Chuyện kể từ chuyến đi xin visa Hàn Quốc

avatar của Thai VietPosted by

Hi, Thái Việt đây! Dù mình và Huyền không còn dự án chung “Chuyện kể từ những chuyến đi” nữa, nhưng lâu lâu lại vào viết linh tinh, để tình bạn không mai một. Dù một đứa nghỉ đẻ, một đứa nghỉ về quê làm ruộng rồi. Hihi! Nay đăng nhập vào worldpress, ôi may quá bạn vẫn chưa xóa acc mình. Thế là biên trực tiếp luôn. Thật ra dự án nên có mở đầu và có kết thúc. Hậu truyện cũng đáng để đọc lắm. Nay mình kể về chuyện đi xin visa Hàn của một đứa làm ruộng. Mong các bạn có thêm động lực để vivu.

Mình xin visa Hàn xong tâm niệm một câu – Nếu bạn còn làm việc ở một công ty “trượng nghĩa”* thì muốn đi Hàn đi Nhật thì đi sớm sớm đi, đừng để khi về quê như mình rồi nghề ngỗng không ai làm chứng, xin visa nó mệt vật vã luôn.

Thì, trước giờ đi chơi theo style leo núi bằng rừng, về với thiên nhiên. Nước nào dễ xin visa thì đi chứ cũng chưa thiết tha đi mấy nước khó khăn làm gì. Mà ai ngờ tuổi già ập đến, tâm tính biến hóa lại muốn đi dạng kiểu nghỉ ngơi. Thế là chốt tự thử sức và thưởng cho mình một chuyến đi Hàn xem sao. Xem sao thôi, chứ plan B của mình là đi Chieng Mai Thái Lan xem lễ hội thả đèn trời cơ.

Giai đoạn đầu là nuôi hồ sơ. Vì ngày xưa bọn mình tham gia cuộc thi được Tổng cục du lịch Hàn Quốc (KTO) cho mỗi đứa 15tr rồi, lúc đi xin visa không có sổ tiết kiệm 100tr nên bị trả hồ sơ về ngay từ vòng gửi xe :)). Hồ sơ còn chưa được tới tay đại sứ quán. Đợt đó xin visa về là thế giới công bố dịch Covid đó. Năm đó book vé xong trả hết tiền để lấy hóa đơn quyết toán cho KTO. Nhờ dịch nên lấy lại đủ 45tr luôn. Tránh sai lầm, đợt này từ tháng 4 mình gom góp của nẻo, bán gà bán thóc đi gửi stk 100tr. Mà xui là tới lúc gần đi nộp hồ sơ đòi phải có sổ 110tr trở lên. Vậy là đem vàng đi bán, gửi thêm 20tr nữa để cho đủ chỉ tiêu. Ha ha.

Hồ sơ xin visa Hàn đòi hỏi phải có công việc ổn định và chứng minh là mình đi không trốn ở lại. Mình về quê nên không ai chứng giám nổi công việc. Mà mình ở quê viết lách linh tinh, làm video văn vở vậy chứ làm gì đâu. Rảnh thì vẫn bán gạo bán đậu, cũng ký hợp đồng giao hàng. Một ngày gửi 1-2 đơn thôi. May mà cuối tháng công ty cũng xuất hóa đơn đòi nợ và bảng kê giao hàng. Vậy là mình in hết 6 tháng bảng kê giao hàng đó ra. May là có song ngữ chứ không thì đi công chứng dịch thuật hết cả đống tiền.

Xong phần công việc cũng hòm hòm, tới lúc dở văn vẻ ra viết thư giải trình. Kể lể một hồi câu chuyện xúc xích của bản thân, sao lại trôi dạt về quê, đã làm lụng ra sao :)) sao lại muốn đi Hờn Quốc. Thư biên một tháng, mỗi ngày ngồi sửa một ít, rảnh là vào edit. Chán cả cái câu chuyện.

Mình thuộc dạng lười, nên mỗi tháng vào mò mẫm và làm từng phần nhỏ công việc, chứ bảo đi gấp gáp chắc đã ngán ngang từ đầu. Thấy mất thời gian nhất là làm lịch trình du lịch. Dù là công việc quen thuộc và khá thích, nhưng vẫn phải làm theo lịch mình mong muốn đi. Lỡ có đậu visa thì đi luôn chứ không phải edit lại lịch.

Vậy là lại ngoi lên KTO down 4 quyển ebook du lịch Hàn. Mỗi đêm đọc một quyển. 4 đêm là xong. Ngồi làm lịch trình tự nhủ, đi khó như vậy thì ráng đi cho hết. Cũng chưa có ý quay lại. Vậy là sẽ đi Seoul, Busan, Jeju luôn. Nghiệp vụ này mình quen quá rồi.

Một tuần trước lịch hẹn nộp hồ sơ là bận rộn nhất. Ngồi điền 8 trang đơn xin visa, đi photo cmnd, hộ chiếu cũ và mới, in ấn hóa đơn, thư giải trình, photo cả bằng đại học, đi sao kê ngân hàng, đi xin xác nhận số dư sổ tiết kiệm. Tỷ mẩn ngồi bôi vàng từng giao dịch giao hàng. Toàn tám chục, một trăm. Số dư còn chưa tới 11 triệu luôn :)).

Một việc rất vui trong lúc làm hồ sơ là ghé tiệm ảnh chụp lại một tấm mới cho nó ngon trai chứ ảnh xưa giờ xài cũ mèm luôn. Thấy tủi thân cho cái ảnh ở PP mới, bị kéo bành cái mặt ra như trái hồng ép dẻo.

Nhìn tập hồ sơ dày cui, đếm ra cũng gần 150 trang, bắt một chặng xe từ Thái Bình lên Hà Nội nộp. Không đông đúc và có hẹn trước nên mình chỉ mất 30 phút, còn dư cả thời gian ăn một tô bò sốt vang.

Kiếp nạn 82 là bạn tiếp nhận hồ sơ hỏi mình kinh doanh online mà sao không đăng kí kinh doanh và sao không đóng thuế. Nói mình phải bổ sung thêm 1 thư giải trình nữa. Vậy là nói mình viết phiếu cam kết bổ sung hồ sơ. Đường xa xôi nên mình ngồi trên máy của Trung tâm ngồi viết thư bằng tiếng Anh, giải trình vì sao hông đóng thuế không đăng kí kinh doanh, bấm in hết 2000 :), đem nộp rồi đóng tiền. 20 usd phí và 390k tiền dịch vụ của Trung tâm visa Hàn quốc.

Lúc nộp xong hồ sơ có cảm giác thành tự lắm. Từ nay về sau, việc còn lại là của các bạn Đại sứ quán nha. Mình mệt rồi. ha ha! Cảm giác như ngày xưa đi làm, cuối năm gửi một chục bộ hồ sơ, tới tay kế toán là mình xong việc ấy.

Mình phân vân việc chọn nhận kết quả ở nhà hay nhận tại trung tâm. Kiểu nếu đậu thì lên lấy rồi đi đổi tiền luôn. Lúc sau nghĩ lại nếu rớt thì lên nhận kết quả chắc sẽ mệt ói ẻ. Nên quyết định nhận kết quả tại nhà: 80k nữa. Nếu đậu thì đi đổi tiền sẽ phơi phới hơn ha ha.

Tổng hết 900k phí các thứ. Vé xe đi lên đi xuống 300k, máy in nhà trồng được, chỉ tốn tiền xin sao kê và chụp ảnh chắc tầm 100k. Con nhà nghèo nghĩ đủ cách để tiết kiệm nên không mất tiền công chứng dịch thuật gì. Chứ thấy 80k/trang là thấy tiền dịch thuật của em 8tr :)).

Về nhà còn tự tập duyệt xem hồ sơ của mình có khúc mắc chỗ nào không. Phòng khi đại sứ quán gọi còn trả lời chính xác như cuộc thi ai là triệu phú. Không ngờ các câu hỏi tập dượt lại bị gọi điện hỏi trúng 100%. :)) Sau 25 ngày thì mình đã có visa, được cho 15 ngày đi chơi :)) nhưng chỉ đủ tiền đi 11 ngày thôi.

Một lần đi là một lần khó. Nên đã chọn đi lúc lá vàng rơi, mùa thu mát mẻ, trời xanh mây trắng.

Cảm ơn những chuyến đi ở các đất nước khác để chứng minh mình là đứa mê du lịch qua bển không ở lại và các kỹ năng đặt vé rẻ của các chuyến xưa cũ nên dù mùa cao điểm vẫn có vé rẻ bay đi Hàn. Do web đã bị hết dung lượng nên bài sẽ up ảnh cũ từ trong kho.

Mình định nghĩa công ty trượng nghĩa: Hợp đồng lao động rõ ràng/Đóng BHXH đầy đủ/Trả lương từ tài khoản cty. Nhiều cty chậm/nợ đóng BHXH, không có HĐ lao động và trả tiền từ TK cá nhân ó. Mấy trường hợp này còn khó xin visa hơn cả dân freelancer.

2 comments

Trả lời phản hồi cho yanimiaHủy