Brunei: Lạc lõng trên đất hồi giáo

Scroll down to content

Tôi chạy ra bến phà như bay, dù biết từ khách sạn qua bến phà chỉ cách mấy góc phố nhưng chúng tôi không có cách nào liên lạc ngoài mấy cách cổ xưa. Nắng rực rỡ và giờ xuất cảnh đã sát nút. Con tàu nhỏ đã đậu sẵn ở bến phà để chuẩn bị khởi hành đi Brunei.

Đọc phần 1: Brunei mắc kẹt trên đảo Labuan

Phà nhỏ và ít người nên tôi thấy được ngay ba người bạn đồng hành đang chờ và sẵn trên tay một hộp bánh dành cho tôi. Thực tình, tôi cũng có lỗi, tất cả đều mỉm cười may mắn là đúng hẹn, không có lẽ phải lạc nhau một lần nữa nếu trễ phà.

Chúng tôi làm thủ tục lên tàu như máy bay, quét hành lý, làm thủ tục xuất cảnh, không cần phải đóng 5RM xuất cảnh như dân chúng đồn đại, bù lại tiền đó là tiền phí bến phà được cộng chung vào giá vé. Tàu Thứ 3 ít người nên hai người một băng ghế dài thảnh thơi. Tàu chạy 1h15 phút là tới Brunei. 

Con tàu này kính trong nên có thể dễ dàng nhìn ra bên ngoài. Tôi háo hức chờ đợi mấy doi đất nhô ra của Brunei làm tôi nhớ chuyến tàu từ Cần Giờ ra xã đảo Thạnh An. Những doi đất đầy tràm, đước để lộ bộ rễ ra sông đặc trưng. Chúng tôi xếp hàng nhập cảnh nhanh chóng. Nhập cảnh, vốn là bài tập quen thuộc nên chúng tôi cũng chẳng còn ngỡ ngàng gì, cứ chuẩn bị tài liệu đầy đủ trên tay. Tôi chỉ ở một ngày trên Brunei nên dấu mộc nhập cảnh vào đây chỉ cho ba ngày, quả là kẹt sỉ đến vô độ. Chẳng may có gì đó trễ nải hay muốn ở chơi thêm thì hối hận không kịp. 

Brunei là đất nước bất cần du lịch, suốt chuyến đi chẳng bắt gặp một anh Tây ba lô nào, hay khu ăn chơi ở đâu. Chúng tôi đổi 400 USD được 500 B (đô Brunei), tỉ giá tương đương 16.000. Ở Brunei có thể sử dụng tiền Singapore được. Đây là qui định dựa trên thỏa thuận công nhận đồng tiền của nhau giữa chính phủ Singapore và Brunei. Kể từ năm 1967 khi hai nước chính thức từ bỏ sử dụng đồng tiền ringgit của Malaysia để sử dụng tiền riêng của mình. Hai quốc gia cũng tuyên bố công nhận đồng tiền của nhau được sử dụng tại hai quốc gia. Kệ hai bạn, mình cần tìm đường vào trung tâm trước đã.  

Chúng tôi đi bộ ra khỏi bến phà để đi đến ngã ba phía bên phải đón xe buýt. Theo những gì tôi biết, chỉ có tuyến 39 đi từ phà về thành phố. Đang lang thang kiếm buýt thì chiếc xe buýt dừng lại gọi chúng tôi lên, tôi hỏi phải buýt đi vào trung tâm không cô gái quấn khăn kín mít xác nhận là có. Xe đưa chúng tôi vòng vèo tới một trạm khác và chuyển lên xe 39. Dĩ nhiên chúng tôi không phải mua vé thêm lần nữa mà vé đó có giá trị chung. Ở Brunei, đi bất cứ tuyến nào bạn cũng sẽ chỉ phải trả 1B. Chắc mọi người đang mỉm cười là rẻ, tôi cảm thấy đắt. Ở Sài Gòn, đi xa tít như tuyến 150 cũng chỉ có 7000, các tuyến khác có 5000, mua vé tập còn rẻ nữa. 

Tôi là tín đồ của xe buýt nên thấy ngay rằng, buýt ở Brunei cũng nhỏ như xe 29 chỗ ở Việt Nam, cũng sơn màu xanh, cũng có lơ xe và quầy tính tiền tự động. Mặc nhiên tôi nghĩ mình đang ở xứ nào của miền Tây vậy đó, vì Sài Gòn giờ xe buýt đã đẹp lắm rồi.

Từ phà vào trung tâm 20 km nhưng xe buýt chạy vòng đón khách nên chúng tôi vào tới trung tâm đã là một giờ chiều. Từ bến xe buýt trung tâm Brunei đi các điểm xung quanh rất gần. Thực ra thì thủ đô nhỏ xíu nên có nhiêu đó thôi. Chúng tôi quốc bộ đi về Young Centre, nơi nhà trọ rẻ nhất Brunei. Tin không hay là Young Centre thông báo đóng cửa tới tháng 3/2016. Trước đó, chúng tôi tìm đủ mọi cách liên lạc nhưng không được. Gửi email, gửi inbox qua facebook và gọi cả điện thoại… nhưng đều bất thành. Mãi cho tới sau này, khi đã về nước được nửa năm họ mới trả lời inbox của chúng tôi. Trời ơi muốn xỉu.

Cung điện check in sống ảo. Gần cung điện này thì có quảng trường siêu thị đẹp

Young Centre là trung tâm thể thao và có cả trường học. Thỉnh thoảng có các đoàn thi đấu sẽ nghỉ lại và lúc này các phòng sẽ không cho thuê nữa. Nên khách du lịch gần như là hên xui khi không thể liên lạc được với nơi này trước khi đến.

Đang loay hoay vì Young Centre đóng cửa, chúng tôi gặp Thơm, một cô bạn người Việt Nam. Thơm cũng gặp tình trạng tương tự. Thơm rủ chúng tôi đi qua nhà nghỉ KH đối diện khách sạn Brunei. KH không xuất hiện trên bản đồ nào cả, nhưng nó được nhận xét chi tiết trên Lonely Planet. KH có giá 15 B một người phòng Dom 5 người đắt khủng khiếp. Điều hòa cũ kỹ thời xưa cục nóng và cục lạnh là một, kêu vù vù. Bóng điện một mất một còn, ổ cắm chỉ duy nhất có một cái. Nhà tắm tập thể nhưng sạch sẽ. Cái được duy nhất là gần ngay mấy chỗ đi lại. Ngó qua bên kia thấy Brunei Hotel với giá 185B mà thấy đời thật là may mắn.

Nhắc về Thơm, cô bạn quê Thanh Hóa từng học tiến sĩ tại Trung Quốc. Thơm đang trong hành trình lang bạt của riêng cô. Cô mới bay từ Nepal về Brunei nhưng không may mắn hành lý ký gửi bị lạc mất. Cô có chín ngày ở Brunei, có thể khi đó họ sẽ tìm ra được hành lý. 

Làng nổi đi bên này sông cũng đẹp khỏi thuê thuyền tàu phà gì hết nhé.

Mấy người bạn của tôi khi di du học thường xin visa đi các nước khác dễ hơn xin từ Việt Nam. Cũng bởi danh phận du học ít ra cũng ổn hơn, dễ tin hơn. Và phần lớn du học cũng có kỳ nghỉ hè, cũng có tiền làm thêm hoặc học bổng dư ra nhờ tiết kiệm tiêu xài. Đủ điều kiện để tung bay rồi còn gì.

Chúng tôi có bốn người mà phòng thì có 5 giường vừa thêm Thơm là đủ. Thơm đi lâu ngày nên thèm nghe tiếng Việt kinh khủng. Bày chúng tôi ra nói chuyện và kể về những chuyến lang bạt thật hấp dẫn. Chúng tôi chỉ có một ngày ở đây nên rủ Thơm đi chơi cùng nhưng cô từ chối. Thơm bảo có chín ngày và giờ chỉ muốn ngủ thôi.

Brunei với tôi khá tẻ nhạt, ngoài cung điện Omar, cung điện Jame Asr, cái quyến rũ nhất với tôi là làng nổi Kampung Ayer. Mọi người thường đi thuê cano với giá khoảng 400.000 một người. Chúng tôi chọn cách đi qua các cây cầu gỗ cùng phía với thành phố. Cầu gỗ ngăn nắp gọn gàng dẫn từ đền Omar vào từng ngôi nhà. Mỗi ngôi nhà một màu sắc như sáng bừng lên trong ánh chiều tà. Thi thoảng vài đứa trẻ tan học cuốn vải trắng kín mít mất hút sau những cung đường quanh co chỉ còn lại tiếng cười.

Lũ nhỏ mới tan học ở làng nổi rất hiếu khách.

Làng nổi có nhiều ca nô buýt đưa người dân qua lại, thời gian rảnh thì chạy thuê. Tàu đua như đua xe phân khối lớn nên ai không đủ can đảm thì xỉu. Trên đường vào làng nổi, tôi gặp hai người dân lớn tuổi. Họ bảo có đi ca nô không giá rẻ lắm chỉ 15B, họ chạy thêm kiếm tiền chứ không có dịch vụ. Bởi cả cái Brunei này chúng tôi là những lữ khách duy nhất trên bến phà dài ngút ngàn, lạc lõng

Làng nổi buổi chiều vắng vẻ, những hạt nắng chiều mát mẻ rọi suống dòng sông lấp lánh. Vài còn mèo nằm ườn bụng trên cửa sổ. Vài ngôi nhà sơn sắc màu vui nhộn. Dĩ nhiên, hãy chụp thật nhiều ảnh ở đây đi, quá đẹp mà.

Chúng tôi đi bộ trong nắng chiều đến Hoàng cung Istana Nurul Iman. Hoàng cung này không cho người vào nên chúng tôi đành đứng ngoài chụp vài tấm ảnh. Bắt được chuyến buýt cuối cùng về tới nhà nghỉ ai cũng mệt. Tắm rửa xong, chúng tôi hỏi đường đi chợ đêm Gadong. Anh chủ Dom bảo đi đến đó cũng mất 20 phút đi taxi, đâu xa giữ vậy- tôi hoài nghi. Thông tin ít ỏi trên mạng còn bảo cả cái Brunei còn chưa tới 46 cái taxi, cứ leo một lần lên xe là 20B (320.000 VND), đi đâu tính tiếp. Tôi nghĩ cũng đúng, ở đây ai cũng có xe ô tô riêng cả đi taxi mà làm gì? Xe buýt thì đã hết từ 6 giờ chiều. Dường như, bóng đêm kéo xuống là người dân kéo nhau đi ngủ. Thôi không đi nữa.

Ở Brunei, mọi thứ đều đắt đỏ, mỗi món ăn cả trăm nghìn trở lên. Cả bốn ngày nổi trôi chúng tôi thiếu rau không tả. Các siêu thị bán rau đắt kinh hoàng, Một cây rau cải xolo giá 20.000 trong khi ở VN chỉ chưa đầy 5000. Mặc dù đời sống dân sinh tốt nhưng Brunei vẫn còn cũ kỹ trong trật tự. Có lẽ đất nước 400.000 dân này đã già. 

8h30 tối các siêu thị trung tâm ngầm đóng cửa, người dân không còn ra đường. Chỉ mới 6h tối thôi xe buýt đã ngừng chạy, mọi thứ như chìm vào không gian riêng. Kể cả Dom cũng đóng cửa nốt. 

Chúng tôi vội vàng chọn mấy trái táo xanh, ít bánh mì với nước với giá 8B cho hành trình dài ngày mai ngồi trên xe buýt xuôi về Kota Kinabalu, tạm biệt Brunei.

2 Replies to “Brunei: Lạc lõng trên đất hồi giáo”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: