Về quê ăn Tết

Đăng bởi

– Ê, hai thằng mình đạp xe về quê ăn Tết đi.
Thằng Du nói với tôi khi hai thằng đã xếp hàng 4 tiếng ngoài bến xe 4 để canh mua vé Tết. Rồi nó rành rọt trình bày kế hoạch Về quê ăn tết bằng xe đạp của hai đứa. Cụ thể là thằng Du nói chúng tôi sẽ đi theo kiểu lên rừng xuống biển, tôi hỏi là đi như nào.
– Đây, mày nhìn đi, Quy Nhơn của tụi mình là biển nhưng tụi mình đừng đi đường biển về nhà. Mày chưa đi Tây Nguyên bao giờ đúng không? Tao cũng vậy, nên tụi mình sẽ đi lên Tây Nguyên rồi thả dốc xuống Quy Nhơn.
Thằng Du mở bản đồ vẽ một đường cong, cách nó nói khiến tôi thấy mọi chuyện thật dễ dàng như thả một đoạn dốc từ trường về kí túc xá. Việc trường tụi tôi nghỉ tết sớm và cả 2 thằng mới sắm hai chiếc xe đạp vừa hay phù hợp với chuyện này.
– Dọc đường đi mình sẽ xin ngủ nhờ trong chùa và nhà thờ, nhà dân. Còn ăn uống, tao tính rồi, tiền để mua vé xe với tiền làm thêm của tao với mày tháng rồi chắc đủ.
Nghe thằng Du nói, tôi nghi ngờ rằng đây không chỉ là một ý tưởng ngẫu hứng mà có khi là cả một dự định ấp ủ từ lâu. Hai thằng nhìn nhau rồi tách khỏi hàng, lấy xe đạp về Kí túc xá, lòng phơi phới nghĩ về hành trình sắp tới.
“Đi cẩn thận và nhớ gọi điện cho má biết tình hình” – đó là câu má tôi nói khi nghe tôi thông báo kế hoạch về nhà. Má tôi, người chưa từng rời khỏi mảnh đất quê hương một lần, chỉ đứng nhìn mỗi lần một mình tôi lên tàu đi thi, lên tàu đi nhập học. Dù vậy, tôi biết má luôn ủng hộ tôi trong mỗi quyết định.
Buổi chiều kết thúc môn thi cuối cùng, lũ bạn cùng phòng toàn quê ở gần lần lượt về hết. Còn mình thằng Bình ở lại, nó ở Nghệ An xa nhất, không về. Bình nói hè nó sẽ về vì khi đó vé rẻ hơn. Nó sẽ đi làm thêm mùa Tết này. Ngày thường Bình là thằng trầm tính và có vẻ khép kín nên tôi không hay nói chuyện. Tôi với thằng Du vừa đạp xe đi mua mỗi thằng một cái giỏ gắn bên hông xe đạp nhìn không khác gì mấy ông đạp xe chuyên nghiệp đi phượt. Tụi tôi xếp đồ vào balo thì thằng Bình hỏi:
– Tụi bây không về quê hả?
– Có, tụi tao đang chuẩn bị nè. – Tôi trả lời nó.
– Tụi tao sẽ đạp xe về quê. – Thằng Du bổ sung thêm như sợ tôi nói không đủ rõ ràng.
– Đạp xe về quê? Tụi bay có đạp xe đi xa bao giờ chưa? Mệt lắm chứ không đùa đâu.
– Ờ, tụi tao mới mua xe có 1 tháng, mày biết mà. – Thằng Du vẫn thủng thẳng.
– Tao có ông anh họ, cũng mê xe đạp lắm, mà lần đầu đi Đà Lạt tụi bây biết ông đạp hết bao lâu không?
– Bao nhiêu? – Tôi tò mò.
– 4 ngày để tới Đà Lạt.
Thằng Bình nói xong thì ra khỏi phòng, bỏ mặc 2 thằng tôi ngơ ngác ngồi nhìn nhau. Tôi vớ quyển lịch trên bàn: ngày 18 tháng Chạp. Theo kế hoạch, tôi và thằng Du sẽ về đến nhà đúng hôm đưa ông Táo lên trời.
– Cùng lắm thì Giao thừa có mặt ở nhà, mày có vấn đề gì không?
– Tao không sao.
Nói thì nói vậy nhưng tôi và thằng Du bắt đầu tính toán lại lịch trình, trừ hao những khoảng nghỉ ngơi, bất trắc. Khí thế của 2 thằng vẫn phơi phới như vậy. Buổi tối hôm đó tôi khó ngủ, nghĩ đủ thứ về hành trình hôm sau. Tôi từng đi xa với đám bạn rồi, nhưng toàn đi bằng xe máy, còn xe đạp, đây là lần đầu tiên, lại đi một chặng xa như thế. Cảm giác thật nôn nao. Mới hôm trước thằng Du còn kể một câu chuyện có thật về một ông nào bên Trung Quốc đạp xe về quê ăn Tết để tiết kiệm tiền. Ông đạp hơn 2000km rồi mới biết mình đi ngược đường, kiểu như phải đi về Quy Nhơn thì ông lại đạp xuống Cà Mau vậy. Tôi cười mãi.
4h sáng đồng hồ chưa reo tôi đã thức dậy vì bồn chồn. Thằng Du cũng thế. Đúng là lần đầu nên hai đứa chẳng khác gì nhau. Tụi tôi khe khẽ lấy đồ đạc nhưng vẫn đánh thức thằng Bình. Nó dậy, mở tủ đưa tôi một bịch đồ.
– Có mấy thanh lương khô tụi bây mang theo mà ăn. Bình thường ăn chán ngắt mà đi xa thì nên ăn. Với tao nghĩ nên thay 2 cái mũ lưỡi trai bằng mũ rộng vành, Tây Nguyên nắng lắm, tụi bây chịu không nổi đâu.
Tôi và thằng Du bất ngờ rồi nhận lấy mấy thanh lương khô. Nói rồi Bình cũng thay đồ đi làm. Hôm nay là ngày đầu tiên nó đi làm thời vụ Tết, công việc bán hàng ở siêu thị, cũng là ngày đầu tiên tôi và thằng Du bắt đầu hành trình vể quê ăn Tết chẳng giống ai. Tụi tôi ra khỏi cổng kí túc xá, chào nhau rồi đi về hai hướng khác nhau.
– Tụi tao sẽ mang đặc sản Bình Định vô khao mày. – Tôi nói với theo khi nhìn thằng Bình đi một mình, thấy nó cứ tội tội.
– Muốn vậy thì tụi mày phải đạp xe về được đến Quy Nhơn đã, haha.
3 thằng nhìn nhau cười.
5h sáng ngày 19 tháng Chạp, tôi và Du khởi hành về quê ăn Tết. Bằng xe đạp.
Trời se se lạnh, chúng tôi đạp một chút thì thấy ấm hẳn do mồ hôi bắt đầu ra. Tôi nhìn thấy sự hớn hở của thằng Du, nó cười suốt. Tôi cũng thế, thật không ngờ cái ý tưởng ngẫu hứng 1 tuần trước của 2 đứa lại trở thành hiện thực.
Bên đường, những vựa hoa kiểng Tết, vựa trái cây, những quán đồ ăn sáng bắt đầu mở cửa. Chúng tôi đã đạp đến ngoại thành, trời sáng hẳn và cả hai vẫn còn sung sức. 9h trời bắt đầu nắng gắt và không còn chút lạnh nào. Tôi và thằng Du thay hai chiếc mũ vải rộng vành, nhìn chúng tôi bớt đẹp trai nhưng cả hai đều gật gù phục thằng Bình nói đúng.
Tối đầu tiên chúng tôi đã đạp đúng lộ trình. Buổi tối, hai thằng ăn hết 2 phần cơm và đều gọi cơm thêm. Chúng tôi bảo nhau ngày hôm nay như thế là thành công, và cứ thế thì chúng tôi sẽ đến Quy Nhơn hôm đưa ông Táo ngon lành.
Nhưng mọi thứ chỉ thực sự bắt đầu vào sáng hôm sau, ngủ một giấc dậy thì cả tôi và thằng Du đều bị căng cơ đùi. Về cơ bản thì nếu đi bộ sẽ khó khăn, còn đạp xe thì cũng không được mạnh mẽ như hôm qua. Trời vẫn nắng và hanh khô. Chạy một lúc, chúng tôi ngồi nghỉ chân bên một cánh rừng cao su đang thay lá, thằng Bình hỏi tôi:
– Mày muốn đi đường rừng không?
– Đi đâu?
– Thì nè, giờ ngang qua Đak Nông đúng không, nhưng thay vì đi quốc lộ mình đi qua rừng, tao có đọc bài viết của một ông từng chạy qua đây rồi, đẹp lắm, mát nữa.
– Vậy đi đi.
Vốn đã chán đường quốc lộ đông xe và ngột ngạt, tôi cũng háo hức muốn đi trong rừng xem như thế nào. Chúng tôi đạp đến rừng lúc gần trưa. Nhìn thấy tán cây rừng mát rượi mà vui khấp khởi trong lòng. Duy có một điều tụi tôi đã không dự trù, trên đường gần vào đây không thấy có quán ăn, nên tụi tôi sắp băng rừng với một cái bụng đói.
Bác kiểm lâm già đứng canh cửa rừng hỏi chúng tôi giấy chứng minh nhân dân để đăng kí đi xuyên rừng. Hỏi han mấy câu, biết đích đến của tụi tôi bác ngạc nhiên rồi lại lắc đầu chép miệng “Đúng là tuổi trẻ!”. Tôi và thằng Du hú hét giữa con đường rừng vắng lặng chỉ có hai đứa.
– Đường đẹp mà vắng đã quá. Cứ kiếm đường rừng đi cho sướng ha mày!
Sau khi tôi thốt ra câu nói ấy chừng 30 phút thì tôi đã suy nghĩ lại. Con đường nhưạ kết thúc không hề báo trước sau một khúc cua gấp. Phía trước chúng tôi là con đường đất đỏ nhấp nhô sỏi đá. Chiếc xe nảy tưng tưng, loạng choạng. Nhiều đoạn dốc nghiêng và cái sống trâu giữa đường bé tí như cổ tay khiến hai thằng tôi phải hì hục dắt bộ. Đến đây thì tôi chính thức nghĩ lại về việc sẽ chạy đường rừng trong những ngày tiếp theo.
Hì hục mãi đến một ngã ba khá lớn, tôi hỏi thằng Du:
– Trái hay phải mày?
– Để tao xem bản đồ.
Tôi mở balo lấy mấy thanh lương khô mà Bình cho trong lúc chờ thằng Du dò đường, chúng tôi đã đạp và dắt bộ 3 tiếng liên tục rồi.
– Ở đây không có sóng điện thoại, và tất nhiên, cả 3g nữa.
– Cái gì, mày đùa tao à?
Nhưng tôi biết nó không đùa tôi, điện thoại của tôi cũng thế. Chúng tôi quyết định ngồi ở ngã 3 nghỉ một lát chờ người đi ngang qua để hỏi. Nhưng càng chờ càng không thấy ai trong khi mặt trời đã bắt đầu xuống ngang ngọn cây. Cứ thế này thì chúng tôi không ra khỏi rừng mất.
– Mày chọn một bên đi, trái hay phải, đi tiếp để mong có sóng điện thoại.
– Phải đi. – Tôi quả quyết.
– Vậy đi bên phải.
– Tự nhiên tao nhớ chuyện người đàn ông ở Trung Quốc đạp xe về quê ăn tết quá mày. Có khi nào…
Thằng Du không trả lời mà chỉ cười. Chúng tôi đạp tiếp, dù lúc này chân tay đã khá bủn rủn. Tôi không thể gạt bỏ cái suy nghĩ về người đàn ông đi lạc đường kia cho đến tận lúc chúng tôi gặp được một người trên đường. Chính xác là một ông già chở cái lồng heo nhưng giờ thì cả cái xe và con heo đều đang nằm dưới mương. Tôi và Du phụ ông già đỡ cái xe lên và đẩy lên đường. Ông bảo chúng tôi đã đi đúng hướng để ra quốc lộ nhưng từ đây ra còn gần 100km nữa và đoạn trước đường rất xấu. Biết mình không thể đạp thêm chừng ấy, chúng tôi hỏi ông xem liệu có nhà nghỉ nào gần đây không.
– Làm gì có nhà nghỉ ở chỗ rừng rú này. Nhưng nhà ông còn chỗ, hai đứa có thể ngủ lại.
Chẳng chờ gì hơn, chúng tôi đạp xe theo ông già đi về phía một ngôi làng nhỏ. Ngôi nhà gỗ của ông nằm trên một sườn đồi nhìn ra thung lũng trồng đầy cà phê, ông bảo ở dưới kia có một con suối nhỏ. Chúng tôi vừa đến nơi thì một bà lão từ trong bếp đi ra. Nhìn thấy 2 thằng mặt mũi ngơ ngác bơ phờ đi sau lưng ông, bà chẳng hỏi gì nhiều liền bảo đi tắm rửa đi rồi ăn cơm. Hai thằng lại thêm một phen nhìn ngó tìm nhà tắm. Ông già cười chỉ tay xuống suối.
Vậy là lần đầu tiên trong đời 2 thằng tôi được tắm suối, nước trong vắt nhưng lạnh cóng. Ngâm đôi chân mỏi nhừ rã rời xuống suối, cảm giác sảng khoái đến tận đỉnh đầu. Từ dưới suối men theo con đường mòn lên nhà, khói bếp bay lên cao tan ra trong những lùm cây.
– Đẹp như tranh mày nhỉ! – Thằng Du thốt lên một câu hơi sến nhưng tôi công nhận là đẹp.
Ông bà đãi chúng tôi cơm ăn với thịt heo xào măng rừng, quả chuối kho. Chẳng nhớ được chúng tôi đã ăn 5 hay 6 bát cơm nữa. Ông bảo nhà ông chỉ có một người con gái, nhưng đi lấy chồng xa tận ngoài bắc, Tết mới vào chơi được mấy ngày. Con heo lúc chiều ông chở là mua để dành Tết giết thịt đón gia đình con gái vào ăn Tết.
– Năm ngoái ăn Tết ngoài quê chồng không về được, năm nay nó bảo sẽ vào sớm, 27 Tết là vào rồi.
Ông cười mắt lấp lánh niềm vui. Ông hỏi chúng tôi vì sao lại đạp xe về quê ăn Tết, hai thằng chỉ cười và bảo vì thấy việc này rất vui. Ông bảo nhìn chúng tôi làm ông nhớ đến thời trẻ, cũng một lần vừa đi bộ vừa đi nhờ xe từ ngoài Bắc về đây ăn Tết, còn vác theo một cành đào rất to. Chỉ khác là lúc đấy ông đi một mình, còn bây giờ chúng tôi có hai người.
Buổi sáng dậy sớm tôi bước ra sân đã thấy bà đang phơi những mẹt to đùng, trong những chiếc mẹt ấy là củ kiệu, hành, cà rốt, ông thì bắc thang hái lá mai. Trước nhà ông bà là một vườn hoa cúc vàng. Ông bảo bà làm dưa hành củ kiệu ngon lắm, làm cho nhà ăn, rồi còn lại thì đem cho người này người kia quanh đây. Ông thì trồng thêm hoa cúc bán cho người ta trưng tết.
– Ông bà có gói bánh chưng không?
– Có chứ, bụi lá dong kia kìa, ông tưới suốt mùa khô đấy, gánh nước từ suối lên tưới cơ. – Bà tự hào khoe với chúng tôi.
Tôi nhìn sang bụi lá dong, đúng là tốt thật. Thằng Du nhìn ông bà tất bật, chả hiểu sao nó ngồi thừ:
– Nhà ngoại tao gần Tết cũng như thế này này, giờ chắc ngoại tao cũng đang làm dưa muối.
– Vậy về nhanh thôi, cho kịp phụ ngoại mày.
Chúng tôi tạm biệt ông bà, trước xe mỗi đứa có thêm một nải chuối to ông bà cho mang theo, còn sau xe là chậu cúc vàng đã nở mấy bông to đùng, còn nụ vẫn dày đặc chờ nở. Chậu cúc hai thằng bảo mua nhưng bà nhất quyết chẳng lấy tiền, bà bảo xem như quà của Tây Nguyên gửi về miền biển. Hai thằng chúng tôi trở lại đường quốc lộ, hòa vào dòng xe khách, xe máy ngược lên Tây Nguyên. Xe nào cũng chở theo những chiếc giỏ đầy quà và hơn hết là những gương mặt háo hức niềm vui chờ đoàn tụ. Riêng xe tụi tôi đặc biệt nhất, chở theo chậu cúc vàng rực rung rinh trong gió lạnh cao nguyên.
– Có sóng điện thoại rồi, báo cho mày biết mình còn hơn 600km nữa thì tới nhà – Thằng Du mặt hớn hở nhìn tôi.
– Thế à, vậy mình về thôi.
– Về ăn Tết!
Quê nhà như đã ở ngay trước mắt chúng tôi rồi. Tết cũng ở đó.

tet 1
TẾT ở đó

(Truyện ngắn đăng trên số Xuân 2019 – Tập san Đại học quốc gia TP HCM)

5 comments

    1. Mình viết truyện này từ mấy chuyến đạp xe mà người yêu cũ hay kể cho nghe. Chứ mình thì, vẫn chọn xe máy thôi. Xe đạp chạy khoảng cách ngắn ngắn trong rừng này nọ thì lại rất thích. Mà thật ra cứ đường đẹp thì đi bộ hay đi gì cũng thích.

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s