Nhật ký: Tôi đi “cắm trại” ở công ty

Đăng bởi

Bạn bè biết tin tôi đi cắm trại, đa số đều tỏ ra…háo hức, hỏi có phải mang theo lều không? Mẹ của 2 bé cùng phòng còn cẩn thận dặn mang theo nồi, ấm điện siêu tốc. Các anh chị làm cùng thì liên tục nhắn tin vào đó thèm ăn gì, thiếu thốn gì thì viện trợ ngay. Con Bông với hội chị em thì dặn nhớ tranh thủ cơ hội này mà tia trai, kiểu hoạn nạn nảy sinh tình cảm. Dm, mọi người nghĩ tôi ra hoang đảo sống 1 nam 1 nữ à? Mà có phải lần đầu tiên đâu, hồi tôi đi Bãi Dương cũng 1 nam 1 nữ TNV, sau đấy biết anh đi cùng có vợ con rồi thì chúng nó bảo tấn công sang anh kiểm lâm. Mé, cái số chị đây nó cao như Everest, chưa ra hoang đảo có lẽ chưa tìm được chân ái đâu, huống hồ cái đảo lần này có 70 con người già trẻ lớn bé.

Thế nhưng, thực tế làm chúng tôi bất ngờ.

7h sáng thứ 2, 26/7/2021

Tôi chất vali lên xe, ngó qua cái tủ lạnh đã chất đầy ắp lương thực cho con em nhỏ. Dắt xe ra khỏi cổng, con hẻm vắng như thường lệ. Bình thường khi dịch bệnh chưa ập đến, tôi vẫn duy trì khung giờ đi làm này mỗi ngày. Lúc nào cũng là cảnh từng tốp sinh viên í ới nói cười trước cổng trường, trạm xe bus. Cảnh xe cộ chen chúc ở ngã tư Hàng Xanh, kẻ đi làm, người đưa con đi học, xe bus ra vào trạm chớp đèn liên tục. Và những hàng quán nhộn nhịp, mùi phở, mùi bún bò, cơm tấm thơm lừng. Tôi có một quán ăn sáng quen thuộc ở cổng Khu du lịch Văn Thánh, 2 chị bán các món thay phiên nhau cả tuần. Thứ 4 và thứ 6 theo lịch sẽ là món bún bò tôi yêu thích, vừa thấy tôi từ xa là hai bà chị đã gọi “Nay bún bò không bé ơi!”. Tôi nhớ quá, nhớ Sài Gòn những buổi sáng bình thường như thế.

Sài Gòn một buổi sáng bình thường khi chưa có dịch

Từ nhà sang văn phòng công ty gần 10km, bình thường có xe đưa đón nhưng hôm nay tôi phải tự chạy xe. Tôi đi qua tòa Landmark, qua cầu Sài Gòn, sau xe là vali, chăn mền lỉnh kỉnh. Thỉnh thoảng có người chạy qua liếc nhìn. Có lẽ nào tôi cũng giống một người đang rời bỏ Sài Gòn đi về một miền quê nào đó xa xôi? Tệ hơn nữa, có khi nào họ tưởng tôi tự xách hành lý vô trại cách ly? Chạy xe nơm nớp lo sợ, dù mình có lý do chính đáng, nhưng mình không có bằng lái xe các cậu ạ =))) Càng xa trung tâm, xe cộ càng thưa thớt, cho đến khi chỉ còn gặp hàng xe container, xe tải là tôi biết đã tới công ty, một vị trí khá đặc biệt: dưới chân cầu Phú Mỹ, xung quanh là container hàng hóa, “hàng xóm” gần chúng tôi nhất vì cách quá xa nên chưa bao giờ biết mặt.

Hình 3: Dấu hiệu nhận biết gần đến công ty: số xe tải tăng dần
Như mọi người thấy, xung quanh chỉ toàn thùng container, chắc nhiều hàng của công ty lũ bạn tôi cũng đang nằm chờ ở đó

7h30 tôi đến cổng công ty, dừng xe đo thân nhiệt, khai báo tên để chú bảo vệ đối chiếu danh sách đã có kết quả xét nghiệm nhanh âm tính Covid trước đó. Gặp vài đồng nghiệp các phòng ban khác, ai cũng lỉnh kỉnh đồ đạc sau xe, mấy anh thì đồ nghề đơn giản có người chỉ khoác 1 balo nhỏ, chị em thì có phần đùm đuề hơn, chắc là giống như tôi, mang theo cả cái tạp hóa nhỏ. Tôi còn lấy áo mưa trùm xe lại, xách nón lên phòng, không biết ngày mình về bánh xe còn hơi không, xe còn nổ được máy không =)))

Tôi vào phòng thì 2 cô bé Quỳnh, Trang cũng đến luôn. 3 chị em tôi là 3 nhân viên xung phong đi “cắm trại” đợt đầu, phần vì theo phân chia công việc, phần vì chúng tôi đều còn độc thân, không vướng bận nhiều việc gia đình như các anh chị khác. Gặp nhau, mỗi đứa một cái vali làm chúng tôi không khỏi bật cười nhớ lại bao nhiêu chuyến du lịch cùng nhau trước kia cũng thế này. Làm ngay vài bức ảnh “check in” chuyên nghiệp, cứ như chuẩn bị nghỉ dưỡng ở khách sạn 5 sao ngày ngày tắm biển chứ không phải 15 ngày quanh quẩn trong văn phòng. Dù sao thì tinh thần cũng quan trọng mà! 3 chị em động viên nhau.

Quỳnh kể lúc chuẩn bị đi, ba má còn kéo lại dặn dò đủ thứ, nước mắt rơm rớm như tiễn con đi “nhập ngũ” mấy năm trời. Trang thì lo đặt trái cây, rau củ đầy đủ cho ba mẹ ở nhà trước khi đi. 15 ngày xa nhà cũng là một trải nghiệm hiếm có của các cô bé sống ở Sài Gòn từ nhỏ.

Không biết các phòng khác thế nào, chứ 3 chị em tôi thì bắt đầu lôi “lương thực” ra sắp xếp. Có lần một anh bạn cười bảo với tôi hình như phụ nữ bẩm sinh đều là những người lo xa, vợ anh mỗi lần cả nhà đi chơi đều mang theo nhiều đồ ăn. Tôi cũng ngầm đồng ý khi nhìn một bàn đồ ăn mà 3 chị em góp vào, nào mì, nào trái cây, sữa, các loại trà, lại cả khoai lang, bắp…

Kho lương thực dự trữ của 3 chị em

Phòng làm việc vốn khá rộng, chúng tôi chọn mỗi đứa một góc rồi đặt vali, trải vừa tấm nệm nhỏ, sắp xếp chỗ ngủ. Xong đâu đấy, đi tham quan một vòng phòng tắm mới gắn máy nước nóng lạnh, có máy giặt đồ, tầng trệt còn có tủ lạnh đầy trái cây, có cả lò vi sóng và vài loại gia vị nấu ăn. Tất cả đều vừa được công ty trang bị cấp tốc để đón mọi người vào “cắm trại”.

Sữa chua này chỉ có 3 tụi mình ăn thôi hà

6h sáng, 11h trưa, 6h chiều, ngày 3 bữa các phần ăn nóng hổi được giao đến tận cổng. Tôi vốn đã phát chán việc cả tháng trời ở nhà suy nghĩ về câu hỏi “hôm nay ăn gì”, bây giờ lại chẳng cần lo nữa. Bữa cơm mùa dịch, các chị ở căn tin cố gắng thay đổi menu mỗi ngày: thịt kho trứng, gà kho sả ớt, canh chua, chả cá… nhưng vẫn thiếu vắng bóng dáng các loại rau xanh. Mọi người lại bảo nhau thôi cùng chia sẻ thiếu thốn này.

Bữa cơm mùa dịch tại công ty

Chiều mưa, bất ngờ 3 chị em tôi nhận được quà từ người nhà Quỳnh: mấy thùng trái cây được shipper chuyển đến tận cổng công ty. Trời mưa to, hai chị em tôi phải khệ nệ bưng hết sức mới đi nổi. Qúa nhiều, chúng tôi nhắn lên group cắm trại công ty, chia sẻ lại với mọi người. Bạn tôi nghe nói cơm thiếu rau, tìm chỗ đặt mua online cho tôi. Vài tiếng sau, rau xanh cũng cập bến. Bạn tôi bảo: mày không biết à, chotot.com ngoài bán nhà và đất, còn bán rau nữa đó. Mé, nghe hoang đường vậy nhưng lại là sự thật, 25k/kg rau, chỗ bán cũng ở ngay gần đây. Đúng kiểu nơi không ai ngờ tới á. So với nhiều người trong mùa dịch này, chị em chúng tôi đã quá hạnh phúc và đủ đầy trong những ngày đi cắm trại tại công ty.

Trái cây bất ngờ nhận được

Buổi sáng, dù chẳng gấp gáp gì nhưng có ánh sáng lọt vào rèm cửa, chả ngủ nướng được, tôi thong thả pha trà hoặc café rồi làm việc. Tôi tính ngày mai sẽ ươm đậu xanh làm giá, ăn mì khá ngon. Hạt thanh long cũng có thể gieo làm cây cảnh. Thêm vài thú vui cho những ngày “cắm trại” bớt cô đơn nhạt nhẽo.

Tiết mục li kỳ nhất mùa camping chắc là: tắm. 4 lầu của tòa nhà chỉ trang bị 1 phòng tắm có vòi sen, nóng lạnh. Còn lại chỉ là nhà vệ sinh có mỗi vòi xịt đuýt. Thế nên chiến lược tắm rửa của 3 đứa tôi là: đứa nào tắm gần xong thì gọi điện đứa kia lên ngay, không ai xen vào được. Mà cả tòa nhà có mỗi 3 tụi tôi là con gái, ai dám xen chứ, lo giữ tính mạng còn không kịp. Cái phòng tắm thì cũng hên xui, cửa kính vẫn thấy được mờ mờ hình dáng, núi đồi, khe nứt vũ trụ gì đại loại cũng hình dung ra được. Nhưng biết làm sao giờ, thấy thì thấy, cứ tắm đủ quy trình. Cái chốt thì phải bấm chừng 10 lần mới tạm xem là khóa được. Thôi đại đại đi, quá mệt.

Hôm nay, còn có vụ thú dị là thành lập tổ tự quản tòa nhà, đang cười hô hố thì phát hiện tên mình trong danh sách tổ viên. Mấy đứa bảo đứa chống đối xã hội như mình lại đi làm sao đỏ, buồn cười thật. Lại được add vào 1 group zalo mới của ban tự quản, bắt đầu bằng những tin nhắn kiểu “kính thưa anh/chị”, tôi lặng lẽ đọc, lặng lẽ “like”, ý là em biết rồi ạ. Xong chúng nó bảo nhất định sau này bà sẽ lấy chồng làm chính trị, ghét của nào trời trao của nấy mà, rồi hằng ngày chúng ta sẽ gọi nhau bằng đồng chí. Nghĩ thôi cũng thấy kích thích =))

Chiều giờ còn nghe tin xe chở bvs tã bỉm của chị em không được đi. Mà hôm vào đây mình nghĩ chỉ đi nhiều nhất nửa tháng, không mang theo. Cơ mà tình hình này, có thể cả tháng cắm trại. Mé, nhanh trí có bầu, 9 tháng khỏi dùng bvs cho vừa lòng nha.

7h tối

Lần đầu tiên tôi ở lại văn phòng muộn thế này, cảm giác thật lạ lẫm. Nói ra thì buồn cười, sáng cắp ô đi, chiều 4h30 là tôi cắp ô về rồi các đồng chí ạ. Tôi bước đi trên hành lang vắng tênh, nhìn về hướng Landmark vẫn sáng đèn phía xa. Nhìn xuống 2 con chó nhởn nhơ ở cổng bảo vệ cũng thấy ghen tỵ. Bọn tôi không tiếp xúc với ai, không đi dạo dưới khuôn viên luôn dù công ty đủ rộng để tôi chạy bộ vô tư.

Bạn tôi nhắn tin bảo bây giờ sống giữa trung tâm Sài Gòn cũng không nghe thấy một tiếng xe máy nào, chỉ nghe những hồi còi xe cấp cứu xé toang màn đêm. Hôm qua là ngày đầu tiên thành phố thực hiện quy định người dân không ra khỏi nhà sau 18h. Nhiều người nói rằng đó là một trong những khoảnh khắc lịch sử, lần đầu trải qua trong đời. Người nhà, bạn bè, đồng nghiệp lần lượt video call hỏi thăm cuộc sống trong công ty thế nào, động viên 3 đứa cố gắng ăn uống ngủ nghỉ, chờ ngày gặp lại giữa Sài Gòn khỏe mạnh.

Nếu theo quy định hiện tại, ngày tôi kết thúc phiên làm việc tại công ty sẽ rơi vào tầm giữa hoặc cuối tháng 8. Mong rằng ngày trở lại, đã thấy chị bán bún bò thân quen, đã được mua ly cafe xay máy ở quán quen, uống cho lên nhịp tim bình bịch rồi đi tìm crush tính sổ.

9 comments

  1. Đúng là ở SG mấy ngày này, tiếng xe không nghe, toàn tiếng xe cấp cứu. Chỗ Vịt ở hướng xe đi xuống Củ Chi, nên có mấy ngày nghe nó hú liên tục, gần ơi là gần, thấy mà vừa nản vừa lo…
    Thấy Huyền cũng ở chỗ đầy đủ, an toàn, vậy cũng tốt rồi. Stay safe.

    Đã thích bởi 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s