Ai biết ra sao ngày sau


Ngày đó, đứng giữa quảng trường Kathmandu mấy ngàn năm lịch sử, giữa đàn bồ câu này, dù xem rất nhiều phim viễn tưởng cũng chưa từng nghĩ đến ngày có một thứ dịch bệnh khiến tất cả đóng băng. Bởi, ai biết ra sao ngày sau.

Nagarkot và lời ước thề chưa trọn


Bây giờ nghĩ lại có khi việc bọn mình không đến Nargakot chỉ đơn giản là vì: rồi bọn mình sẽ còn trở lại Nepal. Bọn mình. Mình. Anh Lộc. Hoặc Bông. Ai đó trong bọn mình chẳng hạn.

Rồi có khi ngày đến Nargakot mây che kín trời, khuất cả núi non, mưa giông, gió giật, chặng có sao, cũng chẳng thấy trăng.

Ủa mà có khi lại thấy anh người yêu mình đang đứng đó, dưới một đám mây thì sao?

Thỉnh thoảng mình rất nhớ Pokhara


Thỉnh thoảng mình rất nhớ Pokhara. Pokhara với mặt hồ Phewa yên ả, với không khí trong lành và những hàng quán rực rỡ sắc màu, nơi bọn mình dừng chân sau biết bao ngày rong ruổi trên những sườn núi tuyết.