Kinh nghiệm với da mụn

Đăng bởi

Mình chung sống với mụn từ lúc dậy thì, với những tàn tích để lại rất nặng nề. May mắn ở chỗ, da mặt mình dày, độ tự tin còn dày hơn nên cảm xúc không bị nặng nề tiêu cực nhiều. Chỉ là, bây giờ khi tất đã ở lại phía sau, đã đúc rút được thứ gọi là “kinh nghiệm đối phó với mụn”.

Đầu tiên, muốn điều trị phải xác định được nguyên nhân gây mụn: do nội tiết tố (chủ yếu ở tuổi dậy thì), do mỹ phẩm, ăn uống hay các tác động khác từ môi trường (bụi, vi khuẩn…).

Trường hợp của mình, rất cụ thể, rơi vào nội tiết tố, nhưng không chỉ tuổi dậy thì, mà mãi sau này, hơn 25 tuổi, mặt mình vẫn nổi mụn.

Mụn dạng gì?

Có nhiều kiểu mụn: mụn đầu đen, mụn bọc, mụn nhọt… Mụn của mình, lại cũng rất khó trị: mụn bọc, có nhân, có mủ, sưng, viêm.

Điều trị

Thời gian đầu, có lẽ như hầu hết mọi người, mình tự điều trị theo cách mình nghĩ: mua mấy thuốc bôi thông thường của Acnes, tin tưởng quảng cáo mà. Nhưng cũng chẳng thấm tháp gì. Bởi đơn giản: mụn do yếu tố nội tiết tố mà sử dụng thuốc bôi ngoài da thì may mắn lắm cũng chỉ là hết lúc đó, rồi tuần sau, tháng sau mụn lại mọc. Như kiểu đi lọc nước ở đoạn cuối con sông đổ ra biển, trong khi vấn đề nằm đâu đó tít ở dãy núi tuyết cao cao đầu nguồn ấy.

Mình cũng từng đi điều trị ở bệnh viện Da Liễu TP HCM. Mỗi ngày chắc có cả ngàn người đến khám các vấn đề ngoài da, và phổ biến là mụn. Bạn đừng trông mong gì nhưng lời tư vấn tận tâm, mình không biết bác sĩ đã nhìn mặt mình đủ 3s chưa nữa. Nói chung là rất chán. Thêm vào đó, thuốc của bệnh viện mình uống khoảng 6 tháng hơn, sụt vài cân. Không phải uống thuốc làm giảm cân, mà cơ bản thuốc làm mình có cảm giác… chán ăn.

Như tâm lý một người bình thường, mình theo riết thì… chán. Mặc kệ. Buông xuôi. Nghĩ: cứ từ từ mình lớn hơn có khi nó tự hết mụn thì sao. Nhưng mà: MỤN KHÔNG HẾT, chỉ có nhiều hơn, ít đi, tùy thời điểm.

Gặp trở ngại là mụn nên mình cũng LƯỜI cả việc chăm sóc da, vì sờ tay lên là thấy mụn, có chăm kiểu gì cũng thế thôi. Mụn xẹp thì bôi kem nghệ trị thâm. Hết thâm thì lại có mụn mới. Cứ vậy, riết thì mình nản.

Cho đến cuối năm 2018, lần này mình hạ quyết tâm: TRỊ MỤN cho ra hồn, dứt điểm vì 3 lý do:

+ Thứ nhất: Mụn đeo đuổi mình quá nhiều năm rồi, mình mệt lắm rồi, buông tha cho nhau đi.

+ Thứ hai: Mẹ mình bảo, tiền đi chơi cũng hết, nhưng làm đẹp thì đi chơi chụp hình đẹp hơn. Hợp lý!

+ Thứ ba: Mình bớt tự tin hơn xưa rồi, vì bây giờ mình còn cảm thấy gánh nặng của lão hóa nữa.

Lần này mình không đi bv Da Liễu nữa mà đến 1 phòng khám tư nổi tiếng ở Phú Nhuận của bác sĩ Ánh chuyên khoa Da Liễu. Phòng khám này nổi tiếng lâu rồi, khám ngoài giờ buổi tối nhưng phải đến bốc số từ trưa – chiều, có viết 1 bài sơ sơ ở đây. Khám cũng nhanh thôi nhưng chờ thì hơi lâu. Bác sĩ cũng không nói nhiều, vì mụn cũng chả có gì đặc biệt. Nhiều người đi khám cũng tầm tuổi mình hoặc nhỏ hơn. Mình được phát: thuốc uống + thuốc bôi + sữa rửa mặt, hẹn ngày đi lấy nhân mụn. Một đơn thuốc nửa tháng rơi vào tầm 700k, cũng tương đương đơn thuốc bv Da Liễu, hết lại đến tái khám, cho thuốc mới tùy theo tình trạng da. Theo nghiên cứu đơn thuốc của mình thì có iso – liều khá nặng đô, giảm tiết bã nhờn, thấy nhiều bạn review là trị mụn rất ổn, nhưng cái này phải theo đơn thuốc bác sĩ. Nên tốt nhất đừng tự ý mua uống, hãy đến gặp bác sĩ.

Thuốc có tác dụng tốt với mình. Thời gian đầu mụn được đẩy lên mặt, nên cảm giác gây ra có thể là tệ hơn lúc chưa dùng thuốc, nhưng theo quy trình thì đang đi đúng hướng nên ráng chịu. Mình cũng không được nặn mà chịu khó kết hợp bôi thuốc làm gom đầu mụn, khô cồi mụn, rồi đặt lịch đến phòng khám lấy nhân mụn.

Thời gian đó gần Tết 2019, mình đeo khẩu trang suốt, còn không đi họp lớp cấp 2 vì thấy mặt mình quá ghê. Vậy nhưng tháng 2 vẫn tót đi Hà Giang chơi với thằng bạn – với nó mình chưa từng ngại, nên mới có thể miễn cưỡng mà mang 1 gương mặt không xinh đẹp đi chơi.

Mặt mình ổn định sau hơn 6 tháng điều trị. Điều thành công nhất là: mụn bọc, mụn mủ mới không xuất hiện nữa. Từ đó đến nay, thỉnh thoảng mới có 1-2 nốt mụn mỗi khi đến tháng hoặc mụn đầu đen “già” sưng lên thì nặn. Còn lại, mặt mình không còn mụn, không thâm, không lên mụn mới, không còn những cục đỏ sưng. Việc trị mụn của mình xem như thành công. Nhưng sở dĩ mình nói vẫn để lại hậu quả nặng nề là vì do bị mụn lâu quá, 2 bên gò má bị rỗ nhẹ dưới da, lỗ chân lông to.

Nhưng mình vẫn vui, vì từ nay da mình đã HẾT MỤN. Mình bắt đầu chăm sóc da khỏe. Việc này lại đòi hỏi 1 quá trình thử nghiệm và lắng nghe làn da, và kiên trì nữa.

+ Thứ nhất: không phải loại mỹ phẩm nào người khác dùng tốt hay quảng cáo tốt/mắc tiền đều hợp da của mình. Tương tự việc trị mụn, phải biết da mình thuộc dạng nào để mà tìm loại mỹ phẩm phù hợp. Da mình là da dầu.

+ Thứ hai: túi tiền mình chưa cho phép mình dùng hàng cao cấp.

+ Thứ ba: Mình thực sự muốn gì, hãy ưu tiên điều đó.

Vấn đề là: không thể cùng lúc vừa muốn da trắng, vừa muốn mịn màng. Mỗi loại mỹ phẩm chỉ tập trung giải quyết 1 vấn đề của da thôi, giống như cửa hàng bán đồ ăn ngon không bao giờ bán 2-3 loại món ăn cùng lúc. Sau tất cả mình ưu tiên 3 thứ cho da theo thứ tự: dưỡng ẩm, chống nắng, chống lão hóa.

Tại sao phải kiên trì? Vì thuốc lẫn mỹ phẩm đều không phải tiên đơn, phải từ từ, phải có thời gian, quá trình. Đừng trông chờ việc hôm nay bôi, đắp vài thứ là ngày mai bỗng thấy đẹp. Cũng có đó, mà đó là tự bản thân thấy mình đẹp thôi, bản thân công nhận và “ảo tưởng”, haha, vậy cũng tốt.

Hiện tại, dòng sản phẩm mình đang dùng là Hadalabo của Nhật. Dòng này rất rẻ, nhưng mình thích là vì nó không mùi, hoặc mùi rất nhẹ từ lotion, dưỡng ẩm, sữa rửa mặt. Mỹ phẩm rất hay hấp dẫn chúng ta bằng mùi thơm, nhưng thật ra, càng dùng mới càng cảm thấy: không mùi vẫn là tốt nhất.

Cuối cùng thì vào năm gần 30 tuổi, mặt mình cũng hết mụn, da khỏe bất ngờ. Viết lại vài kinh nghiệm xương máu để những ai vẫn còn đang trải qua thời gian giống mình có thêm động lực lẫn kiên nhẫn. Chúc chị em chúng ta luôn xinh đẹp, tự tin, khỏe mạnh.

2 bức ảnh này đều chụp vào đúng sinh nhật của mình, năm 2019 ở Hà Giang và 2021 ở nhà mình.

8 comments

  1. Ha ha dường như ai cũng đã từng tan nát vì mụn ở một thời điểm nào đó trong đời. Năm 2018-2019 t cũng như cái ảnh của c kìa :)))) về cơ bản là do cơ địa nên mình sẽ không bao giờ láng mịn như một số đứa, chỉ có thể hạn chế mụn. T bây giờ thỉnh thoảng nổi vài cái mụn nhưng cũng thấy cảm tạ trời đất so với hai năm trước lắm rồi.

    Số lượt thích

    1. nhớ lại mấy hồi còn bị mụn, gặp ai cũng hỏi kiểu “sao để mặt thế?”, bla bla, tự ti thật sự, đang huyên thuyên nói cười như bị tạt xô trà đá vào đầu, mà nhiều người kiểu “duyên dáng” nữa cơ. Thôi qua rồi, năm tháng ấy =)))

      Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s