Mùa xuân ở Sủng Là – Truyện ngắn – Phần 1

Scroll down to content

Ở Mộc Châu lúc này là 7h tối, Sam mở bản đồ điện thoại nhìn những con đường ngoằn ngoèo dẫn vào homestay theo lời chỉ của anh chủ nhà. “Em đến gốc cây to thì rẽ phải”. Sam đang đứng ngay gốc cây to nhưng rẽ phải là con đường tối không một ánh đèn, mà cái xe thuê của cô thì đèn tù mù như con đom đóm. Anh chủ bảo em đứng đấy anh ra đón vào. Sam tắt máy xe đứng yên dưới gốc cây. Bây giờ cái lạnh đã khiến cô phải xoa hai bàn tay vào nhau dù đeo bao tay khá dày. Sam xuống xe, nhảy vài phát rồi lại ngồi thụp xuống co ro vì lạnh. 2 tiếng trước khi gần vào thị trấn Mộc Châu Sam lạnh tưởng như không thể chạy xe tiếp được nữa, đành tấp vào bên vệ đường mở tung cái balo lôi thêm áo ra mặc vào người, mang khăn ra quấn cổ. Dẫu biết đi tháng này sẽ lạnh, nhưng mấy chục năm trời sống ở đất phương Nam nào có ngờ tới cái lạnh xéo xắt thấu tận ruột gan thế này.

Anh chủ homestay chạy xe phía trước, Sam chạy theo phía sau. Anh đưa cô vào 1 nhà sàn to ở cuối bản rồi đưa cô chìa khóa phòng.

        Anh mở sẵn nước nóng rồi đấy, em ở phía trên gác. Hôm nay ngày thường không có khách, ở đây có mình em thôi, tha hồ rộng. Tắm rửa xong thì đi bộ đến ngã ba rẽ phải, bên đấy có đoàn khách đang chuẩn bị ăn tối, em qua đó ăn luôn, đằng nào cơm cũng nấu sẵn rồi.

        Cảm ơn anh!

Nói rồi anh chủ phóng xe đi, để lại mình Sam choáng ngợp trước cái nhà sàn to vật vã. Sam lấy đồ vào nhà tắm và trong một phút ngơ ngác cô đã xoay nhầm sang phía vòi nước lạnh và hét toáng lên, định thần lại cô phá lên cười thích thú. Ôi lạnh, mùa đông miền Bắc, cuối cùng cô cũng được nếm trải lại cảm giác năm nào rồi.

Thay một bộ đồ bông ấm có nón trùm, cô lò dò đi sang con đường anh chủ nhà chỉ. Vừa đến nơi thì thấy đống củi to chất giữa sân, lửa đang cháy bừng bừng trước một cái nhà sàn còn to hơn cái cô đang ở. Sam sà ngay đến gần, hơ tay trong không khí để lấy thêm chút ấm áp. Trong nhà có đến mấy chục bác chắc toàn U60 trở lên đang ngồi bên bàn ăn. Anh chủ nhà đang tất bật chạy ra chạy vào nhìn thấy Sam thì ra dẫn cô vào một bàn bảo ngồi đấy chờ đồ ăn. Thấy có mấy bác cứ nhìn nhìn Sam anh chủ nhà nhanh miệng giới thiệu:

        Cô này đi có 1 mình, cũng ở nhà sàn của nhà cháu, nên bảo sang đây ăn cả với các bác cho vui

        Ừ, thế cứ ngồi đây với chúng tôi. Con gái đi có 1 mình hả cháu?

        Vâng ạ, cháu đi một mình

Ngồi đây Sam đã thoải mái hơn so với buổi chiều chạy ngang qua Hòa Bình, vì quá buồn ngủ, cô tấp vào một quán nước trước khi lên đèo Thung Khe, nằm chợp mắt. Anh chị chủ quán mời Sam mua trứng luộc và cam Cao Phong nổi tiếng của Hòa Bình, cô cũng vui vẻ mua 1 túi treo ở xe ăn lúc dừng nghỉ. Chị chủ hỏi cô đi một mình hay sao, Sam suy nghĩ nhanh rồi bảo bạn em đang đi phía sau, em chạy nhanh nên đi trước. Chắc vì cái tính hay đề phòng trong mọi chuyện của mình mà khi ra đây cô vẫn tự nhủ nên cẩn trọng. Nhưng ngồi đây giữa không gian ấm cúng này, Sam thấy thoải mái, không đề phòng gì. Các ông bà ngồi ăn cùng Sam ở hội người cao tuổi dưới Hà Nội đi tham quan Mộc Châu. Nghe bảo Sam sẽ một mình chạy hết Tây Bắc sang Đông Bắc các ông bà ai cũng hỏi han đủ điều. Anh chủ nhà ghé lại mời uống một ly rượu giao lưu với anh và các ông bà. Rượu gì chẳng biết, uống tới đâu, ruột nóng bừng tới đấy tỉnh cả người. Anh người Kinh, có 4 -5 cái homestay to nhất bản, thuê người Thái trên này dọn dẹp, đón khách, thuê các em gái biểu diễn văn nghệ, dẫn khách đi thăm vườn cải, vườn mận kiếm thêm tiền.

Ăn uống xong thì các ông bà kéo nhau ra sân, thấy bảo có chương trình văn nghệ lửa trại gì đấy, trong tour của họ có sẵn, anh chủ nhà bảo Sam cứ ở lại mà xem cho vui. Sam chọn một cái ghế rồi ngồi xem các em gái Thái múa quạt. Trời thì lạnh mà các cô gái ấy chân không, mặc một bộ váy truyền thống của người Thái rồi múa trên nền xi măng lạnh. Các ông bà thì thi nhau lấy điện thoại ra quay clip. Sam lấy điện thoại chụp 1 hình gửi cho Lee, ngay lập tức Lee gọi lại

        Ủa mày đi Tây Bắc rồi hả, tưởng tháng sau cơ mà

        Ừ tao đang ở Mộc Châu rồi

        P.h đâu?

        Ở Sài Gòn

        Gì? Mày đi với ai?

        Tao đi 1 mình

        Sao lại 1 mình

        Bọn tao chia tay rồi. Đúng hơn là tao chia tay P.h rồi

Sam đi bộ về nhà sàn cuối bản, tay thọc trong túi áo khoác, cổ rụt sâu vào chiếc nón, thích thú phà ra những hơi thở lạnh buốt vào không khí, nhìn như những làn khói. Tiếng nhạc xa dần phía sau lưng, màn đêm tịch mịch làm Sam ý thức hơn rằng mình đã đi khỏi Sài Gòn và đã chia tay. Sam ngồi một mình ở bậc cầu thang nhà sàn, không bật đèn, nhìn trăng chếch trên mái nhà gỗ, cô đơn lạnh lẽo. Không ai biết cô đã chia tay, đến bây giờ thì có Lee biết. Tuần trước, khi đang đi dạo trong công viên, P.h đang nắm tay cô, Sam rút tay ra, đứng lui lại 2 bước chân rồi bình thản nói

        Chúng ta chia tay đi

        Vì sao?

        Vì em chán rồi

        Cho anh 1 lý do để em chia tay anh được không. Chúng ta đang rất ổn mà, có chuyện gì sao?

        Lí do đấy, em chán rồi. Chỉ có anh ổn thôi, em thì không. Đừng nhắn tin gọi điện cho em nữa, anh biết tính em rồi đấy

Cô chia tay P.h trong khi mới đưa anh ta về nhà ra mắt gia đình và bố mẹ cô có vẻ khá hài lòng. Mẹ Sam không phải một người bảo thủ, truyền thống, nhưng lúc nào cũng nhắc Sam về chuyện cô đã gần 30 không quá giỏi giang, cũng không phải xinh đẹp nên hãy lấy một người hiền lành, có công ăn việc làm ổn định, đừng kén chọn quá. Quen nhau được 2 tháng, Sam hỏi P.h có muốn về nhà mình chơi không. Và họ về nhà Sam cùng nhau. Ngoại trừ việc P.h không biết cắt tiết gà và chặt dừa, mẹ Sam không có ý kiến. Sam đã hứa sẽ đi ăn cùng gia đình P.h vào cuối tuần, và họ có 1 chuyến đi Tây Bắc 1 tuần cùng nhau vào cuối tháng 12 với vé máy bay đã đặt. Buổi tối sau khi nói câu chia tay, Sam về tự book vé máy bay 1 chiều ra Hà Nội, gọi điện cho anh bạn thuê 1 chiếc xe máy, gửi email thông báo tạm ngưng công việc cho sếp và ngày hôm sau – tức là hôm nay, cô đã chạy từ Hà Nội lên Mộc Châu một mình. Lee nói rằng nó không bất ngờ khi nghe nói cô chia tay, chỉ là không ngờ ngày đấy lại đến sớm như vậy. “Tao thấy lão P.h tốt, nhưng mà chán. Mày rút cuộc cần tìm người để yêu hay một người để chở đi ăn, về ra mắt họ hàng rồi điền tên vào giấy kết hôn hợp pháp. Thôi đi mà tận hưởng hành trình mơ ước của mày đi, đến chỗ nào nhớ nhắn cho tao một tiếng, đừng tắt điện thoại”.

Sam ngồi bó gối nhìn trời, lại suy nghĩ cũ về việc vì sao chia tay một người tốt không làm Sam thấy ray rứt hay buồn. Lũ bạn Sam từng công nhận cô là một kẻ máu lạnh, khi chia tay người ta chỉ vì “cảm giác không an toàn”. Sam cười bảo tự thấy mình quân tử, không yêu là nói không yêu, nói chán, rồi chia tay chứ không bao giờ gượng ép bản thân nên yêu, cố yêu chỉ vì người ta quá tốt với mình. Nếu vì người ta tốt quá mà thấy ngại thì thà nói chia tay để họ đi tìm một người tốt khác. Sam mở điện thoại, lướt danh bạ tìm số P.h, nhớ tới ngày ngồi làm plan đi Tây Bắc, khi cả hai tính toán các địa điểm, tính bỏ qua Mộc Châu, P.h bảo nhất định phải tới đây vì ở đây rất đẹp, thế là Sam thêm Mộc Châu vào lịch trình, note dòng chữ “P.h bảo ở đấy có nhiều gái đẹp, nhất định phải đến”. Cho đến hôm nay đi, trên tay Sam vẫn là tờ lộ trình chi tiết cả hai đã tính toán, chỉ có điều ngày tháng không giống. Lee bảo chắc cả thế giới có mình Sam, chia tay rồi vẫn đi chơi một mình. Sam thầm nghĩ vài năm rồi cô chưa đi đâu một mình, lần này cũng là một cơ hội tốt. “Cảm ơn anh về những ngày tháng qua” – Sam nghĩ thầm trong lòng rồi nhấn xóa số P.h, lần bước vào nhà, giở chăn chui vào trùm kín đầu và ngủ ngay.

Sam thức giấc với cái lưng hơi đau sau một ngày chạy xe mệt nhoài, một cơn mộng mị đứt quãng, những hình ảnh của D hiện hữu trong giấc mơ, và đôi mắt Sam còn ướt nước mắt. Chắc hẳn trong mơ D đã nói với Sam một câu đau lòng rồi quay lưng bỏ đi mà Sam không thể chạy theo được. Những giấc mơ luôn làm Sam đau lòng vì không thể điều khiển bản thân làm điều mình muốn. Sam sẽ luôn bị trễ giờ đi học dù cô thức dậy sớm, luôn muốn đi cùng D đến Đà Lạt ngày ấy, luôn muốn buổi tối cuối cùng gặp D sẽ không lạnh lùng bỏ vào nhà mặc D bảo hãy ôm D trước khi anh đi. Những giấc mơ Sam luôn nhìn thấy D đứng im đó nhìn Sam với đôi mắt đau đớn, còn Sam cũng đứng nhìn D mà không thể mở miệng nói, không thể nhấc chân chạy, chỉ biết rơi nước mắt cho đến lúc thức dậy. Thật kì lạ, đã mấy tháng nay, Sam không còn thấy D trong giấc mơ, hình như là từ ngày quen P.h, vậy mà hôm nay lại thấy anh.

Có tiếng gà gáy phía xa, rồi lại những tiếng gáy khác tiếp nối ngay dưới sàn nhà Sam đang ngủ. Sam dụi mắt bước ra cầu thang gỗ, nắng rọi ngay vào mặt khiến cô tỉnh táo ngay. Trước sân nhà, một cây đào to nở bừng mấy bông, dưới gốc cây, anh chủ nhà ngồi cạnh một chị – chắc là vợ anh, mấy con gà chạy quẩn quanh, Sam đứng ngây ra nhìn cảnh ấy một lúc rồi mới xuống cầu thang. Chưa biết phải chào hỏi sao thì chị vợ đã nhanh miệng chào Sam

        Xuống uống nước chè này em. Ngủ ngon chứ, có lạ nhà không, có bị lạnh không?

        Hì, em ngủ ngon chị ạ. Để em rửa mặt cái đã

Sam đánh răng rửa mặt xong ra chỗ anh chị thì đã thấy một đĩa bánh rán nóng hổi trên bàn

        Ăn thử bánh rán đi em, chị chủ đưa cho Sam 1 chiếc bánh, lúc này Sam mới nhìn kĩ chi đang có bầu, em ở Sài Gòn ra đây à?

        Vâng ạ

        Đi một mình có buồn không?

        Không chị, mà cũng có thể là chưa, hôm nay mới là ngày thứ 2 của hành trình. Anh chị hình như không phải người ở đây, Sam đánh bạo hỏi thăm

        Ừ, chị ở Hà Nội, sau lấy anh, rồi chuyển lên đây. Hồi đầu cũng buồn, riết lại quen, chẳng muốn về lại Hà Nội nữa. Anh chị dựng mấy cái nhà sàn, cho khách du lịch họ thuê, cuối tuần mới đông khách. Còn lại cứ nuôi vài con gà, với trồng rau thôi, chẳng giàu em ạ

Sam ngồi ăn bánh rán nghe chị chủ kể chuyện khách tây khách ta lên Mộc Châu du lịch, anh chủ thì ngồi lặng lẽ uống trà, lướt điện thoại đọc gì đó chăm chú. Sam ngước lên nhìn mấy bông hoa đào chợt thấy vui trong lòng, nắng đã chiếu đến gốc cây

        Năm nay đào nở sớm đấy, giờ này chắc trên Hà Giang cũng nở rồi anh nhỉ?

        Chắc có Sủng Là nở nhiều, anh chồng cũng ngẩng lên nhìn mấy bông hoa rồi đáp

        Anh chị lên Sủng Là rồi à?

        Ừ, hồi xưa anh chị gặp nhau trên ấy đấy, hồi trẻ cũng chở nhau đi khắp, mà cưới xong lo làm nhà cửa, rồi chị bầu bì cũng ít đi.

Sủng Là, tháng 12, khi tóc còn xoăn và màu đỏ, D và nụ cười nửa miệng. Thì ra đó cũng là vùng đất nhân duyên của anh chị.

pho-cao-mua-hoa-cai-1414339627

        Tiếp theo em đi đâu?

        Em chạy qua Mù Cang Chải chị

        Mùa này giờ hết lúa rồi nhỉ

        Dạ, em có một người quen ở đó nên ghé thôi, chứ chủ yếu muốn lên Hà Giang

        ừ, Hà Giang đẹp nhất rồi, chị cũng thích Hà Giang

        Em có ghé Tà Xùa không, anh chủ bỗng dừng lướt điện thoại quay sang hỏi

        Tà Xùa ở đâu anh?

        Bắc Yên, Sơn La. Qua phà Vạn Yên em chạy thẳng lên Bắc Yên, qua 15km nữa là đến Tà Xùa, thiên đường mây đấy. Quay lại độ 50km là ra ngã rẽ về Yên Bái rồi. Không gấp gáp gì thì ghé Tà Xùa mà chơi khi nó còn đang vắng người, anh chủ nói say sưa có vẻ như nơi đó rất đẹp

        Vậy em sẽ ghé Tà Xùa

        Em lưu số của anh Dũng chủ homestay Ngỗng, trên ấy không có khách sạn đâu, homestay này bạn anh làm

        Vâng, cảm ơn anh

Ngồi uống trà ăn bánh với anh chị đến khi mặt trời lên và không khí ấm hẳn thì Sam vác balo xuống sân, buộc chặt lên yên rồi chia tay anh chị chủ nhà. Anh chị chủ bảo từ đây lên Tà Xùa đường không xa nên Sam cứ thong thả, chắc quá trưa là đến. Vậy mà với bản tính ham đuổi hoa bắt bướm, mãi đến chiều tà hôm đó Sam mới đến Ngỗng. Nếu ở Mộc Châu được xem là lạnh tê tái tim gan thì đến Tà Xùa Sam không biết phải dùng từ gì để diễn tả nữa. Ngỗng nhìn ra một thung lũng trống trải, trước cửa kê một bộ bàn ghế bằng tre. Sam gọi cho anh Dũng theo số điện thoại lúc sáng anh chủ nhà đưa, anh Dũng nhiệt tình chỉ đường cho Sam đến homestay rồi sẽ gặp một bạn nữ tên Nhị, hiện giờ anh Dũng đang ở Hà Nội. Sam đứng một lúc thì thấy một cô gái tóc bù xù mặc chiếc áo phông phong phanh, hình xăm mỏ neo ngay xương quai xanh, đôi mắt đen láy bước ra nhìn cô

        Xin lỗi bạn, mình muốn thuê phòng cho 1 người

        Ở mấy đêm, cô gái hất cằm hỏi trống không

        Mình ở 1 đêm

        Muốn ở phòng riêng dưới này hay phòng tập thể trên gác. Trên ấy giờ không có ai, đằng ấy có thể ở một mình tha hồ rộng

        Vậy cho mình trên gác

        Lấy balo đi theo tôi

Cô ta chắc trạc tuổi Sam, và mái tóc để y hệt mái tóc Sam hồi ở Sủng Là, nhất là hình xăm mỏ neo ngay xương quai xanh càng làm Sam thích mê. Vừa bỏ giày ra bước vào sàn gỗ thì Sam phải nhón chân lên đi vì cái lạnh tê buốt bàn chân.

        Cả gian này là của đằng ấy, chọn một chỗ rồi trải chăn ra mà nằm. Nhà tắm và vệ sinh thì ở phía sau, có nước nóng. Cái cửa này khi nào ra ban công thì nhớ khép lại kẻo gió lùa vào, Nhị chỉ về cánh cửa gỗ nói như trả bài với đôi mắt lờ đờ như thiếu ngủ, còn gì nữa nhỉ, à ra ngoài thì có dép nhớ mang vào, dưới nhà có nước nóng có thể pha mì pha trà tùy thích, ăn cơm thì sang quán Tú Mỷ bên cạnh, tạm thời là vậy

        Cảm ơn bạn

        Không có gì, nghỉ ngơi đi

Sam thích thú với 2 lần ở homestay rộng thênh thang mà chỉ có một mình mình, thầm cảm ơn vì đã đến đây không phải dịp cuối tuần, không phải mùa lễ hội, mùa lúa. Sam ngồi quấn chăn một hồi vẫn chẳng thấy ấm lên, lấy điện thoại nhắn tin cho Lee là đã tới Tà Xùa, Lee hỏi tên gì mà lạ thế, Sam bảo tao cũng thấy lạ. Nhìn ra ngoài trời vẫn còn sáng, Sam đẩy cánh cửa gỗ ra nhè nhẹ, gió táp vào mặt lạnh buốt, nhưng mấy chậu hoa hồng ngoài ban công thôi thúc cô bước ra. Ở đây buồn quá! Sam thầm nghĩ, còn buồn hơn cả thị trấn quê cô. Chắc hẳn vì đây bốn bề là núi, giờ này không còn ai chạy xe qua lại, một sự im lặng tĩnh mịch bao trùm không gian. Vài tảng mây quyện vào sườn núi ở thung lũng trước homestay. Chỗ này lí tưởng quá chắc Sam sẽ ở lại đây vài ngày thay vì đến Mù Cang Chải đã quá quen thuộc.

Sam đi một vòng xuống phía dưới, đối diện có một quán café kê mấy cái ghế nhựa màu đỏ cũ kĩ, bàn bằng gỗ đóng từ mấy khúc cây gỗ to đùng để cả khối chứ không buồn cắt ra, tên quán sơn to trên tấm gỗ GIÓ CÀ PHÊ GIẢI KHÁT NƯỚC NGỌT. Sam chụp lại cái quán mộc mạc xinh xắn đó. Đi thêm một đoạn thì đến quán tạp hóa khá to, phía trước có một sạp bán thịt heo. Nhìn thấy mấy quả táo xanh be bé, Sam mua ngay khỏi cần hỏi giá, lấy thêm vài gói café, trà rồi quay lại homestay.

Thấy Nhị cũng đang pha mì, Sam đến xin một ít nước nóng

        Ăn mì tiết kiệm tiền hả? – Nhị hỏi Sam

        Không, trời lạnh thèm ăn lẩu quá nhưng không có nên thành ra thèm mì ăn với kim chi

        Có ăn kim chi không đây lấy cho một ít này, tự làm đấy

Rồi không đợi Sam trả lời, Nhị vào lấy ra một hũ kim chi gắp vào ly mì của Sam, còn bỏ vào cả một ít rau gì lạ lạ

        Rau rừng, ăn chua chua như lá diếp cá, ngon lắm

Buổi tối, trời lạnh như cắt có hai đứa con gái ngồi ở cái bàn tre xì sụp ăn mì ly

        Đằng ấy đi một mình à?

        Ừ. Thế đằng ấy ở đây một mình à?

        

        Ở lâu chưa?

        2 tháng rồi

        Buồn không?

        Không. Đằng ấy đi 1 mình có buồn không

        Không

Nhị kể cô làm điều dưỡng ở một bệnh viện lớn trong Sài Gòn được vài năm, công việc trong mơ của đám sinh viên mới ra trường hồi xưa. Cũng hay đi đây đi đó, toàn đi một mình, một năm ra Bắc cả chục lần. Thế rồi một bữa lên facebook thấy anh Dũng chủ homestay Ngỗng tìm người quản lý homestay lương đủ sống, Nhị gọi điện nghiêm túc xin làm, rồi nghỉ việc, mang theo một balo sách của Haruki Murakami cắm chốt ở Ngỗng

        Ông Dũng cũng khùng lắm, có khi 2 tuần mới lên đây một lần, sửa mấy cái lặt vặt trong nhà, hỏi tôi xem có cần mua thêm gì không, lấy tiền, trả lương cho tôi rồi lại cưỡi xe đi, lão chẳng về Hà Nội đâu, chắc lại chạy đi đâu đấy thôi. Ở đây chỉ có mây, còn lại chẳng có gì, có đứa lên săn mây cả 5 7 lần vẫn không gặp, tuần nào cũng mò lên. 2 đứa Hà Nội ở cái phòng kia kìa, lên lần thứ 8 rồi đấy, rảnh thật. Tôi từ lúc lên đến giờ vẫn chưa mò ra chỗ biển mây đấy lần nào.

        Thế bình thường mỗi ngày đằng ấy làm gì , Sam hỏi Nhị, cũng bắt đầu lây cái kiểu xưng hô “đằng ấy’ của Nhị

        Thức đêm đọc Murakami, có khi đọc đi đọc lại, sáng dậy cắt rau nấu trà, rồi tỉa tót hoa lá, đúng 10h đón xe chở đủ thứ từ rau quả đến quần áo dưới Bắc Yên lên, thích gì thì mua, rồi ngủ vật vờ đến chiều, rồi lại đến tối

        Không đi đâu quanh đây à?

        Đi cả rồi, trừ mỗi cái biển mây. Cứ rảnh lại lôi cái xe đạp của ông Dũng ra hì hục đạp, mà toàn núi có khi chẳng đạp được tí nào, toàn dắt mà cứ phải kéo nó theo đấy. Đạp vào trong Háng Đồng đẹp lắm, tôi thấy chắc còn đẹp hơn cái biển mây

Sam tắm qua loa xong trở vào chỗ nằm đã thấy phía góc nhà có một cái balo trên một cái nệm trải ra. “Vậy là hết riêng mình mình một giang sơn rồi” – cô tặc lưỡi. Sam quấn chăn kín người rồi lấy điện thoại nhắn tin với Lee, wifi lẫn 3g ở đây quá yếu, chờ tin nhắn chán chê Sam ngủ quên lúc nào không hay. Mãi đến khi có ai đó lay lay người Sam làm cô lơ mơ thức dậy

        Sam Sam, còn tỉnh không, xuống ăn thịt trâu nướng uống bia, tiếng Nhị thì thào

        Hả?

        Xuống dưới bàn nha, rửa mặt đi

Sam coi đồng hồ, mới có 9h, chắc cô mới chỉ thiếp đi một lúc. Quấn thêm cái khăn vào cổ, Sam đi xuống dưới. Quanh cái bàn tre có thêm 4 anh con trai và một cô gái trẻ

        3 anh này từ Vũng Tàu ra, còn đôi này ở Hà Nội hồi chiều tôi kể đó, còn đây là Sam, ở Sài Gòn ra, Nhị giới thiệu một vòng

        Cũng ở trong Nam ra, xem như đồng hương đi ha, một anh Vũng Tàu mũi đỏ như quả cà chua lên tiếng

        Thằng tào lao hết sức, một anh khác lên tiếng

        Để tôi lấy mực nướng luôn, anh áo sọc ngang như ngựa vằn lên tiếng

        Đừng nói các anh mang mực từ Vũng Tàu ra chứ, đôi bạn Hà Nội tròn xoe mắt hỏi

        Ừ, bọn anh mang từ quê ra đó, đặc sản mà

Nói rồi anh áo sọc đi lấy mực ra thật. Sam ngồi nghe mọi người nói chuyện như trước giờ vẫn thế, ít khi biết tham gia vào cuộc vui có quá nhiều người.

        À còn một anh nữa ở Gia Lai mới ra ngoài mua thêm bia, chạy chiếc moto từ trong đó ra có một mình, Nhị đột nhiên bảo.

Vừa dứt lới thì thấy một người đàn ông đi vào – một người trung niên ngoài 40, theo Sam phán đoán.

        Tôi có mua thêm bia, ai chưa có thì lấy đi

        Sam chưa có kìa, Nhị huých tôi

        Vậy cho em 1 chai

        Đây, tùy chọn, còn lại Nhị cất giúp tôi vào tủ, mai lại uống tiếp

        Ối, bia lạnh à anh

        Ừ, tạp hóa nó đóng cửa, ông nhà kế bên thấy vậy bảo vào nhà hắn chia cho mấy chai trong tủ lạnh nhà hắn

Anh ta đưa chai bia lạnh cóng tay cho Sam, giúp cô khui sẵn, rồi không ngồi đó mà ra đống củi đỏ than ngoài sát đường ngồi nướng thịt trâu một mình. Một lúc sau, anh ta quay vào đưa cho cả bọn một tảng thịt trâu to bằng hai bàn tay

        Đặc sản từ Gia Lai góp vui. Chấm với muối kiến nhé

Mấy ông anh Vũng Tàu kể chuyện cười hôm qua đi lên Yên Bái cũng ở homestay gặp chủ nhà có con gái suýt bị bắt rể, Sam tai vẫn nghe nhưng mắt lại nhìn ra phía đống lửa, phía người đàn ông đứng quay lưng, một tay cầm điếu thuốc lá đỏ lập lòe, một tay cầm chai bia, không hiểu sao lại cảm thấy hình ảnh đó rất cô đơn chứ không hề ấm áp. Anh ta ngồi xuống lấy que củi cời bớt than tắt bếp rồi quay sang bảo với cả bọn

        Trời có mưa rồi, khéo sáng mai không có mây đâu

        Em cũng nghi lắm anh, mà không lẽ bọn em sui vậy, lần thứ 8 rồi, cậu bạn trẻ Hà Nội chặc lưỡi

        Mây trời mà ai biết được đâu chú, thôi uống hết đi rồi ngủ, anh ta giơ chai bia về phía cả bọn rồi ngửa cổ uống, vẫn đứng hút thuốc chứ không vào ngồi. Mưa nhỏ giọt tí tách trên mái tôn. Nhị dặn sáng mai cứ lấy xe rồi đi mà ngắm mây, xe ở đây không khóa, cửa cũng không khóa, khỏi cần gọi Nhị dậy.

Sam đặt lưng xuống nệm một lúc thì nghe tiếng bước chân lên cầu thang, thì ra người đàn ông đến từ Gia Lai chính là vị khách cuối cùng của Ngỗng. Anh ta cũng rón rén chui vào trong nệm, rồi lặng lẽ không nói tiếng nào. Sam cũng ngủ dù bàn chân vẫn lạnh buốt khi được đeo vớ thật dày. Không biết sáng hôm sau cô sẽ làm thế nào để thức giấc lúc 4h đi vào biển mây. Sam mau chóng chìm vào giấc ngủ sau một ngày mệt mỏi, cùng với tiếng tí tách của mưa và chút hơi men chếnh choáng.

Đọc tiếp phần 2 ở đây.

***

2 Replies to “Mùa xuân ở Sủng Là – Truyện ngắn – Phần 1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: