Nagarkot và lời ước thề chưa trọn

Đăng bởi

“Mình muốn đến Nagarkot như Radio của Nu!” – Đó là câu trả lời của anh Lộc trong phỏng vấn hậu trường chuyến đi Nepal cho câu hỏi “Vì sao anh/chị lại đến Nepal?”. Dĩ nhiên thì đoàn người này có những người đến Nepal vì lý do khác: vì nhớ núi, vì một người nào đó, vì một lời hẹn “cùng nhau”… Có những người chưa từng leo đỉnh núi nào quá 1000m, nhưng đã đi là phải đi một phát 5000m. Vậy nó mới thanh xuân rực rỡ nông nổi.

Hôm nọ mình đi uống beer với một bạn chưa từng gặp, nói chung là người lạ ấy, kể linh tinh về vài chuyến đi. Mình luôn như vậy, thích trò chuyện với người lạ, trong những cuộc gặp bất ngờ chứ đừng hẹn ngày mai, ngày mốt. Bạn đột nhiên hỏi mình đến Nagarkot thế nào. Mình cười cay đắng kể bạn nghe về việc đã lỡ hẹn với “người tình Nagarkot” ra sao. Con Bông bảo, sao mày không nói là mình có đến, đến qua 1 tấm bưu thiếp mua ở Kathmandu :)))

Sau cuộc dạo chơi thăm thú ngôi làng của ông trưởng bản Ganesh, bọn mình lên chuyến xe đường dài về thủ đô. Ôi mắc ngán xe đò lắm rồi mà vẫn phải đi. Ngồi trên xe, mình, anh Lộc, Bông vẫn bảo nhau về kế hoạch đi Nagarkot.

Trên bản đồ, Nagarkot chỉ cách thủ đô Kathmandu chưa tới 40km, tưởng tượng cứ như Sài Gòn xuống Biên Hòa hoặc đi Củ Chi, chiều đi tối về còn được. Rõ ràng khi ấy, Nagarkot là một nhiệm vụ khả thi. Chính Ganesh cũng gợi ý bọn mình đi chơi Nagarkot vì nó “very nice”, ngay khi chưa nghe dự định của bọn mình. Thế nên cả chuyến xe dài, bọn mình vẫn cứ vin vào điểm đến này để mà hi vọng, để mà trông ngóng.

Thế nhưng, một lần nữa, Bộ giao thông vận tải Nepal lại biết cách làm bọn mình bất ngờ. Lần này không phải vì đường xấu. Con đường nhựa trải mịn màng đã gần về thủ đô lắm rồi. Thế nhưng bỗng nhiên con xe khách lăn ra hư giữa đoạn đường vắng bụi mù mịt. Khách bị lùa xuống đường. Phụ xe, tài xế ra sức vẫy xe để bán khách. Bọn mình là người ngoại quốc, khả năng bon chen có hạn, nên cuối cùng trở thành những vị khách sau cùng bắt được xe. Lúc đó đã là 3h chiều. Lão Việt bảo giờ về thủ đô đã là 5h chiều rồi.

“Bọn mày nghĩ đi, với cái tình hình giao thông, đường xá Nepal, đến được Nagarkot của chị em mày chắc đã nửa đêm”.

Lẽ ra nếu yêu đương cuồng nhiệt thì ba đứa mình phải mạnh mẽ kiểu “Muộn thì cũng đi, nửa đêm cũng đi”.

Nhưng không. Bọn mình như lũ trẻ trâu bảo yêu đương thề nguyền sống chết, nhưng ba má mới đe mấy câu đã im re chẳng có lấy một lời bảo vệ tình yêu.

Sau 12 ngày trên núi. Sau 3 chặng xe dài dằng dặc như diễn văn. Sau tất thảy mệt mỏi vì đường xá, xe cộ và các thể loại bất trắc, bất ngờ. Chúng mình ngậm ngùi nói lời tạm biệt show lưu diễn NAGARKOT.

Thế mà mình đã bảo đến Nagarkot chỉ thuê khách sạn thiệt đẹp, thiệt mộng mơ. Rồi chỉ ngồi đó ngắm sao, uống beer mà tận hưởng cảm giác “chưa bao giờ tôi thấy núi gần đến thế“. Không đi chếch choác gì cả. Không có thăm thú, mua bán gì cả.

Mình có tiếc không? Có chứ. Tiếc lắm. Bọn mình đã nghe hàng trăm lần cái radio của Nu, nghe cái nhạc nền và nhắm mắt tưởng tượng cảnh mình đứng gần bầu trời và những vì sao.

Tính book phòng chỗ này ở nè

 – Tôi chưa bao giờ thấy nhiều sao thế này. – Tôi nói khẽ.
– Còn tôi thì đã từng một lần. An trả lời, giọng nhẹ và mỏng. Ở Nagarkot, Nepal.
– Cô đến Nepal rồi ư? – Tôi ngạc nhiên không giấu nổi thán phục.
– Phải. – An đáp. Đó là chuyến hành hương lớn nhất đời tôi. Từ Trung Quốc băng qua Tây Tạng, vào Nepal rồi sang Ấn…
– Vậy rồi sao? – Tôi hỏi, sau một hồi lâu lắng nghe những kỷ niệm miên man của cô gái về chuyến đi dài.
– Rồi sao ư? – Cô gái khẽ cười. – Tôi trở về, ngỡ mình đã được vùng đất ấy cảm hóa. Nhưng rõ ràng tất cả những điều còn lại, cho đến bây giờ chỉ còn là những mảng màu ám ảnh và một thứ cảm giác trống rỗng không diễn tả được. Tôi tự hỏi, thật ra sau mỗi chuyến đi chúng ta vơi đi hay đầy lên?”

Đôi khi em nghĩ đến anh

Mình nhớ đến show Twogether xem trên Netflix gần đây. Nhiệm vụ của Lee Seung Gi và Lưu Dĩ Hào ở Nepal là chụp được 1 bức ảnh dãy Annapurna vào một ngày nhiều mây mà mọi người dân ở đó đều bảo rằng “không thể”. Thế mà cuối cùng thần may mắn lại mỉm cười với họ. Dãy núi Annapurna đã hiện ra sau những đám mây chỉ vài phút rồi biến mất. 2 chàng trai đã reo hò rồi đứng ngây ra ngắm núi.

Lưu Dĩ Hào và Lee Geung Gi đứng trước dãy Annapurna – view từ Porkhara
Vui như nhặt được vàng

Bọn mình chia tay Nepal khi đã quá ngán ngẩm với các thể loại bò Yak, thèm đồ ăn Việt Nam đến hao gầy. Mình sút 3kg sau chuyến đi. Thế nhưng đứa nào cũng day dứt khi nhắc về Nagarkot. Riêng mình thì còn day dứt với cả Porkhara, cái ngày mà ai cũng mệt, cũng uể oải lười biếng, chẳng ai chèo thuyền ngắm hoàng hôn với mình.

Nhưng thôi, có lẽ đó là định mệnh.

Như việc mình đã không đến được Mã Pí Lèng vào lần đầu đến Hà Giang. Cũng chưa đi thuyền trên sông Nho Quế vào lần thứ 3 đến đây.

Như việc mình đã không đi trekking xuyên VQG Côn Đảo vào buổi sáng rảnh rỗi chỉ vì một chị mới quen bảo chị từng đi rồi, xa lắm. Ủa, sao mình lại nghe lời người khác thế nhỉ. Nếu mình chỉ có một mình, mình đã đi như một con bé ngây thơ hớn hở rồi đấy. Nghĩ lại, thấy mình ngốc nghếch dễ sợ.

Bây giờ nghĩ lại có khi việc bọn mình không đến Nagarkot chỉ đơn giản là vì: rồi bọn mình sẽ còn trở lại Nepal. Bọn mình. Mình. Anh Lộc. Hoặc Bông. Ai đó trong bọn mình chẳng hạn.

Rồi có khi ngày đến Nagarkot mây che kín trời, khuất cả núi non, mưa giông, gió giật, chẳng có sao, cũng chẳng thấy trăng.

Ủa mà có khi lại thấy anh người yêu mình đang đứng đó, dưới một đám mây thì sao?

2 comments

  1. “Vơi đi hay đầy lên?” Câu tự hỏi rất hay. Có lẽ có cái vơi đi và có cái đầy lên. Cô chưa đi nhiều đến mức độ có thể tự hỏi mình như thế. Cô vẫn nghĩ đi đường trường là để có những cái reflection như thế. Vơi đi hay đầy lên thì cũng có lúc mình nhận ra mình đã sống như thế.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s