Năm mới

Đăng bởi

Bố mẹ đã đi chơi, em ún đi mỗi đứa mỗi phương, như ngày xưa chắc sẽ buồn chán tủi thân còn giờ ở nhà thấy… thích ghê.

Sáng nay 2 cây mai trước nhà bung cánh toe toét. Lũ ong bự tổ chảng kéo đến hút mật đập cánh kêu vo vo. Gió mát, nắng nhẹ đẹp nao lòng. Mùa xuân phải thế chứ! Thời tiết miền nam năm nay xuất sắc để ăn tết chơi tết. Giữa trưa cũng không nắng rát. Ăn gì cũng thấy ngon miệng.

Mình pha 1 phin cafe rồi ngồi gốc vú sữa ngắm hoa nở. Màu vàng của mai dưới nắng nó rực rỡ lắm, nếu mặc áo dài đỏ đứng gốc cây thì bao nổi.

Bây giờ cũng thế, ngồi viết post ngắn này dưới gốc cây nhìn cánh hoa rơi lả tả trong gió, đẹp rụng rời. Đúng là có những cái cây sống ẩn mình cả năm mới bung lụa một lần cho người ta chiêm ngưỡng, khen ngợi không tiếc lời. Bố mình lại là người đam mê mai. Đang trồng thêm mấy chục gốc tạo dáng tạo thế các kiểu, mai 5 cánh 10 cánh đủ loại. Với mình thì chỉ có loại mai duy nhất là mai chụp hình thôi.

Tết đan xen giữa sự bận rộn và thảnh thơi, mình vẫn có những buổi sáng chạy bộ lên quả đồi trồng bạt ngàn ớt đối diện nhà, ngắm mặt trời lên, ngắm sương giăng trên đồng. Và những chiều nhìn hoàng hôn buông không biết chán trước nhà. Đêm mở đèn gốc cây vú sữa, lúc pha cafe lúc nướng thịt ăn.

Dĩ nhiên cũng có ngày rửa bát sấp mặt, nhưng kệ, dù sao mình cũng rảnh, bạn bè có gia đình riêng, không còn hẹn hò sáng đêm như những năm trước. Nhưng mình thích thời gian này khi có thể ở bên bố mẹ. Sáng mẹ nấu nướng xong hết, bố mình gọi dậy bảo “ra ăn với bố mẹ, cả nhà ăn sáng chung cho vui chứ trưa hay tối mỗi người lại đi một nơi”.

Vừa cắt mấy cành mai rũ xuống cắm vào lọ trưng trên bàn. Nụ hoa còn rất nhiều có lẽ vài ngày nữa sẽ nở. Dạo này lại rất hay nhẩm bài thơ của Nguyễn Bính, thấy hay hay.

“Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già.
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng,
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ,
Mẹ bảo: Thôn Đoài hát tối nay.

Lòng thấy giăng tơ một mối tình.
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh.
Hình như hai má em bừng đỏ,
Có lẽ là em nghĩ đến anh.

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn,
Em ngửa bàn tay trước mái hiên.
Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh,
Thế nào anh ấy chẳng sang xem.

Em xin phép mẹ vội vàng đi,
Mẹ bảo: xem về kể mẹ nghe.
Mưa nhỏ nên em không ướt áo,
Thôn Đoài cách có một thôi đê.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm,
Em mải tìm anh chả thiết xem.
Chắc hẳn đêm nay đường cửi lạnh,
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang anh chả sang,
Thế mà hôm nọ hát bên làng.
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,
Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng.

Mình em lầm lụi trên đường về,
Có ngắn gì đâu môt dải đê!
Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt,
Lạnh lùng em tủi với đêm khuya.

Em giận hờn anh cho đến sáng,
Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì.
“- Thưa u họ hát…” Rồi em thấy
Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi.

          *

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay,
Hoa xoan đã nát dưới chân giày.
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ,
Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày.

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày!
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ Hội Đặng đi ngang ngõ,
Để mẹ em rằng hát tối nay?”

Chúc mừng năm mới các bạn đọc blog, các anh, chị, cô chú, các em. Chúc mọi người nhiều sức khỏe, công việc chảy trôi, những dự định sẽ thành công. Và vẫn giữ những trang viết này như một góc nhỏ bình yên vỗ về tâm hồn. Chúc mừng năm mới! Chúc mình an yên!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s