Thị trấn lạ

Đăng bởi

Chiếc xe minsk đèn vàng soi vào làn sương mù giăng khắp con đường. Cậu thanh niên rành rẽ từng khúc cua, từng con dốc, lúc đạp thắng, lúc vào số, nhấn ga đều thuần thục. Có lẽ vì rượu nên cả gã và nàng ngồi phía sau đều cảm thấy mình phấn khích như đang lướt đi trên một chuyến tàu mà hai bên là vực thẳm. Tóc nàng xõa tung, gió bay quyện vào cổ, vào ngực gã. Một tay gã bám chặt vào thanh sắt đuôi xe, một tay giữ trên vai nàng, rồi từ từ trượt xuống vòng eo, lưu luyến không buông. Những xúc cảm từ đầu ngón tay truyền đến làm gã lâng lâng như bay, hình như nàng cũng khẽ rùng mình nhưng chẳng ngăn cản hành động của gã. Trăng treo trên rặng núi trước mặt, đẹp mơ màng trong đêm rừng tịch mịch.

Cậu thanh niên thả gã và nàng trước homestay rồi nhanh nhẹn quay đầu xe phóng mất hút. Gã muốn mua bao thuốc nên bảo nàng lên phòng trước. Dù là thị trấn du lịch nhưng chưa đến 10h đêm hàng quán đã đóng cửa im lìm. Ở cuối dốc, một quán café vắng khách phát tình khúc Vũ Thành An làm gã nhớ đến dạo còn ở Đà Lạt cứ tầm 11h gã đi bộ từ trang trại về ngang qua đường Nguyễn Công Trứ, có một ngôi nhà gỗ nằm lọt thỏm giữa phố, từ căn gác trên lầu 2 luôn phát nhạc Vũ Thành An. Ô cửa sổ ở lầu 2 luôn mở và kéo cả rèm vừa đủ để gã nhìn thấy 1 chiếc piano trắng. Từ cửa sổ một dàn hoa leo chẳng biết tên gì rủ xuống đến tận mặt đất. Đêm Đà Lạt yên tĩnh, có một gã trai cứ đứng đó nhả khói vào màn sương đêm, như Romeo đứng chờ nàng Juliet của mình, thỉnh thoảng gã nghe tiếng nhạc lẫn cả tiếng lũ mèo hoang gầm gừ vờn nhau từ trong ngóc ngách, tiếng bước chân xa dần trên phố của cặp tình nhân đang dìu nhau bước.

Nàng từng kể cho gã nghe về Vũ Thành An, về những câu chuyện xoay quanh Bài không tên cuối cùng. Vũ Thành An khi ấy yêu say đắm một cô gái học Luật lớn tuổi hơn ông, mọi thứ về học vấn, địa vị xã hội, tương lai đều là trở ngại. Khi cô gái nói chia tay, Vũ Thành An đã viết Bài không tên cuối cùng chỉ trên quãng đường ông từ Võ Văn Tần về Cách mạng tháng tám và không sửa một lời nào.
“Này em hỡi con đường em đi đó
Con đường em theo đó đúng hay sao em?”
Đó là bài hát ghi lại kỉ niệm tình yêu đúng như cô gái vẫn muốn ông viết lúc họ còn quen nhau. Nhưng Vũ Thành An không thể ngờ bài hát lại được phổ biến rộng rãi như thế và chắc chắn ảnh hưởng đến cô gái rất nhiều. 25 năm sau, ông mới có dịp viết lại những điều mà ông nói rằng mình “không nên viết”:
“Này em hỡi con đường em đi đó
Con đường em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình có thành đôi lứa
Chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau”
Khi nghe nàng kể câu chuyện này từ quyển sách Chuyện tình không tên của Vũ Thành An, gã đã bật cười vì cái tên bài hát: Bài không tên cuối cùng tiếp nối. Một cái tên chất chứa quá nhiều điều. Đêm nay gã cũng ngồi một mình ở băng ghế gỗ trước quán, ở một thị trấn lạ, nghe Vũ Thành An, chẳng thể hút nổi một điếu thuốc nào, thấy đời mình thật lạ.

“Hãy cố yêu người mà sống, lâu rồi đời mình cũng qua”.

maxresdefault

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s