc gia sang kiểm tra định kỳ hồ rùa, rồi có tụi mình ra ở luân phiên. Còn lại chỉ có nhiều nhất là 2 anh kiểm lâm sống.

Một ngày bình thường ở Bãi Dương khi không có rùa lên đẻ (chính xác là có 1 ngày) sẽ bắt đầu bằng tiếng chổi quét nhà của anh Cường ngay trước cửa phòng mình, và mình tỉnh ngay lập tức, đờ đẫn bước ra múc nước rửa mặt đánh răng. Mình thề là cái hình ảnh này làm mình nhớ bố mình kinh khủng. Ở nhà sáng sáng bố mình cũng quét hết từ nhà ra ngõ, khi mình dậy chỉ việc phơi quần áo là xong việc buổi sáng.

Ngôi nhà 3 bữa một ngày ở Bãi Dương

Điều mình không thích nhất ở Bãi Dương chính là việc phải múc nước mà không có vòi nước để mở. Lúc nước đầy thì không sao, chứ lúc gần hết nước, thiếu điều muốn nhào lộn xuống bể, tay nổi cả cơ. Chỉ duy nhất có điều này làm mình phiền muộn thôi, còn lại đều pơ phệch, từ con người dễ thương hiền hòa thú vị đến những con bồ câu đẻ trứng cho mình ăn :)))

3 bữa một ngày

Thử thách đau đầu nhất trong 8 ngày sống ở đây không phải là thức đêm canh rùa, lấp hố rùa đẻ, nhặt rác (dù mấy cái này cũng mệt thiệt) mà chính là trả lời câu hỏi: Hôm nay anh em ta ăn gì? Bình thường đi làm cứ 10h30 mỗi ngày phải đi gọi món ăn trưa đã là một thử thách rồi, đây lại là câu hỏi 3 lần một ngày: sáng, trưa, tối. Một mình thì dễ rồi, có thể ăn vớ vẩn cái gì đấy cho qua bữa, nhưng 4 anh em thì lại là một bài toán đầy nan giải.

Nấu nước và nấu cơm bằng bếp củi
Mấy anh em ngồi nhặt rau cải biển
Lá bình bát nấu canh
Lá lốt cuốn thịt bò

Bữa sáng hầu hết các ngày đều khá muộn do phải lấy trứng rùa sớm, rồi dọn nhà các thứ nên có 3 món xoay vòng: cơm chiên, bún khô nấu thịt, mì gói biến tấu ăn kèm trứng ốp la, cục xương bự hoặc rau cải biển.

Mì gói cực phẩm
Mì gói kèm cục giò siêu to khổng lồ và rau cải biển

Bao nhiêu tâm huyết bọn mình dồn cả vào bữa trưa và bữa tối vì có nhiều thời gian nhất. Như đã nói, mình cực kì thích các loại rau thơm mà mấy anh trồng được ở đây. Lượn một vòng quanh đảo là trong đầu mình hiện lên list các món phải xử lý từ các nguyên liệu có sẵn: rau càng cua có thể bóp thịt bò, lá lốt có thể cuốn thịt bò, rau húng quế ăn kèm được với thịt luộc, lá bình bát, rau mùng tơi nấu canh, nghệ kho cá…

Trứng gà đẻ ngoài vườn
Cộng với trứng chim bồ câu
Lần đầu ăn trứng chim bồ câu, nó trong trong như bánh bột lọc mà ngon lắm nhé!

Mỗi bữa ăn anh Cường hay hỏi nay ăn gì thế, nấu gì thơm thế, nhiều khi lười quá mình lại bảo: bí mật, tí ăn rồi biết. Lúc anh Ninh chưa ra thì mình đích thị là ngôi sao của bếp, nấu gì là hai ông kia ăn đó, có món còn được khen ngon làm mình cũng tự hào. Từ khi anh Ninh xuất hiện, mình chỉ là sao xẹt, chuyên đi bóc hành tỏi cho anh Ninh :)))

Thật ra mình rất nhớ cái bàn ăn mỗi bữa, nơi đầy đủ 4 người, vừa ăn cơm vừa xem thời sự hoặc mấy chương trình du lịch khám phá. Cũng là nơi mà mình uống rượu bằng cả 28 năm cuộc đời cộng lại :))) Nhớ những bữa cơm trưa bắt đầu lúc 2h chiều do anh em đam mê chế biến món ăn lạ. Nhớ buổi tối cuối cùng cũng là một chiều hoàng hôn siêu siêu đẹp, mấy anh em nướng thịt ngoài trời, say ngất.

Thịt nướng hoàng hôn
Canh cua siêu ngon
Ăn từ chiều tới đêm :)))

Công nhân ngành bí học

Đặc sắc nhất đảo là bụi bí đỏ. Nó lọt vào mắt mình ngay từ ngày đầu tiên ra đây. Bữa thứ nhất mình hái ngọn bí xào tỏi. Bữa thứ hai là hoa bí xào thịt bò. Qủa bí xào, quả bí nấu canh. Bí ở đảo rất dẻo và ngon nhé. Mình đã chụp hình gửi con Bông và bảo rất nhớ nó, nhớ những món bí đỏ đam mê của nó những ngày trên núi ở Nepal. Bây giờ, mình đang nối tiếp truyền thống của nó đây.

Bí đỏ siêu siêu ngon dẻo
Anh tôi thụ phấn cho bí

Mình với anh Ân còn được thực hiện công việc đầy thiêng liêng cao cả là thụ phấn cho bí đỏ. Anh Cường bảo ở đảo không có ong, phải thụ phấn nhân tạo một cách hết sức thủ công là hái bông đực quét phấn vào nhụy hoa cái. Lúc đầu mình tưởng ổng giỡn, ai ngờ là thiệt quý vị ạ. Và hai anh em mình đã làm việc đầy đam mê và hăng say. Bụi bí nhỏ nhỏ nhưng rất tốt, dây bò khắp mặt đất, đếm sơ sơ hơn chục quả trong khi chẳng có phân bón gì, chỉ hút đủ nước là sống.

Cắt 1 rổ ngọn bí về xào tỏi

Ngắm hoàng hôn không biết chán

Phần lớn thời gian rảnh ở đảo mình sẽ ngồi thừ chẳng làm gì cả, đóng đô ở cái xích đu hoặc ngồi trước hiên đọc sách, nghe nhạc, chơi với chó mèo. Bọn chó mèo ở đây khá là quấn người, có lẽ vì chúng nó ít gặp người. Nhất là 2 con chó, tối mình đi trực rùa dù có đến 2h sáng thì chúng nó cũng luôn quẩn quanh bên cạnh, người về thì chó mới về. Đảo lại toàn đàn ông sống, ít khi vuốt ve cưng nựng chúng. Nên mình chỉ cần 1/10 sự dịu dàng thương yêu cũng đủ làm chúng nó ngất ngây hehe.

Ngủ hoài luôn
Có bọn nó đời cũng vui hơn, nhưng mình sẽ không nuôi đâu

Mình thích hoàng hôn, thích những chiều ngồi chờ mặt trời khuất hẳn sau núi xa, hắt xuống biển sắc vàng, rồi hồng, rồi đỏ lung linh. Có khi đứng nấu trong bếp mình mở cửa sổ, vừa nấu vừa nhìn trời. Những ngày nắng, trời rất xanh, biển cũng xanh, chụp hình góc nào cũng đẹp như tranh.

Những ngày nắng là tuyệt vời nhất
Biển xanh trong

Còn những ngày mưa, may quá mình thuộc hàng thần nắng, 8 ngày ra đảo chỉ phải nhìn mưa 1 ngày, vậy mà đã thấy ngán. Mưa thì ngủ ngon, nhưng mà muỗi nhiều kinh khủng, trời đất lại ủ ê ảm đạm, chó mèo cũng không thèm chơi giỡn với mình. Ở đảo mình xịt muỗi còn chăm chỉ hơn bôi kem chống nắng, cứ 2 tiếng lại xịt toàn thân một lần. Ngày có gió to, nắng to sẽ ít muỗi hơn hẳn. Đặc biệt buổi tối ra bãi rùa thì rất ít khi gặp muỗi.

Ở Bãi Dương có vài người tôi gặp

Trưa ngày thứ 4 sống ở đảo thì bọn mình chào đón thành viên thứ 4: anh Ninh. Anh Ninh cao 1m9, tuổi thì bằng cả tuổi mẹ mình, là người sang tăng cường. Thế nhưng có khi mình nói chuyện với anh Ninh còn nhiều hơn nói chuyện với anh Ân và anh Cường cộng lại. Mình có thể ngồi nói chuyện với anh Ninh từ chuyện nấu nướng, chợ búa, chuyện phim ảnh, gia đình chồng con (nhà người ta) đến truyền thuyết lịch sử…

Từ ngày có anh Ninh sang cuộc sống rộn ràng hơn hẳn. Vì chỗ nào anh đụng vào là tự nhiên chỗ đó cũng thành vấn đề. Ví dụ như cái nồi cơm, bình thường tụi mình cũng rửa nồi sau khi ăn. Thế nhưng anh Ninh nhìn phát bảo ngay: mấy đứa không chà nồi à. Rồi anh sẽ đi lau bếp ga, chùi kệ bếp, mài con dao cùn nhất thế giới, thông cống nước, đổ mấy cái lu đầy bọ gậy, chà nhà vệ sinh, cọ ấm nước… Trời mẹ, nói chung mình lại nhìn thấy ở anh Ninh hình ảnh của mẹ mình. Kiểu như bình thường tui thấy tui sống cũng gọn gàng sạch sẽ rồi á, mà vào tay mẹ tui thì thể nào cũng ra chuyện. Anh Ninh hay nhìn mình rồi lắc đầu bất lực kiểu “Em mà làm dâu thì…”. Lúc đó mình hay lè lưỡi rụt cổ bảo “thì gà bay chó chạy gia đình xào xáo anh ạ”.

Anh Ninh – đầu bếp số 1 của đảo, đang bưng nồi canh cua

Nhưng mà anh Ninh là đầu bếp số dách các bạn ạ. Từ ngày anh xuất hiện thì cuộc đời đầu bếp của Huyền chỉ là tạm bợ. Huyền sẽ đứng nhìn anh làm cá, cạo lông chân giò heo, chỉ cách hầm xương, kho thịt. Tất cả các món cá anh làm đều xứng đáng được đưa vào menu nhà hàng. Anh chỉ cần bước chân ra biển thì sẽ có cá mang về. Cá nấu canh chua, cá xào nghệ, cá nướng, cá kho… cuộc đời của một con bé sống trên núi từ bé, mù tịt về cá biển lại được mở mang ra đôi chút nhờ anh.

Người thứ 2 mình muốn kể cho các bạn nghe là một đồng chí thanh niên nghiêm túc. “Xin chào, tôi là Cường” – có người đã dùng câu chào xa lạ và nguy hiểm này với 2 anh em mình vào ngày đầu tụi mình “nhập ngũ”. Ngày ra đón 2 anh em mình, đồng chí ấy mặc đồ ngành, rất nghiêm túc, không cười luôn ý. Nhưng không sao, nhiệm vụ có tính thách thức như thế này rất hợp với mình. Với sự nhây của mình, cộng với 10 vạn câu hỏi vì sao, thường xuyên hỏi câu cửa miệng “thật á?”, chú ấy diễn vai lạnh lùng được đâu chừng 3 ngày là xả vai. Nhưng đến ngày thứ 5 mình mới biết chú ấy… bằng tuổi mình. Tức quá mình bảo anh Ninh, anh Ân: ủa bằng tuổi thì mày tao được đúng không mấy anh. Lúc quen thân rồi mình hay dụ dỗ ổng kể chuyện cuộc đời cho nghe. Bởi mình luôn thắc mắc một thanh niên bằng tuổi mình sao có thể sống ở đảo mấy năm trời. Thanh niên ấy hay bảo sống ở đảo thì không cần tiền, cũng không có nhu cầu tiêu tiền, hỏi mình có thích ra đây sống không.

Khúc này chụp hình kỉ niệm nên hiền hòa nè

Mình hay bảo thực ra ở đảo này cái gì cũng có mà kiểu như giấu đi không cho mình dùng hay gì á. Trước khi đi mình đã cắt móng tay sạch sẽ, mà ra đây nó dài ra nhanh, hỏi “Anh có bấm móng tay không cho em mượn”. Thanh niên mơ ngủ hay gì bảo mình không có. Hôm sau mấy anh em ngồi uống cafe, mình bảo là nếu các bạn TNV đợt sau ra, dặn các bạn mua giúp cái bấm móng tay nhé. Ông quay sang mặt ngơ ngác hỏi mình “Mua làm gì, anh có mà”. Rồi lại chuyện con cá đuối xinh đẹp. Đã bảo mình ở trên núi, lần đầu thấy cá đuối. Thanh niên sai mình xách con cá đuối về nhà. Mình ngây thơ nhắm ngay cái đuôi cá định nhấc lên, xong bị chửi 1 trận kêu vì sao cá đuối lại cầm đuôi, đuôi nó siêu độc. Ủa, mấy bạn có ai biết hong? Có ai biết cá đuối phải móc tay vô mắt nó cầm mới an toàn hông? Tui là tui hông biết á. Xong chửi tui. Tức quá tức. May mà đảo có tổng cộng 4 người, tức ông quá không thèm nói chuyện thì vẫn còn 2 người kia cộng với 2 con chó, một con mèo.

Người lạnh lùng nhất đảo

Người thứ ba ở đảo là anh Ân, kể ra cũng có duyên với mình. Là vì anh Ân ở đợt khác xin vô đợt của tụi mình. Xong rồi lúc anh ấy email cho cả nhóm hỏi việc lập group chat thì chỉ có mình và chị Hương rep. Mình là người add anh Ân vào group chat trên zalo và kể cho ảnh nghe về chuyện chưa đi đã có drama trước đó của nhóm. Cũng là lí do vì sao mình chỉ tàu ngầm trong nhóm, lên đọc bài, chả nói gì cho đến tận ngày đi.

Xong rồi anh em lại dính dáng đến nhau khi được chia về cùng 1 nơi, trong khi mấy đảo khác chỗ thì đông vui, chỗ thì có đôi có cặp, chỗ thì quen biết nhau từ triệu năm trước. Hông sao, anh em tui vẫn hòa bình an vui sáng ra 6h30 đèo nhau đi chợ Côn Đảo shopping, con em mua cá mua thịt, ông anh mua rau mua chanh hành ớt tỏi theo đúng lời dặn của chú Cường, mua con cá thu xong ăn được 3 nhát làm anh Ninh chọc miết là sao không mang về Sài Gòn ăn. Người Côn Đảo không ăn cá xoàng xĩnh như cá thu các cậu ạ, họ chỉ bán cho mấy đứa như mình thôi.

Xong rồi anh em mình còn ăn hại đời nhau ngay từ phút đầu tiên đáp chân xuống bãi Dương. Ấy là khi ông anh quay sang hỏi con em: Ủa em có mang balo của anh lên tàu không? Con em mặt ngơ ngác vô số tội hỏi: Ủa, anh có đưa cái balo nào cho em hả. Thì ra trong lúc rối bời, anh thì vội đi trả xe máy, em thì lo vác đồ lên tàu, kết quả là QUÊN bà cái balo đựng laptop của anh dưới gốc cây bàng bên hàng ghế đá – đấy là địa chỉ anh em tui đọc để tìm lại balo đó mọi người, nghe ghê hông? Nhưng may mà chúng tôi đang ở Côn Đảo, 2h chiều, chiếc balo đã được tàu ship tận đảo còn nguyên xi không mất thứ gì.

Người anh hay bị khách hàng dí, ngồi tự kỉ bên chiếc laptop mỗi chiều quàng hôn

Mấy ngày đầu khép nép còn sợ chú Cường, anh em tụi mình gọi dạ bảo vâng, sáng đi đào trứng rùa, chiều đi lấp hố cát, nhặt rác toát mồ hôi hột. Nói chung là hầu như mình chỉ việc ngủ, còn lúc nào dậy đi tìm rùa anh Ân sẽ gọi, sáng ảnh sẽ pha cafe đập đá sẵn chỉ việc uống, mình nấu cơm thì anh Ân rửa bát – việc mình ghét nhất. Lúc cao hứng anh em tụi mình sẽ kể về mấy nơi đã đi, mình kể về Nepal, ảnh kể về núi Chúa, Thái, Nhật… rồi tụi mình bàn về Tây Tạng, về Trung Quốc…

Thành viên cuối cùng ở nhà trọ Bãi Dương là mình á mọi người, người đẹp gái nhất đảo. 10 người khi biết mình đi thì 9 người hỏi ủa không lo lắng gì hả. Mình bảo không. Chắc mình quen rồi nên chẳng ngại. Mình cũng thầm cảm ơn vì đã được phân công đi Bãi Dương, đã tiếp xúc với ít người. Đông thì cũng vui đấy, mà nhiều hồi mình sẽ cảm giác lạc lõng, kiểu như giữa nhiều kết nối, cảm giác mình chẳng thân thiết với ai, cũng không thể chơi một mình. Đấy là lý do mình hay có mấy phút giây ngây người, ngồi đờ đẫn không nói năng gì, cũng không chủ đích làm gì, mà cứ thích ngồi vậy thôi. Giống IU trong Nhà trọ Lee Hyori ấy :))))

Người đẹp gái nhất đảo chụp hình cùng fan hâm mộ
4 anh em tui

Mấy ngày cuối ở đảo lâu lâu anh Ninh anh Cường lại trêu bảo hôm về mà gặp trúng ngày biển động cấp 5 cấp 6 thì nó cấm đảo, cano tàu thuyền gì không được chạy, khỏi về luôn. Anh Ninh lâu lâu hay chép miệng bảo ở gì mà có mấy ngày ít vậy, vừa quen được cái đã lại về.

Cuối cùng thì ngày tụi mình về trời nắng ráo, biển dịu êm, cano cập ngay sát bờ cát không hề ướt chân hay lội bì bõm ướt quần như lúc đi ra. 2 con chó đi theo ra tận nơi, con mèo thì đỏng đảnh nằm lùm cây, chào nó là chị về nó chả thèm ừ hử gì. Anh Ninh vác balo cho mình ra tận nơi, bắt tay, vẫy tay đủ cả. Thanh niên còn lại tiếp tục vào vai lạnh lùng boy, ôm đồ cho 2 bạn tình nguyện viên mới, làm mình tổn thương dễ sợ luôn. Cano rời bãi cả đoạn xa rồi mà mình còn nhìn mãi nhìn mãi muốn khóc. Thì làm gì còn có lần trở lại đây nữa. Mà có trở lại có gặp đúng người đó, vật đó, cảnh đó không, mình cũng có còn là mình như hiện tại không.

Sáng tiễn tụi mình ra về, xa xa là tàu vào đón
Còn đây là chiếc tàu chở bọn mình ngày đến và tấm biển Tạm biệt hẹn gặp lại

Tạm biệt các anh! Tạm biệt mùa hè tuổi 28 thật khác! Cảm ơn vì đã gặp gỡ và để lại những kỉ niệm thật đẹp trong đời nhau.

7 comments

  1. ở quê cũng ngày ba bữa, kinh khủng khiếp lắm, toàn nấu với ăn với dọn rửa, không làm được gì hơn nữa. Xã hội phân chia nhiệm vụ vậy mà hay, ai nấu ngon hãy để họ mở tiệm, mình chỉ xách xác tới ăn thôi 🙂

    Liked by 2 people

Trả lời Ẩn danh Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s