Tháng mười hai trời lam nhạt


3 năm. Là hơn 1000 ngày. Bằng quãng thời gian mà Lam nhớ về một người. Mà đâu phải giờ nào phút nào Lam cũng nhớ. Có lúc Lam đã quên hẳn anh. Có lúc Lam cũng sà vào vòng tay một người đàn ông khác, tham lam một chút ấm áp, quấn quýt. Đó là những lúc Lam không hề nhớ gì đến sự tồn tại của anh. Và cả của chính cô.

[Truyện ngắn] Mưa


Chúng tôi năm 20 tuổi chẳng ai nghĩ đi Mỹ tức là chia tay, Vũ không hứa hẹn, tôi không bảo chờ đợi. Nhưng rồi cuộc sống cứ cuốn chúng tôi đi theo cách mà chúng tôi không biết trước, hoặc cũng có vài bộ phim đã từng nói đến nhưng chúng tôi thì vẫn cố chấp tin rằng mình là ngoại lệ.