Người hãy nhớ: quay lưng là giang sơn khác


Chuyện của một con người trong 7 năm dài đằng đẵng làm sao nói hết trong vài ba câu, làm sao mà kể ra ở Sài Gòn, vì vậy phải lên tận Măng Đen, nhóm một bếp lửa, nhâm nhi một ly rượu sim, nghe gió thổi ào ào trên ngọn thông, từ từ kể ra hết mọi nỗi niềm giấu kín.

Chuyện tình dưới gốc cây


Từ phía rất xa Trịnh Vi đã nhìn thấy Trần Hiếu Chính, anh đứng dưới gốc cây hòe, quay lưng về phía cô, không biết trong lòng đang nghĩ gì. Trịnh Vi dừng chân, đứng nhìn theo bóng anh, có cảm giác anh còn lẻ loi hơn trước. Không ngờ anh cũng có mặt ở đây, hóa ra cây hòe già ở Vụ Nguyên không chỉ là giấc mơ của một mình cô.

LÁ RƠI NHIỀU ĐÂU PHẢI BỞI MÙA THU


Ở cái tuổi bọn mình bây giờ, chẳng muốn đi như ngựa từ tỉnh này sang tỉnh khác để tính số km mà tự hào nữa, chỉ muốn ở thật lâu một nơi, chậm rãi, từ tốn mà đón bình minh lên, uống cafe, đi dạo, nấu ăn, nghe nhạc, chờ chiều buông… Và nếu có gặp gỡ người này người nọ, mà mình nghĩ cũng chẳng còn muốn gặp gỡ nhiều nữa, chỉ muốn yêu thật lâu một người, sống thật với cảm xúc của mình, là chính mình.

Trời đẹp mình đi Đà Lạt nha


Bây giờ, quay lại Đà Lạt sẽ có thêm nhiều nơi để đi hơn, có thể dành cả một ngày trèo lên Langbiang. Có thể book vé xem một show hát ca bềnh bồng ở Mây lang thang. Có thể thọc tay vào túi áo khoác rồi đi bộ qua khắp những con hẻm nhỏ, hít hà cái lạnh, rồi ghé vào một quán cafe ấm áp. Hay như bức ảnh mình để ở đầu bài viết, đứng nhìn thung lũng đèn giăng.