Tại sao lại là năm 29 tuổi? Bởi vì 28 năm trước đó tôi không có tiền tiết kiệm, thật sự là như vậy.
Số tiền mình có trong tất cả những năm trước đó luôn ở trong trạng thái ngắn hạn: để mua xe, để đi du lịch dài ngày. Và khi có đủ là nó tự động bốc hơi, không tồn tại nữa. Thêm nữa, vài năm trước mình cũng có nhiều khoản chi cố định hàng tháng cho 2 đứa em mình. Mà từ năm nay, chúng nó chính thức bị trường đuổi cổ “lao vào đời kiếm cơm, lao vào đời tìm cơ hội” như anh Đen Vâu hát rồi, chị nó rảnh tay dư tiền, lại không có người yêu, không có nuôi chó mèo, ối mẹ ơi, sự giàu có đang ập đến cản không kịp đây này.

Tại sao mình lại nghĩ đến việc tiết kiệm tiền?
2 năm trở lại đây, do dịch covid 19, mình không đi nước ngoài chơi được nữa, đi trong nước cũng ít hẳn. Thế là mình nghĩ: ồ, mình không đi chơi nữa, thử xem mình dư được bao nhiêu tiền nào. Bữa nói chuyện này với ông Việt, ông bảo ừ, mày thử xem. Mình bảo: đến như ông muốn về quê sống nuôi cá trồng rau, có nhà cửa vườn đất sẵn rồi cũng phải có trong tay 200tr mới dám về. Làm cái gì cũng phải có tiền, mà tiền không tiết kiệm thì ở đâu ra?
Thứ hai, mình nghĩ mình cũng lớn tuổi rồi, nhiều điều bất ngờ có thể xảy đến với mình và người thân. Mà không biết từng đọc ở đâu một câu là: không thể để khi có người thân gặp chuyện, mà bản thân lại không thể giúp đỡ, lo lắng. Thế là mình nghĩ mình phải có tiền tiết kiệm.
Thứ ba, mình nghĩ đến việc 1-2 năm nữa, với số tiền tiết kiệm được mình sẽ vay mượn thêm để mua 1 mảnh đất ở quê. Cứ mua cái đã, chưa biết có về ở không. Mua trồng cây rừng, cho nó leo rậm rạp. Mua cho chó ỉa. Mua cái đã, để tự hào nói rằng: tài sản riêng của mình đó. Sau này nếu mình lấy chồng, giận hờn gì, mình về đất của mình mình ở =)))
Mình biết các bạn xung quanh mình nhiều người bằng hoặc hơn tuổi đã có nhà, có xe… Nghĩ lại, con đường công việc của mình chẳng có dấu ấn gì cho lắm, nhưng cuộc sống thì phải bảo đảm đường xa. Làm gì thì làm, đam mê hay là vì miếng cơm manh áo, cũng không thể trắng tay mãi được. Thế là, tiết kiệm nào.
Cách tiết kiệm tiền của mình
Ngừng mua sắm linh tinh
Đây là điều đầu tiên, điều quan trọng nhất, điều mình nhấn mạnh. Mình không theo lối sống tối giản nào. Thấy quần áo bà chị bán livestream mình vẫn mua mấy bộ một lần. Thấy sách hay cũng đặt không tiếc. Hài nhất là tự dưng thấy da mình dạo này đen thế, mua một bộ dưỡng da về bôi liền tù tì được 3 bữa lười để hết hạn. Khi đặt kế hoạch tiết kiệm tiền, mình tự tiết chế các khoản mua sắm. Được cái cũng chả hào hứng gì với các đợt flash sale của các ông lớn. Nên cắt giảm mua sắm với mình không có gì khó.
Tự nấu ăn
Cái khó duy nhất của việc này là thức dậy lúc 5h45 sáng để kịp cắm nồi cơm, hâm nóng lại đồ ăn, pha 1 bình cafe. Việc tự nấu ăn giúp bạn bớt ăn linh tinh chứ nói về mặt tiết kiệm thì chỉ khi nấu cho 2-3 người mới thấy rõ tác dụng. Chứ như mình, thịt cá các loại thì mẹ gửi cho, mẹ mình có đòi tiền đâu, còn freeship nữa cơ. Chứ mình xin lỗi, mình chưa bao giờ tự sinh tự diệt 1 tuần đi chợ với 500k cả, chắc mình không làm được đâu.
Tích tiểu thành đại
Đại ý là gom vài khoản nhỏ thì sẽ thành khoản lớn thôi. Chế độ xí nghiệp mình có những khoản lặt vặt cho nhân viên như sinh nhật, 8/3, 20/10, 21/6, du lịch, đồng phục, mấy ngày lễ lớn, hoàn thuế TNCN… nói chung nếu nhận khoản nào xào khoản đó thì cũng chả đáng bao nhiêu. Mà gom lại thì cũng thành 1 món. À, thế là năm nay mình gom lại, không xài tới mấy khoản này.
Tiết kiệm bằng cách làm nhiều hơn
Thật sự là chúng ta không thể nhịn ăn nhịn mặc để làm giàu được. Tiết kiệm cũng như thế, chỉ có thể là tìm cách vừa tiết kiệm, vừa làm thêm việc gì đó để có dư. Việc tay chân, kinh doanh, dạy học – đó là những việc mọi người thường làm thêm để có tiền nhưng mình không làm được. Nên mình vẫn chọn cách làm xưa giờ: viết bài. Nhiều khi cũng ế ẩm lắm. Rồi cũng có khi tín hiệu được gửi lên vũ trụ là: thiên linh linh địa linh linh em đang cần tiền, có ai book bài gì không. Vậy mà rồi cũng có, siêng năng chút thì cũng có thêm tiền. Một khi đã xác định kiếm tiền, thì chỉ cần xứng đáng với công sức lao động, chứ mình cũng ít chê việc lắm.
Mình cũng sẽ thử đầu tư một cái gì đó khi nào có trong tay nhiều tiền hơn, tạm thời thì cứ bảo toàn đi đã. Ai mà dân kinh doanh đọc được chắc cười bò, cái gì mà không được để đồng tiền chết, bla bla đó.
Tiền tiết kiệm gửi ở đâu?
Gửi ngân hàng, dĩ nhiên rồi. Nhưng mình thì chưa mở sổ. Tạm thời mình vẫn chia ra thành các tài khoản tiết kiệm gửi trực tuyến trên app của ngân hàng đang dùng. Thời hạn gửi sẽ tỷ lệ thuận với mức lãi suất, cũng chẳng cao lắm đâu, nếu mỗi lần chỉ gửi lặt vặt vài triệu. Nhưng việc gửi tiết kiệm online giúp mình tự nhắc nhở bản thân là: tiền tiết kiệm, không đụng vào trừ khi có việc đại sự. Còn tại sao mình lại chia nhỏ các khoản gửi, bởi vì mình không có nhiều tiền một lúc thôi chứ không gì hết =))). Hiện tại là đang tự đặt ra target cho bản thân là gửi các đợt lương giữa kỳ vào tk tiết kiệm.
Sương sương vậy thôi, mình cũng không thành công gì để gọi là chia sẻ bí kíp. Nhưng mình nghĩ ai cũng nên có tiền tiết kiệm, tuổi nào cũng cần, từ ít sẽ có nhiều, nhiều rồi sẽ tha hồ để làm những gì dự định. Mình thì đã sẵn sàng rồi, gần 30 năm sống nghèo khó, đã sẵn sàng đón nhận sự giàu sang ập đến rồi nha, hehe.

Cái đồ ko có trong tay 1000 tỷ
quên trích câu này, haha
Chị năm nay 29 rồi ạ? Em cứ nghĩ ít ít :))))
Sắp bước vào cái ngưỡng mà người ta gọi là: đầu 3 đít chơi vơi rồi, haha
Thật sự em cũng ghiền đi du lịch dài ngày lắm cơ. Mỗi lần quyết đi đâu là đắn đo dữ lắm để tiết kiệm tiền, nhất là trong mùa dịch thế này. Cơ mà em thích cách viết của chị, dễ thương, gần gũi lắm ạ ^^
ừ, dịch bệnh cũng là 1 dịp khiến mình nhận ra là cần phải có tiền tiết kiệm đó e, nhiều càng tốt. Cân bằng được giữa đi chơi và tiết kiệm thì tốt quá, xưa chị chỉ làm dc 1 trong 2 thứ thôi.
hehe bọn mình thì đang phấn đấu … tiêu tiền. Tính tiết kiệm sẵn trong máu rồi, dạo này covid không đi chơi nên lại vận động nhau tiêu đi đừng tiếc nữa :).
Bên này tiền trong tài khoản tới một mức độ (không nhiều) thì không những không có lãi mà còn phải trả phí giữ tiền cho ngân hàng nữa cơ.
mong đến ngày em cũng sẽ phấn đấu để tiêu tiền như vc chị =)))
tại bọn mình trước giờ tiết kiệm lắm, thích đi du lịch thôi chứ không mua sắm gì. Giờ không được đi du lịch nữa nên mới … dư ra 🙂
Vầng, tiết kiệm liền tay. Vận may sẽ tới.
Em cũng đang cố gắng kiếm và tiết kiệm tiền với mong ước mua 1 mảnh đất ở quê giống chị nè, cũng chỉ muốn mua cho có tài sản của riêng mình thôi, chứ cũng hông biết có về không. =)))))
mà mình nghĩ chờ có đủ để mua thì khó ha, có trong tay tầm 1/2 sẽ mạnh dạn vay để mua rồi trả nợ, mình tính thế đấy
Huyền giống tớ quá. Gần 30 năm trên đời đi làm chỉ để tiêu. Đến khi có Covid mới thấy đc rủi ro tiềm tàng của việc ko có sẵn 1 khoản dự phòng. Vậy là cũng theo dõi ghi chép chi tiêu từ năm ngoái. Tối giản 1 số thứ ko cần thiết. Vẫn đi du lịch trong nc khi có thể. Nhưng đã để ra đc 1 khoản, đủ tự tin cuối năm đi chống lầy =)))
Bạn còn ngầu hơn nữa, chồng đâu phải ai muốn cũng có dc như tiền, haha =)))
tớ cũng vậy :))) trước giờ có đồng nào là toàn đi chơi, giờ này dịch càng nghèo cũng phải tiết kiệm hơn. Mà hồi xưa hay đi bụi em tớ còn toàn trêu là “bỏ 1 đống tiền ra để đi sống khổ sở” =)))
tớ nghĩ, chơi bời cũng dạy chúng ta nhiều bài học ra trò đấy, giờ là đến dịch bệnh. Chúng ta lớn đúng quy trình đấy, hơi chậm thôi =)))
tiết kiệm online qua TP Bank đi bạn, lãi cao hơn so với vietin đó :)) mình có tiết kiệm khá lâu nhưng sau 2 năm nghỉ làm đi học linh tinh mình đã tiêu lậm số tiền tk giờ cũng tk lại từ đầu.
hì, mình bị cái lười mở nhiều thẻ dùng nhiều nh ấy, nên vẫn chỉ xài duy nhất VT, dù nó cũng nhiều cái cùi mía và chảnh chọe