Trời đẹp mình đi Đà Lạt nha

Đăng bởi

Mình nhớ Đà Lạt qua một bức ảnh chụp thế này, của một anh nào đó, trên cái page nào đó, chả nhớ. Đâu đó trên một con dốc, khi sương xuống, thung lũng lên đèn.

Rồi mình post một bài lên page

MÙA HỒNG CHÍN RỒI, DÃ QUỲ SẮP NỞ VÀNG RỒI, ĐI ĐÀ LẠT KHÔNG ANH?

Thành phố nhỏ như một bàn tay, thành phố chúng ta đưa nhau đến khi lặng lẽ, khi ồn ào trên những chuyến xe bụi đường bám chặt.

Thành phố chúng ta đã cùng nhau đi bộ qua những con đường, đi sâu vào những ngõ nhỏ, chỉ đi mà không xem bản đồ, đi đến khi thành phố lên đèn và đôi tay run lên vì lạnh.

Thành phố có vài người bạn một sáng sớm ngồi với nhau ở cafe bên hồ Tuyền Lâm, nhìn thẳng ra mặt hồ, nhìn cafe nhỏ giọt, chuyện phiếm, nói với anh “Sau này em lên đây mấy tháng, chỉ ngồi đây và viết sách thôi anh ha”, anh bảo mày lúc nào cũng mơ mộng.

Nói mới nhớ những lần đi Đà Lạt đều là ngẫu hứng.

Đó là năm 3 đại học, rủ nhau một câu “Ê Đà Lạt đi”, chúng mình hăm hở đi, chẳng biết Đà Lạt có gì, chẳng biết đường tới Đà Lạt phải đi qua 2 con đèo xa diệu vợi. Chúng mình khi ấy là những đứa trẻ – trâu, rất trẻ và rất trâu, bỏ mặc ngoài tai những lời ngăn cản rằng đường đi khó lắm, xa lắm. Suy cho cùng thế giới này đầy sợ hãi, mà phần lớn chúng được tạo nên từ những lời người khác nói. Vào lúc trẻ, trái tim trần trụi, chẳng sợ gì, bởi ngoài kia mọi thứ đều mời gọi ta khám phá.

2012, chẳng đứa nào có được một cái smartphone để selfie, càng không có máy cơ để chăm chú ghi lại những bức ảnh đẹp, chỉ có những đôi mắt rạng rỡ sáng lên mỗi lần đi qua một vạt đồi toàn dã quỳ vàng, đi qua một rừng thông đầy sương giăng, những vườn hồng trĩu quả trơ trọi lá.

Đó là một cuối tuần bộn bề công việc, hội bạn thân tụi mình nhắn nhau “trưa mai làm về đi Đà Lạt không?”, vậy là có đúng 24 tiếng đủ để lên xe giường nằm lên Đà Lạt ăn thịt nướng, uống sữa đậu nành rồi đi tìm… cây thông cô đơn theo dấu chân Hà Anh Tuấn.

Đó là một buổi sáng cuối năm ở Đan Phượng, sau khi kết thúc chương trình tình nguyện, bọn mình ra ngã 3 Liên Khương bắt taxi lên Đà Lạt với hành trang là mấy cái áo quần cũn cỡn. Hôm ấy Đà Lạt trăng tròn vành vạnh, ông V chở mình từ trung tâm về ngoại ô gió lạnh căm căm, mình co ro ngồi sau ho sù sụ vẫn nghển cổ ngắm trăng. Ông bảo trăng đẹp như hồi ông đi Nepal, chiếu lung linh trên những ngọn núi tuyết và chỉ có một mình ông dám chui ra ngắm. Hôm sau bọn mình đi leo núi Langbiang mệt phờ râu. Cuối cùng 2 năm sau, mình cũng biết thế nào là “trăng trên núi tuyết”, cùng nhau, thật tuyệt vời.

Đó là một tối gần Noel, đi theo đoàn phim tận Lạc Dương đến tối khuya. Mấy anh chị em chở nhau về trên mấy chiếc xe máy, gió lạnh thấu xương, ngang qua những giáo đường trang hoàng lộng lẫy như khu vườn cổ tích. Và cũng lần đầu tiên ở Đà Lạt, mình dậy lúc 4h sáng để đón một chuyến xe sớm nhất lên thẳng Kon Tum, bên ngoài cửa kính xe nhòe nhoẹt hơi nước, biển mây bồng bềnh, đầu óc trôi đi trong muôn vàn suy nghĩ.

Đoạn này ở đường từ Đà Lạt qua Đak Lak, mình chụp khi nằm trên xe giường nằm lúc 7h sáng

Người ta bảo Đà Lạt là thành phố buồn, rất buồn nếu bạn ở lâu. Nhưng chưa lần nào có thời gian để ở lại thành phố này đủ lâu để xem nó có buồn như người ta nói. Đến lúc nào cũng tranh thủ từng phút giây, để tận hưởng không khí bên ngoài thay vì cuộn tròn trong chăn nệm để ngủ. Đến lúc nào cũng thiếu thời gian nhưng chẳng muốn làm gì vội vã, chậm rãi nhấm nháp sữa đậu nành, chậm rãi vòng vèo lái xe qua từng con dốc quanh co, cũng chậm rãi mà ngồi trên ô tô nghe anh hướng dẫn viên giọng Phú Yên thuyết minh về truyền thuyết đồi thông hai mộ.

Đà Lạt nhìn từ ngọn đồi gì đó chả nhớ tên, ngay đèo Prenn

Mình có một người bạn (người yêu cũ) khá cuồng Đà Lạt, thành phố này, mỗi năm bạn đều ghé vài lần, thường chỉ đi một mình.Mình đã từng nghĩ đến ngày mình lang thang ở phố cổ Hội An đạp xe một mình, nhưng còn ở Đà Lạt, thành phố thung lũng này lọt thỏm ở giữa bốn bề là rừng núi, cái lạnh của nó làm người ta không muốn bước đi một mình.

Mình không thích Đà Lạt ở những khu chợ đêm, không thích những ngày lễ hội hoa hay Tết, chỉ thích những ngày Đà Lạt bình thường, không điểm tô gì ở những con đường ngoài hoa cỏ và bầu không khí. Bọn mình lại chạy xe máy ra ngoại ô đi thám hiểm mấy con đường xa lạ, đi leo Langbiang, trèo lên đồi thông nằm nhìn mây trôi lang thang.

Mình từng nói cho bạn nghe về điều mình muốn, lên Đà Lạt, làm một ngôi nhà gỗ, có cánh cửa sổ rộng, có nắng rọi vào khung cửa và mình ngồi viết sách, người đàn ông của mình sẽ trồng hồng ăn trái và cả hoa hồng, chúng mình sẽ là những kẻ lãng mạn dở hơi ở tuổi đôi mươi (thế mà giờ mình sắp 30 rồi người trồng hồng cho mình còn chưa xuất hiện).

Một con đường đầy hoa, mà điện thoại mình cùi quá, không nhìn ra hoa

Bây giờ, quay lại Đà Lạt sẽ có thêm nhiều nơi để đi hơn, có thể dành cả một ngày trèo lên Langbiang. Có thể book vé xem một show hát ca bềnh bồng ở Mây lang thang. Có thể thọc tay vào túi áo khoác rồi đi bộ qua khắp những con hẻm nhỏ, hít hà cái lạnh, rồi ghé vào một quán cafe ấm áp. Hay như bức ảnh mình để ở đầu bài viết, đứng nhìn thung lũng đèn giăng. Bạn thấy cảnh này quen không? Phải rồi, là City of stars, là Lalaland, là những trớ trêu của thời trẻ dại không thể có cùng lúc tình yêu và sự nghiệp.

Thành phố tháng 11, không còn những ngày mưa xám xịt.
Thành phố tháng 11, đưa nhau đi trốn một vài ngày không
anh – gì – đó ơi!

5 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s