Nếu yêu nhau, phải cùng đi xa một lần

Đăng bởi

Giữa chuyến đi đã hơn 1 lần tôi muốn bảo với 3 đứa còn lại rằng ai muốn đi đâu thì đi tiếp đi, tôi sẽ tiếp tục cuộc dạo chơi của mình một mình tôi, bằng cách cuả riêng tôi. Cuối cùng thì chúng tôi vẫn đi cùng nhau.

Chưa lần nào tôi cảm thấy bản thân mình bất lực và mệt mỏi đến như vậy khi vừa đi vừa phải nghĩ làm sao để tiếp tục đi cùng nhau. Những lúc như vậy nhận ra thực sự thì bản thân mỗi người đều có một chút ích kỷ cho bản thân. Chúng ta đều sẵn sàng bày tỏ sự không hài lòng với người khác. Bởi đó là điều chúng ta được quyền làm, cuộc sống này vốn đã mệt mỏi rồi, vậy nên nếu không hài lòng ai, không thích ai, thì cứ thể hiện ra. Vốn dĩ là như vậy.

Nhưng tôi mặc kệ mọi thứ và bảo rằng “Điều gì mình không thích, người nào làm mình khó chịu, thì đừng nhắc đến nữa”. Vậy nên tôi vẫn tận hưởng chuyến đi của mình, và bỏ mặc hết những điều lẽ ra sẽ làm tôi cau có và stress.

Đây không phải lần đầu tiên tôi đi chơi, cũng không phải lần đầu tự lo tất cả. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có thể dựa dẫm vào ai, nhất là khi người đó là con trai. Bởi đơn giản, cái gì họ làm được tôi cũng làm được. Có thể tôi sẽ nói với người đó rằng “ăn đâu cũng được” nhưng thử đi vào một cái quán vừa dở vừa mắc mà xem, lại còn không bị tôi chửi cho tan nát. Hay tôi cũng sẽ bảo “anh tìm đường đi, em không biết đường”. Nhưng thử dẫn tôi đi một cái đường tào lao đi, tôi dò bản đồ và đọc hàng triệu cái reviews rồi đấy. Nhưng tôi vẫn muốn để các bạn thể hiện mình, vì các bạn là con trai mà. Tôi vẫn hay nói với ông bạn thân rằng, có thể tôi hơi kì quái và khùng điên, nhưng sau này tôi thà ế cả đời chứ nhất định không yêu hay cưới một người không nhớ nổi đường và không biết chỗ đi ăn. Mặc kệ ai nói gì, nhưng tôi cứ giữ ý kiến của mình.

Bởi vì cái tính của mình nên nhiều người hay nói một câu bâng quơ hay thực tâm rằng đi đâu cho đi ké với ha. Nhiều khi chẳng biết trả lời sao hay cứ nói đại ừ à gì đó chứ cũng chẳng bao giờ rủ người ta đâu. Vì mình không thích lo lắng cho người khác, bản thân không là gánh nặng cho ai nên không thích gánh thêm điều gì. Và hơn cả, bản thân tôi biết mình hợp với ai để đi cùng nhau lên rừng xuống biển. Nhìn lại thì chính mình mới là người ích kỉ nhất.

Người ta bảo muốn biết có hợp nhau hay không, đi xa cùng nhau một lần là hiểu. Câu này xứng đáng để thử lắm. Đi đi rồi biết mỗi chúng ta thực sự là ai, khi gặp chuyện vui chuyện buồn mình ứng xử thế nào, bản thân mình ứng biến ra sao trước thời tiết, trước một tình huống bất trắc. Đi đi rồi biết!
Sau tất cả, có những người mà mình biết khi đi cùng sẽ tranh cãi, sẽ oánh lộn, sẽ giành ăn với mình, sẽ không mang dùm mình một cái ba lô nhưng sẽ cõng mình qua suối cho khỏi ướt giày, sẽ không giúp mình tìm đường nhưng lúc nào cũng ngoái đầu nhìn xem mình có chạy phía sau, sẽ không hỏi mình “chúng ta đi chỗ quái nào thế” mà cứ đi cùng mình mà chẳng lo lắng gì, sẽ bình thản ngồi nhai táo uống nước giữa đồng không mông quạnh và quên đi mọi nỗi lo. Những người mà mình biết sẽ còn đi chung nhiều lần, và có những người thì không.

Mình chẳng buồn vì họ, dĩ nhiên rồi, xưa giờ được cái vô tâm có tiếng nên ai rảnh mà buồn người dung. Họ chắc có buồn mình không thì mình cũng không quan tâm luôn, vì buồn cũng vậy à.

2017 sắp tới rồi, sáng đi quay ông Thiện nói chúng ta phải sống mạnh mẽ lên, nếu đã mạnh mẽ thì phải mạnh mẽ hơn nữa, không phải vì xung quanh có quá nhiều người yếu đuối, mà vì chúng ta cần phải thế. Mạnh mẽ lên rồi chuyện to hóa chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có gì!

img_7659-1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s