Bưu thiếp phương xa

Đăng bởi

7 tháng từ ngày chúng tôi gửi đi tấm bưu thiếp của từng người ở một đất nước xa lạ, đất nước uống trà sữa mỗi sáng, không có thịt heo, và ngửa mặt là thấy núi tuyết.

Không còn hi vọng sẽ nhận được tấm bưu thiếp viết vội vài dòng đề tựa. 2/6 tấm bưu thiếp cập được bến đỗ. Số còn lại chắc đang đi đường bộ, con đường tơ lụa, con đường thỉnh kinh, hoặc vì nguyên nhân nào đó mà chúng tôi không thể nhận được.

Đó là buổi chiều cuối cùng chúng tôi dạo chơi ở khu Thamel bé nhỏ, chúng tôi chơi ở Thamel lâu đến mức có thể nhớ tên từng hàng quán, nhớ thằng cha bán đồ mắc nhất hành tinh ở đầu ngõ rẽ vào khách sạn, nhớ mặt cha nội bán táo miệng lanh như quỷ xém “quên” đưa lại tôi tiền thừa, nhớ đường ra quảng trường, nhớ chỗ bán lassi ngon. Nói chung Thamel như trong lòng bàn tay.

Mua sắm chán chê vẫn chưa hết tiền, chúng tôi ghé vào một hiệu sách. Và trong một chiều nắng vàng rực, trời xanh trong, tôi đã viết vào tấm bưu thiếp lời đề tựa ngắn ngủi mà tôi đã nghe hàng ngàn lần.

Tôi nhớ bạn mình hình như đã viết “rất vui được gặp nhau” vào bưu thiếp gửi cho người nào đó. Kì lạ thay, tấm bưu thiếp đó lại đến đúng địa chỉ. Thì vui thật mà, lúc đó vui, ngày đó vui, cứ thừa nhận, có gì mà chấp nhất. Sau này thì bớt vui, hết vui, đó là chuyện sau này.

Rất vui được gặp nhau!!!

Tấm bưu thiếp của mình, tôi không gửi cho anh mà gửi về địa chỉ của chính mình. Lúc đó đã tự nghĩ tới cảnh hai tháng sau đang đi làm đầu bù tóc rối nhận được bưu thiếp phương xa. Kỷ niệm sẽ ùa về như thác lũ không cách nào chặn lại nổi. Lại quên hết thề thốt năm xưa, những lời cay đắng thốt ra trong lúc mệt cứng người rằng không đến đây lần nào nữa.

Lúc ấy, lời đề bạt trên một tấm bưu thiếp chắc đủ làm nên dư chấn mặn mòi trải dài trên facebook, instagram. Rằng những ngày vui thường qua mau. Nỗi buồn cũng ngắn lại. Lúc đó không biết anh đang lạc trôi phương nào.

Chiều nay bạn gửi cho tôi một bài viết về bưu thiếp, có những dòng viết mà tôi tin chắc rằng, chỉ khi trải qua rồi người ta mới thấm thía. Bọn tôi khi ấy đã phải làm 1 chuyện rất kì công là quay về khách sạn để hứng wifi, hỏi địa chỉ người nhận điền vào bưu thiếp rồi lại vòng ra nhà sách để nhét vào thùng thư với 1 con tem dán, không biết ngày gặp lại những dòng chữ ghi vội vàng đó.

“Nhận một tấm bưu thiếp là nhận được một tình yêu. Vì thật ra chuyện gửi bưu thiếp rất phiền, nên người ta thường chỉ gửi cho người mình yêu dấu. Lựa chọn bưu thiếp rất mệt óc vì bưu thiếp hoàn toàn không phải một tấm ảnh chụp vớ vẩn, mà còn phải phù hợp với gu người nhận, cũng như thông điệp của người gửi.

Mua tem nước ngoài cũng không rẻ, ít nhất là với bọn “backpacker” ki bo như tôi. Cuối cùng, đâu phải chỗ nào cũng có một cái thùng thư ngay trước mặt, để thích gửi là gửi. Bạn sẽ phải đi lòng vòng (có khi cái vòng này rất to) để tìm cho được bưu điện hoặc một thùng thư công cộng.

Và cuối cùng, bưu thiếp là một tấm card ghi nhớ rất lãng mạn. Ngày đó, tháng đó, năm đó, từ đó, người đó đã nói với mình như thế đó, có bưu điện làm chứng. Nếu bạn chưa bao giờ gửi bưu thiếp, hãy thử một lần.

Trong một góc quán cà phê vắng tại một thành phố lạ, bạn sẽ thấy cuộc hành trình của mình hiện lên rõ ràng qua những dòng ngắn ngủi gửi ai đó mình thương, nhắc cho mình đôi khi nỗi cô đơn cũng dịu ngọt như một cuộc tương phùng.”

Đúng là những dòng viết của cùng một người, của cái người đã diễn tả nỗi buồn của một chàng trai ngồi lật giờ 1 xấp bưu thiếp gửi từ phương xa: thấy lòng buồn như đã trăm năm rồi!

Tấm bưu thiếp ngày nào viết ở Nepal có thể sẽ không nhận được, nhưng thật tâm những dòng chữ ghi trên bưu thiếp thì vẫn thế: đôi khi em nghĩ đến anh!

“Bỗng gần đây mình rất yêu bưu thiếp
Yêu nhất là những tấm viết vu vơ
Dẫu bạn có nguệch ngoạc rồi quên gửi
Mình đâu nguôi háo hức đợi và chờ.

Mình hình dung bạn đứng trên cầu cảng
Trông tàu xa, nắng chiếu ở trên đầu
Hay tẩn mẩn chọn lựa từng tấm thiếp
Trước quầy hàng bao kẻ lạ chào nhau.

Bạn có trải qua nhiều đêm lãng đãng
Viết linh tinh trong góc quán cô đơn?
Những dòng chữ thuần nhiên tràn xúc cảm
Gửi cho mình mà tự sự nhiều hơn.

Mình giữ cả, dẫu chẳng theo thứ tự
Tháng ngày hay là nơi chốn bạn qua
Đời lạ vậy, cứ như là bắt buộc
Những người yêu bưu thiếp dễ đi xa
Và có thể khi chúng mình gặp lại
Thì rất nhiều năm tháng đã trôi qua.”

– Bài hát Postcards Lovers, Stacey Kent, Nguyễn Thiên Ngân dịch

2 comments

  1. Ôi, em thích bài này quá chị Huyền ơi. Đặc biệt là mấy dòng trong ô chữ xanh xanh kìa. Tâm sự của một đứa bị nghiện bưu thiếp. Ngay cả khi ở khoảng cách gần, em cũng thấy việc viết vào một tấm card nhỏ nhỏ rồi gửi, khi viết em cảm giác sẽ suy nghĩ về ý tứ, câu chữ nhiều hơn, viết cẩn thận hơn vì sai một nét sẽ làm hỏng cả câu…
    Tháng trước em đã gửi khá nhiều bưu thiếp cho những người đặc biệt (và cảm nhận được sự đặc biệt khi em gửi bưu thiếp thay vì nhắn tin nhanh gọn lẹ qua messenger).
    Một sự lãng mạn kì công, đành rằng không phải ai cũng hiểu nhưng cũng chẳng cần, mình thấy thích, thấy vui thì mình làm thui ^^
    Chúc chị H có một ngày đầy những niềm vui bé bé to to nha ❤

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s