Vậy là cũng xong, tro cốt của ông ba được đưa vào chùa, chúng tôi dọn dẹp lại đám tang sau hơn hai ngày thức trắng. Nguồn năng lượng trong tôi gần như cạn kiệt. Mấy anh chị em chẳng thèm ăn bữa trưa cùng nhau mà nằm la liệt ra ngủ. Đêm trước chuyến đi, tôi bị trầm cảm kinh khủng.

Ông ba bị bệnh nặng và dự tính là sẽ không qua khỏi, trong khi hành trình Đông Nam Á của chúng tôi kéo dài 24 ngày chỉ còn chưa đầy 24h nữa bắt đầu. Mọi người bảo trước sau gì ba cũng sẽ mất và dang dở hành trình. Còn hành trình này, tôi đã vất vả chuẩn bị cả sáu tháng săn vé rẻ, lên lịch trình, tiết kiệm tiền… Đêm nằm nghe ba rên vì đau rồi im bặt. Anh chị em chúng tôi đều bảo, đừng bay và bỏ mặc người thân.

Ông ba mất trước ngày chúng tôi lên đường đúng 12 tiếng. Tôi cảm ơn trời vì ông cũng đã trút bỏ bụi trần, những đau đớn, dày vò về thể xác trong hơn sáu tháng qua. Ông bị ung thư bàng quang giai đoạn cuối. Tôi hủy vé máy bay trong đêm trước chuyến đi để lo tang gia hậu sự. Hủy vé, có thể bạn sẽ lấy lại được mấy chục USD tiền phí sân bay. Tôi nghĩ mình cứ làm đúng thủ tục đi đã. Sau tang gia một ngày tôi đặt lại vé nối tiếp hành trình dang dở. Khi ngồi viết những dòng này thì mọi thứ đã trôi qua thanh thản. Hành trình tôi đi cũng đã qua một năm mấy tháng. Ông ba cũng đã giỗ đầu xong, căn nhà thân thương trong con hẻm nhỏ của ông cũng đã bán, anh chị em cũng có cuộc sống riêng thật sự. Tôi cũng thấy mình một phần được tự do.

Ngồi đợi máy bay đi Manila, Philippines trong cơn thiếu ngủ trầm trọng. Bạn đồng hành bảo tôi siêu quá, sao có thể đi ngay được vậy. Tôi bảo, tang gia ở Sài Gòn vui mà, chết là hết. Lúc sống đã làm hết sự hiếu thuận rồi.

Cuối chiều chuyến bay nối chuyến từ Sài Gòn qua Kuala Lumpur rồi đi Manila kéo dài 9 tiếng. Chúng tôi nói đùa với nhau là ăn trưa ở Việt Nam, ăn tối ở Malaysia, ăn khuya ở Philippines. Trước đó, vé đi từ Sài Gòn qua Manila chỉ 69 USD của Cebu Pacific Air và bay ba tiếng là tới. Giờ bay vòng vừa xa vừa mệt vừa tốn kém.

Đi máy bay đó là nỗi ám ảnh của tôi. Máy bay giá rẻ thì ghế ngồi nhỏ, áp suất trên máy bay thay đổi liên tục, làm thủ tục lâu, soi chiếu, quét kiểm tra hành lý… Bạn cứ nghĩ ngồi trong buồng kín trên một cái ghế mà chẳng biết làm gì, không online, ngủ thì khó, chỉ có đọc sách hoặc ngồi ngây ra như thế. Thế tôi mới phục mấy anh chị tiếp viên, ngày nào cũng ở trên trời. 

Cô bạn V của tôi làm cho hãng Emirates thấy ngày nào cũng đăng hình ảnh đi chơi nước này, nước kia (Hãng có quy định không chia sẻ về nghề nghiệp). Nhưng có lần nói chuyện V bảo làm tiếp viên cực lắm. Cũng chỉ là một kiểu phục vụ trên trời mà thôi. Bay châu Âu suốt mà ba năm sau mới thấy tuyết rơi một lần. V vậy là còn được trải nghiệm, vì dù sao bay chuyến dài như vậy còn được nghỉ ngơi. Cậu bạn thân của tôi làm cho hãng giá rẻ, mỗi chuyến bay tầm hai tiếng nên phải bay đi bay về trong ngày. Hiếm khi được ở lại nước ngoài. Dĩ nhiên, cũng chẳng vui như mọi người nghĩ. Chỉ là công việc làm “lơ máy bay”. Có ở trong câu chuyện của bạn mới thấy, mỗi người đều có một đống đổ nát riêng, coi ai dọn dẹp nhanh hơn mà thôi.

Chuyến bay rồi cũng cất cánh nhẹ bẫng, hay đúng hơn là lòng tôi đã bỏ lại một gánh nặng ở góc nhà những ngày giáp Tết. Qua Malaysia quá mệt để đổi tiền trong ngân hàng, chúng tôi đổi tiền ở sảnh nối chuyến. 100 USD được cả thảy 387.5 RM, ở ngân hàng cao hơn một chút 394 RM. Sau này tôi mới biết là giá đó rẻ nhất trong các lần đổi. Các chỗ khác ngoài đường hơn 400 RM, kể cả ở đảo Labuan hay Kota Kinabalu trên đảo Sabah cũng cao hơn 400 RM. Riêng hai người bạn Hà Nội trong hành trình của tôi còn đổi ở phố Hà Chung sẵn tiền Malaysia nên còn rẻ hơn nữa. Sau này tôi mới kết luận được một điều, đổi tiền ở sân bay bao giờ mình cũng bị thiệt thòi.

Máy bay tới trễ, chúng tôi đem thú vui tiêu khiển biến thái của mình trong các chuyến đi ra giết thời gian. Đó là ngồi bình phẩm ai đó lộng lẫy nhất sân bay. Thú vui này hơi trái đạo đức nhưng giết thời gian nhanh ghê gớm. 

Đang mải miết bình phẩm chị tây có mái tóc tết tám chục năm mới xong thì ơn trời, máy bay cũng tới. Trước đó, nhân viên mặt đất rảnh chẳng có gì làm đã đi thu cuống vé trước, máy bay hạ xuống là đi liền cho nhanh. Tôi cũng thích cách check-in của Air Asia rất nhanh, gọn và chuyên nghiệp. Nhớ lại chuyến bay từ Myanmar về Việt Nam chúng tôi phải xếp hàng đúng một tiếng để chờ check-in. Chuyến bay từ Kuala Lumpur tới Manila kéo dài bốn tiếng nữa. Đêm đầu tiên chúng tôi đã ngủ ở trên trời.

Ở sân bay Kula Lumpur (Klia 2) tất cả các hành khách bắt buộc đều phải tự check in trước. Ở đó có sẵn các kiosk để hành khách check in, hoặc tự check in và in thẻ bay và ghé quầy đóng dấu là được. Như chúng tôi mua hai vé bay hai chặng riêng lẻ và tự nối chuyến, không cần nhập cảnh Malaysia. Khi hạ cánh chuyến đầu, di chuyển tới quầy tranfer để đóng dấu vào vé và được chuyển qua chuyến tiếp theo. Điều này đương nhiên bạn phải check in trước và tự in thẻ lên máy bay, và quan trọng hơn là không có gửi hành lý ký gửi.

Hai giờ sáng chúng tôi tới sân bay Manila. Gớm, cái sân bay nào cũng rộng như mấy cái sân bóng đá cộng lại, đi bộ mỏi chân rụng rời, kèm theo cái ba lô nặng nề trên vai. Cả chuyến đi hơn hai mươi ngày chúng tôi không mua hành lý ký gửi. Không vali màu mè có bánh kéo sang chảnh. Tất cả chỉ gói trong một ba lô đủ 7kg quy định. Và lẽ thường, cái ba lô sẽ ngày một nặng ra chứ chẳng nhẹ đi tí nào. 

Nhập cảnh ở Philippines dễ hơn tôi tưởng, chỉ cần điền vào mẫu có sẵn, thông tin cần điền còn ít hơn cả Thái Lan. Trước đó trên chuyến bay, anh chàng người Đức đưa cho tôi hai mẫu nhập cảnh màu vàng, còn anh ta thì không cần. Bởi cậu ấy sẽ xin visa tại sân bay. Chúng tôi điền mẫu nhập cảnh dành cho công dân ASEAN lấy ở sân bay. Anh hải quan đóng dấu nhập cảnh cái cộp là xong, không hỏi han, chẳng cần nhìn vé bay tiếp hay khách sạn đã đặt ở đâu. Bạn tôi còn đóng dấu dùm cũng được. Có lẽ, cái giờ khuya lơ khuya lắc như vậy, chẳng ai còn đủ minh mẫn đề chuyện trò. Vậy là chúng tôi đang ở Philippines.

Chuyến bay bị hoãn chuyến kéo theo việc hạ cánh xuống Manila trễ. Một giờ sau đó chúng tôi mới rời khỏi sân bay. Trời Phi rất tối và đường thì rất lộn xộn. Người đồng hành đã tới trước bảo chúng tôi khách sạn cách sân bay tới 10km và bị chặt chém tới 600 Peso (hơn 260.000 VNĐ). Khi đặt khách sạn, tôi đã kiểm tra kỹ chỉ có 2.9km thôi nên sẽ vẫn quyết định đi bộ. Khi một đám đông cò taxi bu vào hỏi đủ thứ tiếng, nhiều nhất là tiếng Hàn làm bùng nhùng cả hướng đi. 

Tôi đi trong vô thức theo chỉ dẫn của bản đồ maps.me. Cái bản đồ thần thánh trên điện thoại di động dùng mà không cần wifi hay 3G. Nó dẫn đường chính xác tới từng mét. Nhờ nó mà tôi đã chẳng thèm mua cái sim điện thoại nào trong suốt hành trình. Và dù có nó tôi vẫn cảm thấy, bất cứ cái sân bay nào thì đường đi ra đi vào cũng thật phức tạp. Manila không là một ngoại lệ.

Sân bay Manila ở Pasay. Pasay nằm ở rìa trung tâm cũng không quá đến nỗi là ngoại thành. Pasay cũng như Sài Gòn, hay đúng hơn tôi nghĩ mình đang ở mấy khu Quận 5. Đoạn đường về khách sạn nhiều rác, có vài người cơ nhỡ nằm dưới gầm cầu, cũng là con sông nước hôi thối. Chúng tôi đi qua hai đám tang còn thức, có gì đó giống với mấy đám tang Sài Gòn, nhẹ tênh. Hồi mới vào Sài Gòn, tôi đã sốc khi người ta hát đủ thứ bài yêu đương trong một đám tang. Tôi còn nhớ như in đám tang của cha một người bạn, người mẹ lên hát cảm ơn mọi người vì đã đến tang lễ của chồng bà với bài Cảm ơn tình yêu. Đám tang ở Sài Gòn phải nói cũng vui. Đến khi gặp lại nhóm bạn Hà Nội trong phòng khách sạn, mọi người bảo sao nhà có đám mà tươi cười thế. Đám Sài Gòn cũng nhẹ nhàng thôi ấy.

Ba giờ sáng mà đã có mấy chiếc xe Jeepney còn chạy ban đêm dừng lại hỏi chúng tôi đi đâu. Nói về chiếc xe này, nó được cải biên từ xe tải quân đội Mỹ, nhưng lộng lẫy và diêm dúa đủ thứ màu sắc. Nói chung nhìn rất ngầu. Xe này mà thay hết mấy ngàn xe buýt ở Sài Gòn thì đẹp phải biết, người trẻ sẽ chăm chỉ đi và nó sẽ trở thành xu hướng mới chăng.

Đi bộ 20 phút thì khách sạn Stone hiện ra trước mắt chúng tôi. Cái khách sạn ấy vẫn mở cửa và đông đúc. Vài khách Tây vẫn uống bia và hút thuốc trước cửa, có tới ba lễ tân làm việc bận rộn. Trước đó, tôi nghĩ giờ này chắc phải bấm chuông hay kêu cửa. Như vậy sẽ thật là phiền phức. Vì cái suy nghĩ đó mà suýt nữa tôi ngủ lại ở sân bay để sáng sớm vào thành phố. Và thật an ủi cho một hành trình bay vòng thật xa đó là bài hát Hello Vietnam phát ra từ hệ thống loa khách sạn. Đẳng cấp khác nhau là ở chỗ đó, những điều vụn vặt. 

Chúng tôi lên phòng, cái phòng chỉ có hai giường bốn đứa ngủ. Hai cô bạn ở Hà Nội đã ở đó hai ngày rồi. Chúng tôi gặp lại nhau sau mười năm chơi chung, không phải ở Việt Nam, giữa Philippines. Chúng tôi tạm thời gác tất cả kỷ niệm lại. Giờ chỉ có bốn tiếng để ngủ, và hơn hai mươi ngày phía trước. Cứ từ từ mà ôn lại kỉ niệm xưa.

One Reply to “Vội vàng ở Philippines”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: