Brunei: Mắc kẹt trên đảo Labuan

Scroll down to content

Chúng mình bay từ Philipines qua Kota Kinabalu của Malaysia sau đó đi thuyền qua Brunei. Thuyền phải quá cảnh ở Labuan rồi xuất cảnh đi thêm một chặng qua Brunei. Vì sao phải đi vòng vậy, bởi vé đi thẳng từ Việt Nam qua rất mắc. Sẵn tiện tụi mình đang ở Phi nên đi như vậy rẻ vô cùng. Nếu bạn muốn đi Brunei có thể bay từ Sài Gòn qua Kuala Lumpur và chọn bay tiếp 1 chặng đến các điểm sau: Kota Kinabalu, Miri hoặc đảo Labuan để đến Brunei nhanh nhất. Tụi mình viết hành trình Kota Kinabalu tới Brunei (kèm cả plan đi từ Labuan vì muốn qua phải quá cảnh nơi này).

Hành trình Kota Kinabalu -> ra đảo Labuan xuất cảnh khỏi Malaysia -> Đi tàu qua Brunei

Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng, chúng tôi háo hức tạm biệt Philippines khám phá hành trình mới. Brunei một hành trình dài ngược ngạo bắt đầu.

Đọc thêm Vội vàng ở Philippines

Chúng tôi trả phòng lúc 6h30 và dự tính sẽ thưởng thức một đoạn đường sáng sớm bằng cách đi bộ. Nhưng trời Phi sáng trễ, vẫn còn tối om nên cảm thấy không an toàn. Chúng tôi bắt xe Tricycle ba bánh bốn đứa nhảy lên. Xe vốn đã chật nay thêm hành lý của cả bốn đứa khiến chiếc xe nặng trịch.

Chúng tôi thỏa thuận rõ 150  Peso cho bốn người, vậy mà tới sát sân bay lái xe đòi 150 Peso một người. Tôi rất bực mình và chỉ nói với lái xe rằng tôi sẽ không trả thêm. Lái xe mặc cả xuống còn 150 cho hai người, không đời nào. Chúng tôi quyết bỏ đi và không trả thêm nữa, 150 là 150 không hơn. Đoạn đường ba cây số giá bằng ấy vẫn là quá hời rồi còn gì. Còn bà chị tôi trong nhóm tôi chắc sẽ rất là ấn tượng đấy. Bởi lần đầu đến và lần sau cùng về cũng đều bị chặt đẹp bởi chuyện đi lại. Dẫu sao tôi cũng thấy nó rất là Việt Nam đấy thôi. 

Ở sân bay, chúng tôi không phải đóng thêm 550 Peso phí sân bay như nhiều trang mạng từng nói. Sau này tìm hiểu tôi mới thấy đó chính là phí “tạm biệt”, phí xuất cảnh. (Đọc thêm về Phí tạm biệt ở các nước). Tuy nhiên vẫn có vài vị khách mua vé quá sớm, chưa bao gồm phí này nên được hướng dẫn đóng phí dễ dàng ở ngay đó. Bởi thế tiền của tôi dư hơn 1500 Peso đem đổi ra được 32 USD, còn một ít tiền lẻ để ăn sáng. Chẳng bù cho chiều qua tiêu tới đồng Peso cuối cùng. Lần cuối nhìn ra cửa máy bay ở Philippines mà lâu đến vậy. Philippines níu kéo chúng tôi bằng một trận kẹt máy bay kinh hoàng, cả phi đội xếp hàng ra đường băng chờ cất cánh. Cũng chẳng khác Tân Sơn Nhất là mấy đâu.

Rồi cũng bay, qua Kota Kinabalu của Malaysia, máy bay gần hạ cánh thì cơ trưởng thông báo mọi người nhìn qua cửa sổ bên trái. Tất cả đều ồ lên. Từ máy bay nhìn qua là thấy đỉnh Kinabalu hơn 4100 mét hung vĩ vươn mình ra khỏi đám mây. Lần đầu tiên tôi thấy cảnh lạ khi đi máy bay là lần đi về Hà Nội. Tôi nhìn thấy máy bay ngược chiều ở phía xa nhưng không ai tin ở độ cao gần 10.000 mét có điều đó. Lần này là ngọn Kinabalu – nóc nhà của Đông Nam Á. Tôi với cô bạn rất thân từng bàn với nhau sẽ đi leo núi Kinabalu. Đỉnh núi cao nhất tôi từng leo là ở Nepal 4700 mét. Tôi không sinh ra ở tuổi khỉ nhưng thích leo trèo. Nhưng hẹn lại cái núi này sau vậy. Tiếc là lần này chúng tôi không đến với nó.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Kota Kinabalu giữa trưa nắng đẹp. Biển xanh gió lộng chào đón chúng tôi. Nhập cảnh ở Malaysia không cần điền vào đơn đối với tất cả khách quốc tế, chỉ cần hộ chiếu và thông tin hành trình. Tôi rất thích cách làm việc của người Malaysia, rất gọn gàng, sử dụng công nghệ tối đa. Tôi được hỏi qua thông tin hành trình đã đi và chặng sắp tới rồi được dán tem và đóng mộc cho qua. Trước chúng tôi vài người, có mấy người được ra hẳn quầy riêng, có người phiên dịch và hỏi han, nhưng sau đó mọi chuyện đều ổn cả. Luôn luôn là như vậy.

Theo lịch trình, chúng tôi sẽ bay từ Philipines qua Kota Kinabalu của Malaysia sau đó mua vé tàu biển qua Brunei. Chúng tôi mua phiếu đi taxi ở sân bay để tránh phải mặc cả. Taxi ở sân bay không có bảng taxi trên nóc xe mà chỉ toàn là xe thường cũ cũ. Từ sân bay tới phà Kota Kinabalu là 10 km đi với giá 30 ringgit (RM) khoảng 165.000 VND. Đường phố Kota khá đẹp và dễ đi, ít đèn đỏ và không kẹt xe, hai bên đường là cây to với nhiều dương sỉ và lan tầm gửi như đường ở Singapore, đâu đó tôi liên tưởng tới khu Phú Mỹ Hưng ở quận 7 cây cũng đã bắt đầu xanh như vậy.

Tới phà là 12h30, chúng tôi mua vé đi đảo Labuan, từ Labuan kế hoạch tiếp theo là sẽ mua vé phà đi tiếp qua Brunei. Chúng tôi chỉ kịp ăn vội mấy đồ ăn vặt rồi lên tàu. Bến phà Kota đẹp, trong xanh lộng gió như châu Âu tôi thường xem qua ảnh. Tôi chỉ kịp bấm vội vàng vài tấm ảnh.

Trên vé ghi ghế số 4A nhưng lên tàu thì muốn ngồi đâu thì ngồi. Giống cảnh tôi ngồi thuyền đi Hòn Sơn, Kiên Giang. Tàu chạy tới 3h30 phút mới tới đảo Labuan. Chúng tôi ngủ trong miên man vì chẳng nhìn được gì ngoài kia cánh cửa. Tất cả chỉ là tiếng động cơ ù ù. Cập bến, cả bốn đứa chạy như thi The Amazing Race vì trong kế hoạch 5h30 là chuyến đi cuối từ Labuan về Brunei. Tin không hay là chuyến cuối đi Brunei là 4h chiều. Vậy là chúng tôi bị trễ chuyến phà. Chúng tôi quyết định sẽ ở lại đảo Labuan và sáng mai đi Brunei. Không có lựa chọn nào khác dù có quyết định gì đi chăng nữa. Từ những con người bị lỡ chuyến và kẹt lại, thì thôi hãy cứ bày trò ra để chơi cho vui đi chứ sao bây giờ.

Quyết định ấy lại hay. Cả khu Labuan là đảo nhỏ với một vài khách sạn mang dấu ấn Trung Hoa cũ kỹ. Chúng tôi chọn khách sạn Victory với giá phòng tới 990.000 cho bốn người. Giá phòng đắt đỏ nhưng phòng thì lại thấy gớm chưa từng. Sợ nhất là lúc đi thang máy. Cánh cửa thang máy là cửa sắt, phải có nhân viên ở ngoài hỗ trợ dùng tay kéo lại. Mọi thứ đều có màu ma mị. Lần xuống, chúng tôi thà đi bộ còn hơn.

Đảo Labuan thanh bình, phải nói là thanh bình đến tẻ nhạt. Những khu nhà cổ kính, con đường chính của đảo lát đá xanh, nhiều đoạn đá bị bong, xe ô tô đi qua kêu lọc cọc vui tai như xe ngựa. Vài nhà cao tầng bỏ hoang. Cây xanh ở đây nhiều vô kể, nhưng mọi thứ đều tĩnh lặng. Labuan làm tôi giống cảm giác ban ngày mọi người đi ngủ hết rồi thì phải. Bãi biển Labuan chiều chiều người dân lái ô tô ra tận mép biển mở cửa rồi ngồi hóng gió. Đời chỉ vậy thôi là thấy đẹp rồi còn gì.

Đường không bóng người

Chúng tôi đi bộ ra bãi biển ngắm hoàng hôn. Ngoài xa, hàng trăm còn tàu đỏ rực rỡ đang thả neo để vận chuyển dầu lên tàu. Vịnh Brunei nhỏ bé nay thêm cả một đoàn tàu thuyền trở nên ngột ngạt nhưng tuyệt đẹp. Biển cứ yên tĩnh và ít người đến như vậy. Chúng tôi có phần sợ hãi như đi trong một thị trấn cổ hoang đường đến khó tin.

Tàu chở dầu trên vịnh Brunei

Labuan hiền hòa, đồ ăn cũng ngon, thị trấn quá nhỏ và ít wifi nhưng nhiều gió khiến tôi chẳng muốn rời chân đi chút nào hết. Thi thoảng, vài chiếc xe chạy qua cuốn lá vàng bụi tung ảo diệu.

Tôi ngồi thẫn thờ trước siêu thị Kota ngồi ngắm hai ngọn đèn cổ trước trời lộng gió. Chưa bao giờ tôi muốn ngồi lâu đến thế ở một con phố. Cảm giác giống lúc ngồi trên mũi thuyền trên hồ Taal trong xanh. Đồ ăn ở Labuan hay Phi đều thiếu rau. Tôi thèm một tô bún bò, một dĩa rau muống xào tới điên đảo. Ở đây trái cây chỉ có táo và dưa hấu, rau chỉ có bắp cải, một ít súp lơ trắng. Labuan món quà bất ngờ trong hành trình dài. Giờ tôi ngủ đã, còn có cả một sáng sớm và thú vị ở đây mà.

Khách sạn hoang vu

Labuan chỉ là nơi quá cảnh vô tình nhưng lại để cho tôi sự ngọt ngào và bình yên đến lạ. Hôm nay 9h sáng tàu sẽ chạy, 8h30 sẽ phải làm thủ tục lên tàu, vậy nên mặc nhiên tôi có khoảng hai tiếng buổi sáng rảnh rang nên gói ghém hành lý trước để đi khám phá Labuan. Mấy người bạn đồng hành của tôi không ai đi cùng, họ còn bận ngủ. Tôi cũng thèm ngủ nhưng mình có thể ngủ cả một đời chứ Labuan biết khi nào mới trở lại, mà chắc không trở lại nữa. Quyết định đó có phần khùng điên nhưng kệ. 

Ở Labuan cái gì nhiều nhất thì đó là cờ và đèn lồng. Cờ được treo ba loại của Malaysia, ngoài ra mỗi bang của Malaysia đều có cờ riêng nữa. Tôi lang thang dọc các con phố cổ, giờ này tôi mới thấy Labuan nhiều người hơn một chút. Sáng sớm, mấy người đưa con đi học trong yên bình, những chiếc xe ô tô xếp gọn gàng theo làn. Ở đây chỉ có một trường học, nên chẳng có lựa chọn trường điểm hay trường chuẩn, chúng như nhau mà thôi. Tôi đi băng qua vườn cây nhiệt đới, sân gôn rồi xuống nghĩa tưởng niệm chiến tranh rồi vòng ra biển vắng tanh người trong yên bình. Bãi cát sạch sẽ và thiên nhiên thực sự còn như ban sơ. Cả quãng đường dài vậy, chỉ có tôi là một mình với ánh nắng, cỏ cây, tuyệt nhiên không gặp ai qua lại. Cảm giác một mình trên đảo nó phê lắm.

Tôi cố gắng tìm một chỗ xuống bãi biển để chụp ảnh thì bỗng nhiên trượt chân té ngã. Tôi rơi từ độ cao hơn bốn mét nằm bẹp dưới bãi cát. Tôi mở mắt ra, đau điếng, còn trời thì trong xanh vô tận. Tôi mà có chuyện gì ở đây chắc cũng chẳng có ai trên cái đảo này tìm kiếm ra nữa. Tôi trấn tĩnh bò dậy tìm đường về phòng. Cái chân đau nhức và cái tay thì rướm máu. Nực cười nhất là cách đó chừng 100 mét có hẳn một lối xuống có bậc thang đẹp đẽ. Nếu dưới bãi này không phải là cát mà là đá thì chắc tôi đi toi rồi.

Bãi biển ở đây có thể ngắm được cả bình minh và hoàng hôn. Ở Việt Nam chỉ có mũi Cà Mau là có thể chứng kiến được cảnh tượng như vậy. Bãi vắng, ai đó mà khỏa thân tắm cũng không sao. Còn tôi thì không có thời gian mà nghịch nước nữa.

Như hẹn, tôi trở về phòng thì bạn đồng hành đã trả phòng và đem theo tất cả đồ đạc của tôi đi. Ba người chỉ gửi lại cho tôi một tờ giấy – Hẹn em ở bến phà.
Tiếp theo: Lạc lõng ở Brunei

One Reply to “Brunei: Mắc kẹt trên đảo Labuan”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: