Em sẽ nói anh nghe về Kathmandu

Đăng bởi

Kathmandu – anh từng nghe về nơi này rồi chứ? Nơi hội ngộ và bắt đầu chạm đến những giấc mơ tuyết trắng. Nơi bắt đầu và kết thúc của những chuyến hành trình tính bằng tháng bằng năm.

Em đến Kathmandu một chiều tháng 11 trời se lạnh, rất thích thú, rất vui, rất hào hứng. Bực bội mỗi chuyện nhập cảnh lâu phát hờn, điền giấy tờ tự động rồi mà đóng tiền thì vẫn xếp hàng, sợ bọn tao không biết đút tiền vô máy hay quẹt thẻ hay gì? Gỡ gài được chút ấn tượng quốc gia, khi anh nhân viên hải quan hỏi đi leo núi hả em, chúc vui nhé. Vậy mà từ lúc nghe lời chúc, đến khi đặt được mông vào phòng khách sạn mất đúng 2 tiếng. KẸT XE. Những chiếc xe khói bụi, cũ kĩ, đường phố bám đầy bụi, màu xám đục của bầu trời. Em không nghĩ cách đây vài trăm km đường xe là những rặng tuyết sơn vĩnh cửu và bầu trời trong lành, không nghĩ nổi.

Bọn em rất đói, cơm trưa trên máy bay nóng hổi nhưng sực mùi cà ri, vậy mà còn phải trải qua một màn trekking làm quen và một màn rối trí xếp đồ cho các bác porter rồi mới đi ăn tối. Bây giờ ngồi viết lại em mới nhận ra khái niệm về thời gian, khoảng cách của người Nepal thật là…amazing. Ganesh – guide của bọn em bảo là đi lên một ngôi đền “gần đây” ngắm hoàng hôn. Bọn em đứa nào cũng khoác áo choàng thướt tha, chẳng hề chuẩn bị cho một cuộc leo trèo sấp mặt. Em tưởng bọn em đã đi ra tút ngoại thành luôn rồi. Cái đền toàn khỉ khiếp đảm thực sự, em không thích gì bọn tinh quái này, dù đó là tuổi của em. Em cũng không thích ngôi đền này nhưng dẫu sao đó cũng là địa điểm đầu tiên bọn em ghé thăm khi đến nước bạn, thì đi thôi. Đường về bọn em lột áo ra cầm tay, nóng bỏ mie, huhu.

Kathmandu buổi tối rất nhộn nhịp, nhất là khu Thamel vừa cổ kính vừa hiện đại, như kiểu phố cổ Hà Nội mix với phố Tây Bùi Viện. Một đứa chẳng mấy thích mua sắm như em nhưng cũng bị mê hoặc khi nhìn những cửa hàng bán dụng cụ trekking rực rỡ sắc màu.

Bọn em loanh quanh mãi giữa những nhà hàng Âu Á, cuối cùng chọn Thái Lan, dẫu sao cũng là một cái tên quen thuộc với tất cả. Nhà hàng Thái Lan này khá ổn, nếu không nói là ấm cúng và lãng mạn, lịch sự, có nến có hoa, ánh sáng dịu dàng thích lắm. Em nghĩ không gian này hợp cho cuộc chuyện trò của hai người đang trong một mối quan hệ chưa xác định. Chứ nếu là người xa lạ, gặp nhau trong không gian lãng mạn thế này lại quá trang trọng và gần gũi. Thực ra em là đứa rất chú trọng đến không gian gặp gỡ, như em đã từng viết hoàn cảnh nào uống rượu loại đó, cùng một quán nhưng em sẽ hẹn người này chứ không phải người khác, và em không bao giờ chọn đại một nơi để hẹn, em không làm được chuyện đó. Có “đại” đi chăng nữa, cũng là một chốn có cảm hứng một chút, kể cả để nói một lời chia tay. Em đã không bao giờ quay lại một nơi, chỉ vì nơi đó thật tệ khi nói lời chia tay với một người, không nên là ở đó, sau này em mới biết.

Beer ở Kathmandu siêu to khổng lồ anh ạ, bọn em chưa biết mặt mũi chai lọ nhà người ta thế nào đã kêu mỗi đứa một chai. Beer mang ra cả đám xỉu ngang xỉu dọc, 650ml, vỏ chai nào cũng in hình núi tuyết lạnh ê cả răng. Nói về đồ nhắm thì, èo, không được ngon như Zũng Tào quê ta đâu, haha. Fish and chips là thứ dễ tìm, dễ ăn nhất rồi đó. Momo thì đậm vị cà ri và quá dầu mỡ. Em vốn không phải đứa khó nuôi, sầu riêng, khổ qua, mắm tôm gì em đều ăn, thậm chí rất biết thưởng thức. Nhưng có lẽ em là một đứa khó chiều, nên chỉ ngồi uống beer không, đắng ngắt!

Beer Nepal, nhìn đậm đà bản sắc chưa

Nhiều khi em nể sự nhiệt tình của chính mình, khi có thể thức dậy giữa cái lạnh để rủ mọi người… đi chợ. Bọn em lúc đó dĩ nhiên không biết 20 ngày sau sẽ còn cả đống thời gian thừa thãi ở chốn này. Nhưng giờ đó, phút đó, thứ em muốn là đi chợ lúc 5h sáng. Phố xá còn đóng cửa im lìm, cất hết cái nhộn nhịp của đêm qua. May quá, khu chợ sớm ở Ngã 5 chuồng chó lại vô cùng sống động. Anh có thể mua những vòng hoa vạn thọ để dâng lễ, treo trước cửa nhà. Chiều qua Ganesh cũng tặng bọn em mỗi người một vòng khi gặp gỡ ở sân bay. Em và mọi người sà vào một hàng bán trà sữa đông người. Lạ một nỗi là ở đây đàn ông đi uống trà sữa nhiều hơn phụ nữ nhé, thấy bọn em vào, họ đứng lên nhường chỗ. Món trà sữa phổ biến như trà đá, cafe ở nước mình vậy, nhưng em nghĩ ly trà sữa đầu tiên mà em uống ở khu chợ đông đúc ấy là ly ngon nhất.

Chị em đang trả giá rồi tám chuyện đam mê
Qủa cân trong truyền thuyết nè, bển phổ biến lắm nha, không dùng cân điện tử

Kathmandu đã dạy chúng em bài học vỡ lòng về bộ môn trả giá trên nước bạn bằng tất cả đam mê và sự nhiệt huyết, từ những món đồ lưu niệm nhỏ bé nhất như cái vòng tay, móc khóa, đến những món “hàng hiệu” như khăn Kashmiere bày bán ê hề như đầm Ngọc Chinh chăm rưỡi chăm sáo xứ mình. Trả nửa giá mà thấy bán ngay là biết hố hàng, trả xong bỏ đi mà bị gọi lại vẫn cứ là hố, nay trả giá này không bán mai rảnh quá quay lại trả giá khác rẻ hơn nhiều khi lại bán, zị đó. Hài nhất là chuyện thằng cha bán táo tài lanh, tí nữa gạt mất của em tờ 1000 rúp. Đưa tờ 1000 xong đứng tám chuyện à ơi ầu ơ ví dầu, chả lơ lơ giả bộ quên thối tiền để em vui vẻ nhận táo rồi đi. Ơ không bạn ơi, mình đẹp gái chứ không có bị khùng, chống tay lên kêu trả tiền cho tao mài. Lúc cần dữ phải dữ, nhưng yên tâm, em sẽ luôn dịu dàng với anh còn hơn cả mẹ anh.

20 ngày sau, em quay trở lại Katmandu, tàn tạ xác xơ sau khi vượt qua một con đèo cao diệu vợi, sau một trận say rượu táo sấp mặt, một chuyến đi điền dã quê hương chú Ganesh và phát ốm với những chuyến xe đường dài. Em ốm đâu chừng 3kg, da mặt tróc từng mảng dưới nắng ấm, như miếng thịt phơi rút mỡ, kinh dị anh nhỉ.

Kathmandu với em giờ đây đã bớt đi phần hấp dẫn. Bởi cuối cùng, em đã bỏ lỡ Nagarkot. Anh biết Nagarkot vô tình đã trở thành lý do để em đến Nepal mà đúng không? Một lý do lãng mạn.

Bọn em ở Kathmandu tận 2 ngày, đi bộ hết phố phường từ sáng đến đêm, tiêu hết số tiền còn lại vào việc mua sắm, ăn uống, tham quan. Em thầm cảm ơn sự hào phóng của bản thân đã kiên quyết mua vé tham quan trước quảng trường, dù nơi ấy đã đổ nát rất nhiều sau động đất 2015, còn anh Lộc thì bảo “sẽ không bỏ tiền ra xem một đám khói bốc lên”, khi bọn em hội ý việc đi xem đốt xác. Bây giờ thì em tiếc. Em không biết mình có còn cơ hội quay lại đất nước này không. Chắc anh Lộc cũng đang ngồi tưởng tượng đốt xác sẽ như thế nào.

Quảng trường thời đại nè =)))
Dubar Square nhìn từ trên cao

Anh biết đúng không, em không thích nuôi chó mèo, thậm chí lúc ở trọ chung với bạn, em tuyên bố xanh rờn: có chó thì không có tui. Vậy đó, nhưng đi đâu em cũng sẽ gặp chúng với ánh mắt cún con, cọ cọ dưới chân xin ăn, hoặc gặp chúng nằm ngủ đầy sảng khoái thế này. Chưa có nơi nào em thấy chó như sống ở thiên đường như Kathmandu.

Có một điều em khá tự tin khi tìm hiểu về một nơi nào đó. Thể nào em cũng tìm ra một nơi, một thứ hay ho, khác với mọi người. Khi nào anh muốn một chuyến đi khác lạ đến một nơi quen thuộc, hãy mang em đi cùng, nhé!

Em mở định vị điện thoại, tìm nơi bán sữa chua ngon nhất Kathmandu theo tọa độ mà anh The Travel Loner chỉ, giữa Ngã 5 chuồng chó, cái điện thoại quay bốn hướng đều không thấy một quán nào như miêu tả. Bọn em bỏ cuộc đi tham quan quảng trường, ra khu chợ trời trả giá vài món đồ lưu niệm rồi ăn sáng trên một cái rooftop nghe rõ tiếng búa, tiếng khoan từ những đại công trình bên cạnh. Họ đang tu sửa những ngôi đền, và chắc phải làm sao để nó cổ kính một chút. Bất ngờ khi quay ra, những quán lassi – sữa chua lại hiện ra, sau những ô cửa đóng im lìm vài tiếng trước. Sữa chua lạnh, phía trên rắc nho khô, đậu phộng ngon vô cùng, rất rẻ. Và một điểm lạ nữa, toàn trai đẹp rụng rời đứng bán. Em đã mua hẳn 2 ly uống cho đã.

À, anh biết gì không, đất nước này tìm thịt heo ăn còn khó hơn leo núi nhiều. Ngày về Pokhara em đã tưởng tượng rất nhiều cảnh mình cuộn một lát thịt ba chỉ heo xèo xèo với lá rau xà lách chấm nước sốt, sau những ngày ăn tuna và spaghetti trợn mắt. Thế nhưng không, món thịt duy nhất mà nhà hàng Hàn Quốc đó phục vụ là thịt bò yak, huhu. Cho đến khi em đã quên hẳn cái mong muốn được ăn thịt heo thì lại tình cờ đi vào một quán ăn Hàn Quốc chính cống. Quán nằm trong một con hẻm yên ắng, giống cái quán ăn đêm trong series phim Nhật em đang xem trên Netflix khá thú vị, chủ quán là người Hàn, chú vừa nấu vừa phục vụ luôn. Quán chỉ có 3-4 chiếc bàn, có lẽ chú không thuê phục vụ. Bọn em đã ồ lên khi menu có in hình miếng thịt heo, nhưng để không mừng hụt, vẫn hỏi kĩ lại chủ quán. Đến khi đĩa thịt heo được bưng ra thì không còn nghi ngờ gì nữa, cuối cùng em đã được ăn thịt heo ở Nepal, ăn kèm kim chi chua giòn, ăn xong về Việt Nam là lúc heo lên giá, và đến tận bây giờ vẫn chưa xuống lại. Em thích quán ăn này vô cùng.

Thịt heo xịn xò, ngon mềm khó cưỡng
Món ăn kèm chuẩn Hàn miễn chê
Quảng cáo cho quán của chú Hàn Quốc

Em kể thêm cho anh nghe về Quán ăn đêm nha. Đó là một quán ăn trong hẻm nhỏ, mở cửa lúc nửa đêm và đóng cửa vào 7h sáng. Ông chủ sẽ nấu bất kì món gì mà khách yêu cầu, miễn là ông có đủ nguyên liệu cho món đó. Quán ăn là nơi ghé chân của mọi kiểu người: một gã giang hồ, cô gái điếm, chị lái taxi, phát thanh viên, nhà vật lý, ca sĩ phòng trà, hội 3 chị em độc thân… mỗi người một câu chuyện. Và dĩ nhiên vì thế mà bối cảnh phim thường chỉ xoay quanh cái bàn nơi quán ăn, mọi người gặp gỡ, món ăn được chế biến, câu chuyện xảy ra. Em đã nói với anh chưa nhỉ, em có ước mơ sẽ mở một quán cafe, nơi em sẽ là người pha chế, đứng sau quầy bar quan sát những vị khách của mình, nghe câu chuyện của họ. Và em thích có những người khách quen. Họ sẽ nói chuyện với em khi họ muốn, em sẽ im lặng khi họ cần. Anh có nghĩ đó là một điều thú vị không? Em thì nghĩ là có. Một cái gì đó không hoàn toàn gắn bó nhưng đủ để dễ chịu. Em cho rằng đó cũng là điều tất yếu làm em thoải mái trong một mối quan hệ: sự dễ chịu. Nó liên quan nhiều về cảm giác, và thuộc về cảm giác. Thế nên luôn đòi hỏi sự thử nghiệm và thay đổi. Đến khi tìm được rồi, hẳn em sẽ tham lam sự dễ chịu ấy, chẳng muốn san sẻ cho ai đâu.

Anh này, bây giờ anh muốn đến đâu nhất? Một thành phố nào mà anh nghĩ mình thuộc về nơi ấy. Anh có cho mình một nơi như vậy không? Nếu có, em rất mong được nghe anh kể. Còn em, thực ra Kathmandu không có quá nhiều lưu luyến hay đồng cảm, dù rằng cũng vui, cũng lạ, cũng thú vị. Nhưng em mong nhiều hơn thế, một nơi nào đó dễ chịu ấy.

Một ngày đầu tháng 11, em muốn chúng ta dừng lại, kể nhau nghe về những hành trình đã qua. Đó là những ngày chúng ta chưa xuất hiện trong cuộc đời người kia, nhưng em rất vui lòng được biết.

Em bé đáng yêu ngoài quảng trường
Em – tháng 11/2019

One comment

  1. Kết bài: anh có muốn nghe em kể chuyện trên trời dưới đất suốt đời không? Chỉ cần anh thích nghe, và anh là người em muốn kể.
    Tìm người nghe- hiểu chuyện và zui.
    Hết.💕

    Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s