Lỡ hẹn với các ộp pa

Scroll down to content

Hôm nay bọn mình giải tán tổ công tác KTO thành lập được gần 1 năm. Tổ này được thành lập để tham gia cuộc thi của Tổng cục Du lịch Hàn Quốc tổ chức. Bọn mình thắng được giải nhì là chuyến đi Hàn trị giá 14tr/ người. Thời điểm đó là tháng 9/2019. Bọn mình lúc đó ngổn ngang bao nhiêu việc, chuyến đi Nepal 20 ngày trước mắt nên tạm gác để dành chuyến đi vào dịp nghỉ lễ giỗ tổ 10/3 năm 2020.

Nhớ cái “phim trường” hồi đó ghê

Vậy mà từ đó đến nay bọn mình phải trải qua 3 lần suy nghĩ nát óc để sử dụng giải thưởng này. Cuộc thi dễ đã đành, nhưng sau thi mới là câu chuyện mà kết luận không biết là mình HÊN hay XUI.

LẦN VẮT ÓC THỨ NHẤT

Theo quy định của BTC, tiền giải thưởng sẽ được rót về cho đội chơi dưới hình thức thanh toán cho các booking mà đội chơi show ra, miễn sao không vượt quá 42 triệu (đội mình 3 người). Bài toán đặt ra là phỉ làm sao để tiêu hết 42tr này cho mớ booking. Vé máy bay thì bắt buộc phải đặt rồi. Ok chúng mình chọn vé bay thẳng của Vietjet tới Incheon. Tiếp theo là booking khách sạn. Cái này thì dễ hơn do bọn mình chọn đặt thanh toán sau nên chỉ cần đặt rồi huỷ. Mình bảo lão Việt, ông đặt mấy khách sạn 4* cho tôi, cho tiền nó đôn lên hết mức có thể. Nhưng ông vẫn làm ăn uy tín ấy, nên chỉ đặt phòng với mức giá “chấp nhận được”.

Kết quả là book xong khách sạn rồi mà tiền vẫn chưa giải ngân hết. Cách xử lý lúc này là mình có thể mua 1 số vé của Klook hoặc Kkday như vé tàu, vé tham quan, vé chơi trò chơi tại mấy công viên. Tuy nhiên, thời điểm bọn mình đi quá xa, mấy hãng này chưa mở bán vé.

Mình đề xuất đi đảo Jeju chơi, và giải pháp để “đốt tiền” chính là: mua vé máy bay thay vì đi phà. Mà hên sao bọn mình chọn một hãng bay sang chảnh là Asiana chứ không chọn mấy hãng khác cũng tên tuổi và giá rẻ ở Hàn Quốc. Hên sao mình sẽ nói sau.


Như vậy sau thời gian tiêu tiền miệt mài, chúng mình show được đủ giấy tờ nộp cho KTO để lĩnh về 42tr đồng tiền mặt. Số tiền này sau khi trừ đi chi phí đặt vé máy bay thì bọn mình còn dư 1 số kha khá (tiền book khách sạn) để dành nào đi Hàn thì xài. Mình lúc đó gần đi Nepal, mang hết ra xài, Hàn thì tính sau đê.

LẦN VẮT ÓC THỨ HAI

Tuy nhiên trời tính cũng không bằng Covid tính.


Ngày 20/2: Chiều hôm ấy bọn mình mang theo bộ hồ sơ đến Trung tâm Visa KVAC Toà nhà Vietcombank ở công trường Mê Linh với tâm thế “Đi cũng được, không đi cũng chẳng buồn, đây không phải nơi “must go” của mình”. Đo thân nhiệt 3 lần từ dưới tầng trệt lên lầu 16, mấy anh nhân viên mặt đất hỏi đi hỏi lại có đặt lịch hẹn chưa em, nếu chưa đặt thì không sao đâu, vì dạo này đang mở cho tất cả mọi người, kiểu ế quá hay gì.

5 đứa đi xin thì 4 đứa fail, do lỗi quá chủ quan, ỷ y việc có giấy chứng nhận đạt giải của KTO và có thể chứng minh tài chính bằng nhiều cách khác ngoài sổ tiết kiệm (trên mạng nói thế). Cuối cùng chị nhân viên bảo phải có sổ tiết kiệm, giấy tờ khác chị chẳng quan tâm. Nhìn nhau cười “thôi bye Hàn, không “hạ cánh nơi anh” được rồi”. Nên nói cho chính xác thì không phải bọn mình rớt Visa, mà tự nhiên chẳng muốn bổ sung thủ tục, nhờ dịch vụ hay tìm cách nữa, kiểu như phó thác cho duyên số. (Các bạn cứ chuẩn bị đủ hồ sơ thì khả năng đậu vẫn cao chứ Hàn không khó).

Về nhà thì hôm sau báo đưa tin Hàn Quốc chính thức trở thành ổ dịch Covid lớn thứ 2 trên thế giới sau Trung Quốc. Tự nhiên cảm thấy đúng là chuyện gì cũng có lý do của nó cả. Lần đầu tiên fail một địa điểm mà cảm thấy chẳng tiếc nuối gì. Phải như đây mà là chuyến đi Nepal hồi đó trông chờ 1 năm chắc ngồi khóc hết nước mắt.

Câu chuyện bấy giờ là chuyến bay đi Hàn đã đặt, giờ làm sao đây? Tiếc tiền ghê.

Tìm hiểu chính sách của hãng bay Asiana thì tự nhiên lão Việt bảo, ủa mình lấy lại được full số tiền của chuyến bay từ Incheon đi Jeju bọn mày ạ. Do chính sách của hãng, khách tự huỷ chuyến thì chỉ phải đóng 1 số tiền nhỏ thôi, còn lại hãng hoàn hết trong mấy nốt nhạc. Trời tự nhiên cảm thấy yêu bản thân ngày đó ghê, đã chọn bay thiệt mắc.

Thế còn chuyến của Vietjet đi Hàn? À chuyến này không được hên như thế, nhưng cũng may. Đó là bọn mình đứng trước 1 cú chơi lớn 5 ăn 5 thua. Do lúc này cả thế giới phải chống lại dịch bệnh, nhiều chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hàn hay từ Hàn về đã bị huỷ vì dịch. Nghĩa là nếu bọn mình kiên nhẫn chờ thì có 2 trường hợp xảy ra:

– TH1: Hãng huỷ chuyến do dịch, bọn mình được hoàn 100% tiền vé
– TH 2: Hãng trễ chuyến trên 4 tiếng, bọn mình được chọn hoàn tiền hoặc thay đổi ngày bay.
Dĩ nhiên lúc này chẳng ai có nhu cầu bay cả.

Và như mọi người đã biết, Vietjet huỷ chuyến bay thật. Bọn mình ngồi chờ hãng đền bù ra sao. Nhưng đúng là 1 đợt dịch bệnh càn quét khiến bao người thất nghiệp, bỏ việc thì hãng cũng không ngoại lệ. Ông Việt bảo tao gọi tổng đài 3 ngày chẳng ma nào nhấc máy. Ấy là khi quá nhiều chuyến bay bị huỷ, và hãng chưa thống nhất được cách trả lời đối với lượng khách hàng không hề ít. Lão Việt bảo tao đã email rồi, chờ nó trả lời đi. Thông cảm cho nhau, bọn mình tính ra cũng rất hiểu chuyện. Rồi cuối cùng Vietjet cũng trả lời, chuyển hoàn số tiền đặt vé máy bay vào tải khoản đặt vé của lão Việt. Thời gian từ tháng 4 đến tháng 9, có thể đặt đi bất cứ chặng nào mà VJ có khai thác, cho đến khi hết số tiền này, không giới hạn số lần đặt, số người.

LẦN VẮT ÓC THỨ 3

Nghe thì có vẻ như ngon ăn, mình chẳng mất đồng nào. Nhưng vấn đề là đi đâu bây giờ? Dịch thì còn đó, đi nước ngoài thì không được, đi trong nước thì không có dự định.

Lần thứ 3 bọn mình đứng trước bài toán: làm sao tiêu hết số tiền đặt vé trong tài khoản. Ai mà làm đại lý vé máy bay hay từng đi đặt chuyến bay dùm người khác chắc hiểu, nghề bán vé này cũng trần ai chứ chẳng dễ dàng gì với những thượng đế kiểu: hỏi cho vui chứ không mua, mua nhưng hỏi 10 vạn câu hỏi vì sao, vé xuất rồi nhưng tiền mãi không chuyển… Đại loại vậy. Lão Việt hỏi mình, ý mình sao. Mình bảo luôn là mình rất lười, và “láo” như mình thì không bán buôn được gì đâu.

Vừa lúc đó thì mình nhớ ra chuyện chưa đặt vé đi Quy Nhơn và rất nhanh chóng quyết định đặt 3 chiếc vé cho mình và 2 đứa nữa đi cùng. Đồng bọn của mình cũng ham vui nên đu theo kha khá. Thế là chẳng phải rao bán gì nữa, tiền bay hết vèo.

Hôm qua, lão Việt bảo cái tổ KTO này cuối cùng cũng hoàn thành sứ mệnh lịch sử và có thể giải tán. Thế là cuối cùng giải thưởng của chuyến đi Hàn đã được sử dụng để đi Nepal, đi Quy Nhơn bằng rất nhiều trí tuệ. Chuyện đúng là không ai ngờ tới, cái không ngờ tới nhất là giải thưởng không trao tiền mặt nhưng bọn mình qua rất nhiều cú twist vẫn ôm được tiền về. Cuối cùng bọn mình đành phụ lòng BTC cuộc thi với sứ mệnh cao cả là tìm hiểu đất nước Hàn Quốc. Không được đi Hàn rút cuộc là HÊN hay XUI? Thiệt cũng chẳng biết.

Chuyện kể về những chuyến đi – giờ chưa đi cũng kể được 1 câu chuyện lan man nhân 1 chiều mưa và tui phát hiện tui làm sai lịch phát sóng.

3 Replies to “Lỡ hẹn với các ộp pa”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: