Cần Giờ – Thạnh An – Thiềng Liềng: đi đến tận cùng Sài Gòn

Đăng bởi

Những ngày giãn cách xã hội toàn thành phố, người ta không mơ ước xa vời đi Bali đi Hawaii nữa mà chỉ mong hết dịch để kéo nhau ra Cần Giờ ngắm biển ăn hải sản thỏa thích. Bữa hôm đọc báo thấy có một bài viết, các bác sĩ tuyến đầu chống dịch được tặng một chuyến du lịch Cần Giờ, thiệt bình thường chắc hông ai thèm đi đâu, mà giờ đọc thấy ước ao ghê.

Ngẫm ra tôi là người có nhiều “duyên” với Cần Giờ: nào là đi thi tuyển vào câu lạc bộ truyền thông, đi chơi với bạn, đi làm bài tập phóng sự, đi chụp hình cưới cho người quen. Lần đầu tiên tôi nghe nói đến Cần Giờ là những năm tháng học đại học. Tôi biết Sài Gòn giáp biển, nên khi nghe nhắc đến biển Cần Giờ tôi liền vẽ ra hình dung về một vùng biển trong xanh cát vàng óng ánh. Bạn tôi từng đi Cần Giờ nhiều lần trước đó chỉ nén cười rồi bảo “Bớt tưởng tượng để không bị vỡ mộng”.

Từ trung tâm thành phố đến Cần Giờ vỏn vẹn hơn 60km, nếu đi xe máy mất chừng 1,5 tiếng. Nhưng bạn tôi bảo: Quên xe máy đi, chúng ta đi xe bus. Tôi ngạc nhiên khi biết, hóa ra chúng tôi có thể đi thẳng đến bãi biển qua vài lần đổi xe bus và tốn chưa đến 50 ngàn cho cả hai lượt đi về. Đầu tiên, chúng tôi bắt xe bus số 20 ở Bến Thành, xe dừng ở phà Bình Khánh. Chúng tôi tiếp tục mua vé lên phà để qua sông. Đứng trên chiếc phà lộng gió nhìn khung cảnh xa xăm, tôi nhớ đến một cảnh nổi tiếng trong bộ phim Người tình, nơi hai nhân vật chính lần đầu gặp gỡ.

Thực ra tôi có nhiều lần đi Cần Giờ chỉ để… giết thời gian. Ngồi bus đi về đã hết nửa ngày, cứ thế nói chuyện với bạn bè, hoặc đưa mắt nhìn cảnh vật, nửa ngày còn lại thì lang thang ăn vài món. Hồi trẻ cũng nhiều sức để lên rừng xuống biển.

Trên chuyến phà Bình Khánh qua sông một chiều hoàng hôn
Cảnh gặp gỡ trong phim Người tình

Bên kia phà Bình Khánh là địa phận huyện Cần Giờ với những hàng bán bánh mì heo quay nóng giòn thơm ngon đầy hấp dẫn. Chúng tôi mua mỗi đứa một ổ bánh mì rồi tiếp tục đón chuyến xe bus số 90 đậu ngay gần phà. Chiếc xe này nhỏ hơn tuyến trước nhưng vì chỉ đi một tuyến đường thẳng duy nhất nên khách cũng không nhiều. Càng rời xa bến phà, dân cư hai bên đường càng thưa thớt cho đến khi chỉ còn lại những cánh rừng đước, rừng bần, dừa nước nối tiếp nhau. Một màu xanh ngút ngàn mang đến bầu không khí thoải mái trong lành. Thảo nào báo chí cứ ví von nơi này là lá phổi xanh của thành phố. Chúng tôi đồng loạt kéo cửa kính xe bus cho gió tràn vào. Thật không ngờ chỉ đi qua một chuyến phà, chúng tôi đã bỏ lại sau lưng cả thành phố chật chội đầy khói bụi.

Con đường thẳng tắp hai bên là rừng cây

Ngồi xe bus chừng 1 tiếng đồng hồ, chúng tôi xuống ở một ngã 3 và đi bộ thêm 1km nữa để đến bãi biển. Hai bên đường lúc này đã nhìn thấy bóng dáng những cây phi lao đặc trưng của biển. Chúng tôi tung tăng kéo nhau chạy ùa về phía biển. Nhưng thay vì lao vào làn nước trong xanh, cả đám đứng sững lại ôm bụng cười. Trời ơi, biển của tôi đây ư?

Biển Cần Giờ một màu nâu sẫm, xa xa là Zũng Tào
Ven biển mà tưởng trên thảo nguyên không đó chèn

Một màu nước nâu sẫm, một bờ cát màu đen trải dài ngút ngàn. Bạn tôi chọc quê bảo: Đã bảo đừng tưởng tượng nhiều quá rồi mà! Hóa ra Cần Giờ cũng giống như đa số vùng biển gần cửa sông khác ở miền Nam, màu nước đều đục đục như thế. Chưa kể người dân nuôi nghêu nhiều, hoạt động cào nghêu càng khuấy động vùng biển đục càng thêm đục. Đứng từ bãi biển có thể thấy xa xa là thành phố Vũng Tàu rất gần. Từ Cần Giờ bạn có thể ngồi tàu gỗ tầm 2 tiếng để ra Vũng Tàu, thời gian sau này nghe đâu đã có tàu du lịch, nếu có dịp để trải nghiệm thì cũng đi thử, cơ mà để đỡ mất công thì cứ Hoa Mai hoặc Toàn Thắng mà ngồi cao tốc cho lẹ nha anh em.

Cả đám an ủi nhau, thôi dẫu sao cũng được “hít” hơi biển rồi, về nhà thể nào cũng nói chuyện mặn mòi, có “muối” hơn. Chụp thêm vài bức ảnh, chúng tôi kéo nhau đi khám phá khu chợ sát bãi biển, tự lựa các loại hải sản tươi rói, yêu cầu chế biến theo sở thích rồi mang ra quán thuê ghế ngồi ăn.

Sau này có thêm nhiều dịp khác đi Cần Giờ, tôi phát hiện có rất nhiều điều thú vị ở nơi này, nhiều địa điểm vui chơi lạ lẫm. Nếu có thời gian bạn có thể ghé Đảo Khỉ, chợ Cần Thạnh… Nếu đi theo hội nhóm đông có thể lựa chọn nghỉ lại ở Trung tâm sinh hoạt thanh thiếu niên Cần Giờ, đăng ký các tour lội rừng đước, bắt cá, nướng cá trên các “hoang đảo” giữa rừng. Tôi vẫn nhớ hoài cảnh lão Thái Việt kéo tôi chạy băng băng trên bãi bùn cạn, chân tôi thì dính chặt xuống bùn, sức lão thì khỏe, thành ra giống kiểu lão xách nách tôi lên chạy vậy. Những đoạn nước bùn đến háng hoặc đoạn phải bơi qua sông thì khỏi nói, cả đám vừa lội, vừa hoang mang nghĩ “chết mie, không biết có bị bệnh phụ khoa không?”

Hồi trẻ, học nhóm lửa sinh tồn

Như chúng tôi thì có cơ hội và cả may mắn được khám phá hai hòn đảo khác ở Cần Giờ là: Thạnh An và Thiềng Liềng. Từ chợ Cần Thạnh, chúng tôi lên một chiếc tàu gỗ đi mất 45 phút để đến đảo Thạnh An. Hòn đảo này khá nhỏ bé, dân cư không đông, đi bộ chừng 2 tiếng là hết đảo.

Đa số du khách biết đến Thạnh An nhiều hơn là Thiềng Liềng. Trong khi tôi lại có một kỷ niệm để đời với nơi này. Đó là thời gian còn học đại học, theo một vài chia sẻ trên mạng về nghề làm muối. Từ Thạnh An, chúng tôi ngồi tàu thêm 1 tiếng nữa mới đến được Thiềng Liềng – nơi được mệnh danh là hòn đảo xa xôi nhất của Sài Gòn và nổi tiếng với nghề làm muối. Đến thăm đảo, bạn sẽ ngạc nhiên khi chiêm ngưỡng những ruộng muối trắng xóa của những diêm dân quanh năm vất vả dưới cái nắng. Chính những ngày tình cờ đặt chân đến chốn này, chúng tôi đã được ăn ké một bữa cơm đạm bạc của một người lạ, ngủ ké nhà một cô chú gốc miền Tây dễ thương chỉ vì chúng tôi ham chơi lỡ mất chuyến đò về.

Hồi đó, mình gan lắm, lì nữa. Đi đâu cũng tha lôi theo lũ bạn, với mấy thông tin góp nhặt, chẳng chắc chắn gì nhưng vẫn cứ đi. Kệ, vừa đi vừa tìm hiểu, chẳng lo nhiều về chuyện ăn ngủ, tuổi trẻ ăn bờ ngủ bụi vài bữa không chết được. Chính vì vậy mà đi đâu cũng gặp người tốt bụng, cũng chưa từng phải ngủ ngoài đường lần nào.

Hôm nào đẹp trời, hết dịch, chắc lại nhắn tin hẹn nhau ở Bến Thành, lên xe 20, qua phà, bắt xe 90 rồi đi Cần Giờ tiếp nha.

One comment

  1. Rồi làm tôi muốn đi thử 2 ngày bus phà biển đảo luôn rồi, coi có may mắn được lướt qua chú Lương Gia Huy nào trên hành trình không nữa. 😉

    Đã thích bởi 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s