Call me by your name – Gọi em bằng tên anh và em sẽ gọi anh bằng tên em

Scroll down to content

Dịp này tôi xem lại phim, và đọc cả sách nữa. Thì ra sách còn viết dài hơn một chút, vượt qua cái kết trong phim. Nhưng phim kết thế là vừa đẹp, vừa đủ dư vị của sự tiếc nuối, một nỗi buồn đẹp. Còn cái kết của truyện, có chăng là để nỗi buồn kéo dài ra thành một sự chấp nhận.

Tôi thích Elio quá, thích cách yêu, cách nghĩ và những rung động cảm xúc của cậu quá.

Tôi yêu mùa hè nước Ý trong truyện, yêu không gian của thành Rome huyền thoại và cổ kính như ngưng đọng trong nụ hôn của Elio và Oliver.

call-ne-by-your-name-timothee-chalamet

Và sau cùng, tôi chỉ mong giá như ông tác giả, bớt rườm rà và làm câu văn ngắn lại chút được không thôi. Hay vì người dịch nhỉ? Chứ nhiều câu tôi đọc muốn tắt thở, và nhiều câu không thể hiểu sau một lần đọc. Nhìn vào tiểu sử của tác giả xong thì cũng hiểu đôi phần vì sao ổng viết lằng nhằng vậy.

Một vài trích đoạn mà tôi rất thích từ Call me by your name – Gọi em bằng tên anh.

“Thường thì tôi chỉ liếc một cái rồi nhìn đi chỗ khác, bởi tôi không muốn chơi vơi trong ánh mắt đáng yêu, trong vắt của anh trừ khi mình được mời đón, và tôi không bao giờ chờ đủ lâu để biết được người ta có nhìn mình không; nhìn lảng đi bởi tôi quá sợ hãi nhìn lại ai đó; nhìn lảng đi bởi tôi không muốn để lộ điều gì; nhìn lảng đi bởi tôi không thể xác thực là anh có ý nghĩa thế nào. Nhìn lảng đi bởi ánh mắt sắt đá của anh luôn khiến tôi nhớ lại anh đã cao ngạo đến thế nào, và tôi đứng cách xa anh bên dưới anh đến cỡ nào. Giờ đây trong phút giây im lặng, tôi nhìn lại, không phải để thách đố anh hay để chứng tỏ tôi không còn ngượng ngùng nữa, mà là để đầu hàng, để nói cho anh biết đây là con người tôi, đây là con người anh, đây là điều tôi muốn, giờ đây giữa chúng mình không có gì khác ngoài sự thật, và nơi sự thật thì không có rào cản nào, không có cái liếc lừa dối nào, và nếu đã vậy không có gì xảy ra, hãy đừng bao giờ nói rằng ai đó trong chúng tôi không biết điều có thể xảy ra. Tôi chẳng còn hi vọng nào sót lại. Và có lẽ tôi nhìn lại bởi giờ đây chẳng còn gì để mà mất. Tôi nhìn lại với ánh mắt biết-tuốt, tôi-thách-anh-hôn-tôi của một người vừa thách thức vừa trốn chạy trong cùng một cử chỉ”.

“Tôi ước mình giống như những người lính trong phim, bị hết đạn, vứt súng đi cứ như họ sẽ chẳng bao giờ dùng tới súng nữa; hay giống như những kẻ đào tẩu trên hoang mạc, thay vì chia phần nước trong bầu còn lại đầu hàng cơn khát và nốc ừng ực cho kỳ hết, rồi vứt lại bầu nước trên đường đi. Thay vào đó, tôi cóp nhặt những thứ nhỏ nhoi để trong những ngày tháng thiếu thốn sắp tới, chút kỷ niệm từ quá khứ có thể mang lại hơi ấm. Tôi miễn cưỡng bắt đầu đánh cắp thực tại để trả những món nợ mà mình sẽ mắc phải trong tương lai. Tôi biết điều này cũng là một tội nặng như tội đóng hết cửa nẻo vào những chiều nắng đẹp. Nhưng tôi cũng biết là theo lối mê tín của dì Mafalda, chờ đợi điều tồi tệ nhất là cách tốt nhất để ngăn ngừa nó xảy ra”.

“Chúng tôi trở lại bằng một ngõ cũng tối tăm, hoang vắng và lấp lánh như lối cũ, rồi trở qua Santa Mariadell’Anima. Phía trên là một ngọn đèn vuông leo lét gắn vào tường một tòa nhà be bé cũ kỹ. Ngày xưa, có lẽ người ta dùng đèn đốt khí ga. Tôi dừng lại, anh cũng dừng. “Ngày đẹp nhất đời em, nhưng rốt cuộc em lại nôn thốc tháo”. Anh không nghe. Anh ấn tôi vào tường, bắt đầu hôn tôi, hông áp chặt vào hông tôi, tay sắp sửa nhấc tôi lên khỏi mặt đất”. Mắt tôi nhắm, nhưng tôi biết anh dừng hôn tôi để nhìn quanh; có khi người ta đi ngang. Tôi không muốn nhìn. Hãy để anh là người lo lắng. Rồi chúng tôi lại hôn nhau. Rồi mắt vẫn nhắm, tôi nghĩ là mình nghe tiếng hai người – là giọng nam lớn tuổi lầm bầm rằng nhìn hai kẻ này mà xem, ngày xưa làm gì có chuyện. Nhưng tôi không muốn nghĩ về họ. Tôi không muốn lo lắng. Nếu anh không lo thì tôi cũng không lo. Tôi có thể sống hết đời thế này: với anh, ban đêm, ở Rome, mắt nhắm chặt, một chân cuộn qua chân anh”.

“Này, con có một tình bạn đẹp. Có lẽ hơn cả tình bạn, Cha ghen tị với con. Ở địa vị của cha, hầu hết các bậc phụ huynh sẽ mong toàn bộ chuyện đó biến đi hoặc cầu nguyện rằng con trai họ vượt qua cho chóng. Nhưng cha không phải là một vị phụ huynh như thế. Ở địa vị con nếu có nỗi đau hãy nuôi dưỡng nó, và nếu ngọn lửa bùng lên, đừng dập tắt nó, đừng tàn bạo với nó. Sự rút lui có thể là thứ kinh khủng khi nó khiến ta tỉnh thức vào ban đêm, và khi những kẻ khác quên ta đi nhanh hơn ý muốn của ta. Ta hy sinh bản thân quá nhiều để được chữa lành nhanh chóng, thế nên đến năm ba mươi tuổi ta đã cạn kiệt, chả còn gì để trao đi mỗi khi bắt đầu với một người mới. Nhưng chuyện không cảm nhận một điều gì hết để tránh cảm nhận một điều cụ thể, thật là lãng phí!

Tôi không thể hiểu được tất cả những lời này. Tôi chết lặng.

“Cha nói điều gì không nên à? Ông hỏi.

Tôi lắc đầu.

“Vậy thì để cha nói thêm điều này nữa. Con sống cuộc đời con thế nào là chuyện của con. Nhưng hãy nhớ trái tim và thân thể ta chỉ được nhận lấy có một lần thôi. Hầu hết mọi người cứ sống như là có hai cuộc đời để sống vậy, một cuộc đời làm nháp, một cuộc đời hoàn chỉnh, rồi mọi phiên bản khác ở giữa. Nhưng chỉ có một mà thôi, trước khi con kịp nhận ra thì tim con đã mòn mỏi, còn thân thể con đến lúc sẽ chẳng còn ai thèm nhìn nữa chứ đừng nói là tới gần. Ngay lúc này thì có sầu khổ đó. Cha không ghen tị với nỗi đau, cha ghen tị với nỗi đau của con”.

Rồi đến những năm trống rỗng. Nếu tôi chấm phẩy cuộc đời mình bằng những người mà tôi ngủ chung giường, và nếu những người này có thể được chia thành hai mục – trước và sau Oliver – thì món quà tuyệt vời nhất mà cuộc đời có thể ban cho tôi đó là dời người làm mốc phân chia ấy lên trước. Nhiều người đã giúp tôi chia cuộc đời thành Trước X và phần Sau X, nhiều người mang tới niềm vui cùng nỗi sầu, nhiều người khiến cuộc đời tôi chệch hướng, trong khi những người khác chả làm nên thay đổi gì, thế nên Oliver, người từ đời thuở nào đã sừng sững như điểm tựa cán cân cuộc đời. Rốt cuộc có những kẻ khiến anh lu mờ, hoặc biến anh thành một biển chỉ đường xa xưa, một ngã ba không tên trên đường, Hải Vương Tinh trên hành trình tới Diêm Vương Tinh và xa hơn nữa. Tưởng tượng xem nào, tôi có thể nói: vào thời điểm tôi biết Oliver, tôi vẫn chưa gặp người-này-người-nọ. Vậy mà cuộc sống không có người-này-người-nọ thì tôi không tưởng tượng ra được”.

“Tám năm nữa, tôi sẽ bốn bảy, cậu bốn mươi. Rồi năm năm nữa, tôi lên năm hai, cậu bốn lăm. Khi đó cậu tới dùng bữa nhé?”

“Vâng, tôi hứa”.

“Vậy ý cậu là cậu chỉ đến khi quá già để mà bận tâm. Khi bọn trẻ nhà tôi đã đi khỏi. Hoặc khi tôi lên chức ông. Tôi thì chỉ có thể hình dung chúng ta – vào tối đó, chúng ta sẽ ngồi cùng nhau, cùng uống eau-de-vie, giống như loại gappa cha cậu thường phục vụ thi thoảng lúc đêm”.

“Và giống như những người già ngồi quanh quảng trường nhỏ đối diện tượng đài Piave, ta sẽ nói về hai thanh niên đã hạnh phúc xiết bao trong vài tuần ngắn ngủi, để suốt phần đời còn lại cứ nhúng mẩu bông hút vào cái bát hạnh phúc ấy mà uống, cứ sợ rồi sẽ cạn, chỉ dám uống mỗi lần từng ngụm nhỏ vào những dịp lễ kỷ niệm tinh thần”. Nhưng tôi muốn nói với anh, điều gần như chưa từng ấy vẫn còn vang vọng. Hai thanh niên ấy không bao giờ có thể xóa bỏ, lãng quên, phủ nhận, hay sống lại cái hạnh phúc ấy – nó cứ mắc kẹt lại trong tâm tưởng, cứ như hình ảnh bọn đom đóm bay trên cánh đồng mùa hè khi trời tối, cứ nhắc đi nhắc lại. Thay vào đó, hai người có thể đã thế này. Nhưng trở lại là sai. Bước tiếp cũng là sai. Nhìn hướng khác là sai. Cố chỉnh sửa tất cả những điều ấy, hóa ra cũng là sai nốt”.

4 Replies to “Call me by your name – Gọi em bằng tên anh và em sẽ gọi anh bằng tên em”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: