Bạn có từng crush một ai đó chưa???


Câu chuyện số 1

Hôm qua lướt facebook tôi đọc được một bài post rất thú vị. Đó là một cái album tên là “Crush bánh mì” được nhiều page chia sẻ. Hằng ngày đúng 9h sáng sẽ có một chàng trai dừng ở xe bánh mì bên kia đường mua 1 ổ bánh mì. Thói quen này đã khiến người ở quán cafe đối diện để ý và vô thức ngóng chờ mỗi ngày (tạm gọi là H.) Thế rồi H. đã âm thầm làm một cái album, đăng những bức ảnh chụp lén chàng trai mua bánh mì kia. Những dòng caption rất dễ thương  kiểu “Bánh mì, đúng 9h hằng ngày, mình đang làm gì thế nhỉ?”, “9h mấy rồi, ấy đâu”, “Hôm nay đúng giờ ha”… Có khi là những status trách móc “Nhiều khi muốn chọi cục đá vào hắn, để hắn sang hỏi tôi muốn gì”. Rồi cả status trách cô bán bánh mì “Bán bánh mì mà CN nghỉ, lễ nghỉ, thì người ta làm sao mà ăn”. Đấy, đáng yêu không cơ chứ?

60138096_1308734222625024_1214202750821203968_n

Chuyện chắc có lẽ cũng chỉ bình thường, nếu như không biết rằng người âm thầm đăng những status ấy, chụp những bức ảnh ấy, H., cũng là một chàng trai. Với tốc độ lan truyền chóng mặt của các page giải trí lớn thì H. đã phải lên tiếng xin gỡ bài, vì một người quen nào đấy đã mang những nội dung này đăng trên các page. Trong khi bản thân cậu chỉ muốn post như một niềm vui cho cuộc sống của mình. Quan trọng là cậu bảo “không muốn cô bán bánh mì mất một khách quen, cũng không muốn chàng trai mua bánh mì nghĩ mình như một kẻ biến thái”.

Mình chợt nghĩ viết 1 kịch bản phim ngắn thì hay ha. Phải để nhân vật H. này là một người không rõ mặt ngay từ đầu, chỉ lấy góc quan sát từ sau lưng, quay cảnh đôi tay gõ những dòng status trên điện thoại. Để khán giả nghĩ đó chỉ là câu chuyện nhạt nhẽo của một cô gái. Cho đến cuối cùng mới là cú plot twist hiện rõ mặt H. là một chàng trai ngày ngày đứng sau quầy pha chế canh đồng hồ lúc 9h sáng để nhìn sang tiệm bánh mì.


Câu chuyện số 2

Ở Sài Gòn này có bao nhiêu người thì có chừng đó chuyện tình. Nhưng trong tất cả những câu chuyện đó, tôi vẫn âm thầm ngưỡng mộ chuyện của anh bạn tôi. Họ ở bên nhau 7 năm, ít nói về nhau trước mọi người, ít thể hiện tình cảm với nhau trước đông người. Nhưng bất cứ ai nhìn vào những hành trình họ đã trải qua cùng nhau những năm qua, nhìn cách họ thấu hiểu nhau, đi cạnh nhau đều nhận ra tình cảm mà họ dành cho đối phương.

Năm nay anh đột nhiên ngưng công việc buôn bán, dẹp cửa hàng đang làm ăn ổn định chỉ vì anh L chán rồi, muốn rẽ theo hướng khác. Anh đồng ý. Họ luôn ủng hộ những ý tưởng, trải nghiệm mới của người kia. Là đạp xe trải nghiệm quay clip, là nấu ăn, làm radio truyện đam mỹ.

Nhiều người biết chuyện của anh, họ cũng từng hỏi anh sau này sẽ có dự định gì. Anh cười bảo cứ như thế này, cùng nhau đi hết tuổi xuân. Để sau này khi nhớ lại hồi ức sẽ là những câu chuyện dài sống động về nhiều đất nước, nhiều nền văn hóa, nhiều trải nghiệm không thể quên cùng nhau. Rồi nếu có thể cứ thế cùng nhau già đi, nhưng trước đó sẽ cùng nhau leo thật nhiều ngọn núi, tự lái xe qua thật nhiều cung đường.

Họ không định mua nhà ở Sài Gòn. Anh bảo Sài Gòn quá đắt đỏ cho một ngôi nhà, anh không muốn dành ra cả 10 năm cuộc đời để trả lãi cho ngân hàng, chỉ để có một thứ mà mình không thực sự muốn nhưng chỉ vì cả xã hội, cả gia đình mình mặc định là nó quan trọng nên mình phải có. Anh và bạn đồng hành có nhiều dự định về một chuyến đi dài sống ở mỗi ngọn núi trên thế giới một khoảng thời gian, về một ý tưởng sẽ mở một cái homestay cho dân du lịch bụi ở đâu đó trên cao nguyên đất đỏ chỉ vì quá thích những cái homestay anh đã ở khi đến Lào.

Sau một lần đổ vỡ nát như bao người khác, anh bảo tôi rằng, sau một cuộc tình, cái người ta nhớ về nhau chính là kỉ niệm cùng nhau, chứ chẳng phải đã tặng cho nhau những gì, hứa hẹn những gì. Thế nên anh chẳng có hẹn ước gì, chỉ bất ngờ tặng bạn mình một chuyến bay đến vùng đất xa lạ, chỉ âm thầm lên những kế hoạch mới cho những cung đường mới.

Phần lớn chúng ta luôn ngưỡng mộ cuộc sống của ai đó, chấp nhận một cuộc sống an toàn của bản thân và hứa hẹn một cuộc sống trong mơ với người mình thương. Hơn một lần muốn sáng mai thức dậy sẽ không phải ngồi trong 4 bức tường văn phòng, trước mặt là máy tính mà là núi, là mây, là biển, là ngồi cạnh bạn đời, hai đứa nói nhau nghe về Bê tô, về Con chó nhỏ mang giỏ hoa hồng. Thế rồi vì cái gì vẫn mãi ở Sài Gòn quanh quẩn?với những con đường toàn người và xe mỗi sáng?


Câu chuyện số 3

Mình share cho bạn xem clip tên là “Chuyện tình thang máy”. Clip chỉ 5 phút à, không gian như tựa đề, gói gọn trong 1 chiếc thang máy, có 2 người xa lạ ngày nào cũng gặp nhau. Nếu viết script lại câu chuyện này thì rất thú vị. Nhưng để thầy chấm điểm cái script này thì mình ăn chưởng, vì viết sơ sài quá, miêu tả không hết được nội tâm nhân vật đâu. Xem clip mới thấy hay!

Cửa thang máy mở. Một chàng trai khoảng 30 tuổi bước vào. Một cô gái bước vào sau anh. Thang máy đóng lại và bắt đầu chuyển động. Chàng trai khẽ lén nhìn cô gái. Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu anh.

“Mình gặp cô ấy bao giờ chưa nhỉ?”

“Nhìn giống mẹ phết”

“Hay mình tán cô ấy nhỉ?”

Cô gái cũng lén đưa mắt nhìn chàng trai với hàng loạt suy nghĩ tương tự.

“Anh này nhìn đáng yêu thế”

“Có mùi mồ hôi, cơ mà hấp dẫn”

“Mình có đang bị kích thích quá không nhỉ?”

“Haha, hài hước ha”

6, 7, 8 lần lượt con số các tầng lẩu nhảy nhót. Trên ô bấm chọn tầng, chỉ có 2 con số sáng đèn. 19 và 22.

Cô gái khẽ liếc nhìn chàng trai.

“Tầng 19 à, đó là tầng của công ty kiến trúc mà”

“Anh này sáng tạo đây”

Anh chàng hơi cúi đầu.

“Sao mình không nói được gì thế nhỉ?”

Cả hai cúi xuống nhìn mũi giày dưới chân. Cô gái vẫn đang suy đoán về chàng trai tầng 19.

“Hay đó là tầng của công ty kế toán nhỉ? Chắc anh ấy giàu lắm”

“Bố hẳn sẽ thích anh ấy”

Những suy nghĩ miên man trôi đi. Và thời gian cũng trôi đi. Bàn tay hai người khẽ động đậy như muốn làm một hành động gì khác. Vừa lúc đấy thì tiếng chuông báo tầng 19 vang lên. Cửa thang máy mở ra. Chàng trai bước ra ngoài. Còn lại một mình, cô gái ngẩn ngơ nghĩ.

“Hay lắm, anh ấy chẳng thèm để ý đến mình luôn”.

Tiếp theo vẫn là những lần đi chung thang máy, khi có đông người, khi chỉ có 2 người. Vẫn là những đối thoại trong suy nghĩ của cả hai. Khi thì họ quá ngại, khi thì lại sợ hình ảnh mình đang quá tệ để bắt chuyện. Mãi đến khi cô gái bị đuổi việc, và biết đó là lần cuối cùng đi chung thang máy với chàng trai. Cả 2 nhìn nhau với vô vàn ý nghĩ lãng mạn chuẩn bị cất tiếng nói thì ting, thang máy mở, điện thoại chàng trai reo.

Cô gái bước ra. Và the end. Họ mãi mãi xa lạ.


Câu chuyện số 4

Tôi thích cậu.
Thích từ cái nhìn đầu tiên vào một ngày mùa thu cách đây tám năm. Khi ấy tôi và cậu vừa bước sang tuổi mười tám của cuộc đời.


Tháng 8, 2010. Tôi lập tài khoản Facebook. Tôi nghịch ngợm vào Friends của nhiều người xa lạ. Cậu xuất hiện, rực rỡ, tươi rói như ánh mặt trời. Khi ấy cậu để tóc dày như quả nấm, gợn xoăn nhẹ đúng kiểu, mắt kính chữ nhật, đôi má phính phính. Cậu cười xinh chết đi được, hai mắt gần như híp lại như hai đường chỉ, nụ cười trong sáng của một cậu trai mới lớn không vướng tí ti sự đời.

Thanh xuân của tôi khi ấy, ngày nào cũng vào Facebook cậu, chỉ để xem cậu nói chuyện gì, thay hình đại diện gì, làm gì. Tôi chưa thấy ai đáng yêu đến nhường vậy. Tôi vào đại học, ít truy cập vào trang cá nhân của cậu hơn, dù vẫn đều đặn đăng lời chúc mừng sinh nhật cậu. Năm đầu cậu không đáp. Năm hai, năm ba cậu trả lời. Tôi vui lắm. Kẻ chỉ biết ngắm cậu từ xa như tôi, thấy được lời cảm ơn đãi bôi của cậu, cũng đủ để thấy hạnh phúc.

Đâu đó khi kết thúc quãng đời sinh viên, tôi nghe tin bố cậu mất. Cậu viết những lời buồn thật buồn. Tôi đọc hết, cảm nhận sự thương đau trong từng lời cậu nói. Giờ cậu sống một mình, tự mình bươn chải, lấy máy ảnh làm việc. Cậu tự lập. Còn tôi, vẫn sống bám vào phụ huynh. Cậu cạo đầu, cắt phăng mái tóc xoăn đáng yêu ngày trước. Cậu xăm mình. Cậu khang khác.

Đâu đó khi đang đi làm, tôi thấy tin cậu kết hôn. Ừ, vẫn là cô gái cậu yêu từ tỉ tỉ năm trước, người mà tôi vẫn luôn gai mắt khi nhìn ngắm. Tôi vẫn hoài nghi cô ta có gì đặc biệt? Ngoài việc xinh xắn, đáng yêu, ở gần cậu, và là con gái? Ừ thì, tôi cũng đâu có phúc phận ấy, được gần cậu, được một lần giao tiếp với cậu ngoài đời.

Cuộc sống tôi xáo trộn. Tôi bỏ quên mất mảnh kí ức là cậu khi danh sách bạn trên Facebook tôi ngày một nhiều, rườm rà, phức tạp. Bởi vì sao? Mà giờ đây khi newfeed tôi hiện trạng thái của cậu, lại là bức ảnh chụp giấy khám của bác sĩ. Cậu báo tin hỉ: “Chào mừng con bước vào cuộc đời bố”. Ô ra thế! Chúc mừng cậu có con đầu lòng. Gia đình nhỏ của cậu thêm một người, hạnh phúc, ấm áp.

Tôi lên cơn hoài niệm. Tôi xem lại tất cả ảnh thuở xưa năm 2010 khi mới nhìn thấy cậu. Kí ức như những mảnh vải cũ sờn màu, dần dần được chắp vá ra hình dạng. Tôi chợt nhớ ra khung cảnh khi tôi lần đầu nhìn thấy cậu, không gian ấy, thời khắc ấy, mùi nắng, mùi gió, cùng cảm giác nao nao trong trái tim tôi.

Cuộc sống của cậu vẫn chảy trôi như thế. Cậu vẫn sẽ không biết tôi là ai, như thế nào, liên can gì đến cuộc đời cậu. Vốn dĩ tôi không là ai trong cuộc đời cậu. Cậu sẽ không bao giờ biết, có một người vẫn luôn thích cậu từ xa như vậy. Xem cậu như là crush của mình, dành cả tuổi thanh xuân ngơ ngẩn để cập nhật từng dòng status của cậu nhiều như thế.”

54516080_846810269000336_6149179624862515200_n

Đây là mẩu chuyện nhỏ đăng trên một page mà tôi hay đọc.

Tôi khá thích những mẩu chuyện như thế, khiến tôi muốn tưởng tượng về 1 truyện ngắn, 1 kịch bản phim. Hoặc chỉ đơn giản là thấy nó làm mình rung động, muốn share cho mọi người đọc.

17 Replies to “Những mối tình thầm”

  1. Tất cả chỉ vì giữ trong lòng, chuyện số 3 e đã được xem trên fb, cảm thất đáng tiếc cho cả 2. Nhưng đó hiện thực, bây giờ có mấy ai dám mở lòng trước, ai cũng e, cũng sợ. Chỉ 1 câu nói mở lời thôi mà sao khó ghê, e cảm thấy nó thật giống với mình ở hiện tại :)))

    1. Bây giờ thì chị hiểu ra cái gì em có can đảm làm 1 lần thì sẽ có lần tiếp theo. Nên chỉ cần vượt qua ngưỡng 1 lần thôi. Hãy chơi với vài đứa bạn thân liều mạng. Nó sẽ giúp e thông não và làm nhiều cái vứt bỏ được sĩ diện lẫn sợ hãi. Dĩ nhiên chị có mấy đứa bạn như vậy :)))

  2. Cảm ơn bài chia sẻ thú vị của bạn. Câu chuyện cuối cùng thật đáng trân trọng, mình cũng giữ hình bóng một người trong suốt thanh xuân như vậy nhưng rồi mấy hôm trước đã quyết định từ bỏ, vì biết rằng có chờ cả cuộc đời cũng chẳng có kết quả gì. Đi qua một vòng tuần hoàn của cuộc sống vẫn chỉ là những kẻ xa lạ 🙂

      1. truyện nam – nam gọi là đam mỹ, nữ- nữ gọi là bách hợp. Còn chị biết mấy đứa thích đọc/ xem đam mỹ như em gọi là gì không? Hủ nữ :))). Vài thuật ngữ “chuyên ngành”, haha.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: