[Tây Bắc đi xong về lấy chồng] Thiên đường mây Tà Xùa – P3

Scroll down to content

Bia bọt với mực nướng và trâu nướng của ông anh Gia Lai chạy chiếc xe moto kool ngầu tới 11h thì chia tay nhau đi ngủ thật sự. Trời mưa phùn, mấy ông anh với 2 bạn Hà Nội bảo trời thế này khả năng cao là sáng không có mây, do mây không tràn về ban đêm được, sáng ra sẽ không có. Nghe thấy cũng hợp lý, nên thôi cứ đi ngủ cái đã. Mấy ông bảo 4h dậy nghen, vâng vâng. Lăn ra ngủ tới tận 4h30, mấy ông vẫn đang lục đục chuẩn bị dưới nhà. Mới bảo thôi mấy anh chạy trước đi, tụi em chuẩn bị lâu lắm, có gì chạy theo sau.


Mà thật ra có biết đường đâu, cứ chạy theo linh tính thôi, chạy tới chỗ nào “đông người và nhiều rác” thì dừng lại. Vòng vèo mười mấy km đường đèo sạt lở trong ánh đèn xe le lói. Nguyên một tốp ở hostel đối diện xuất phát sau nhưng không vượt lên, cứ để mình dẫn đường vì nghĩ mình biết đường. Vừa đi vừa căng mắt ra để chỉ cho Ngân mây đang vờn trong thung lũng.
Lúc này trời chưa sáng hẳn đây

Sáng đó là thứ 6 nên không có 500 anh em, mảnh đất nhỏ nhỏ ngắm mây chắc khoảng 30 người, ai cũng sẵn sàng điện thoại, máy ảnh, chân máy chờ mây, chờ nắng. Lúc mình dừng xe chắc được 1 nhúm mây bé tẹo, mỏng dính bao phủ thung lũng. Chẳng có dự đoán gì, thôi cứ chụp vài chục hình đã rồi ngồi chờ. Bông được anh Gia Lai nhờ chụp hình với người yêu bằng SS S7, trái tim Bông nát tan trăm nghìn mảnh. Mặt trời lên thì mây ở đâu lũ lượt tràn về, trắng cả thung lũng. Ai cũng bất ngờ và tranh thủ ghi lại những bức ảnh ấn tượng nhất, cảnh tượng chỉ có thể nói là ở “thiên đường”.

Chẳng ai ồn ào gì cả, cứ lặng lẽ chụp hình, lặng lẽ ngắm nhìn thôi

[IMG]20161202_063227 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_063834 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_064145 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Sống Khủng long trong truyền thuyết của các bạn đây, nhìn bên ngoài không nguy hiểm như trong mấy clip xem trước đó, nhưng mà chạy bộ trên này cũng hay

“Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tim yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người”
Lúc đứng ở đây không có hiện lên mấy câu hát này trong đầu, nhưng khi về nhà mở ảnh ra xem thì nghĩ ngay đến Một cõi đi về của Trịnh Công Sơn. Mấy đứa mình lúc ngồi ở mỏm đá duỗi chân nhìn thung lũng khói sương vảng vất, lúc chạy tung tăng trên sống khủng long nghe mấy bài nhạc giai điệu tây ta pha tạp.
Đường xuống sống khủng long như lối xuống thiên đường
[IMG]20161202_065548 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_073341 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

[IMG]20161202_073045 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Mấy ông anh Vũng Tàu chắc vui lắm nhưng vẫn quyết định ở lại thêm để săn tiếp. Ai ngờ sáng hôm sau khi bọn mình ở Yên Bái nhận được tin nhắn “chẳng thấy cọng mây nào”. Thế mới biết mây trời, hoa cỏ hay những người bạn dọc đường phải có may mắn và duyên mới gặp được.
2 đứa mình ngồi nghe nhạc ở sống khủng long, nghe “Điều buồn tênh” của Quang Vinh “Ngồi xuống đây, nhìn mây bay. Ngồi xuống đây vọc lá trên tay. Ngày ấu thơ, từng hay mơ đâu có ngờ mọi điều sẽ tan vỡ”

[IMG]20161202_062943 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Sống khủng long, ảnh của bạn nam chung nhóm chụp
[IMG]

Từ Tà Xùa mình mở bản đồ lên xem chơi (ước chi lúc đó đừng mở lên), thì thấy một con đường là DT112 sang hướng Nghĩa Lộ có vẻ ngắn hơn. Thế là rủ rê các anh em hay là mình đi thử con đường này. Mị trước giờ đi đâu hay thích đi một đường, về một đường, nên cũng hào hứng lắm.
[IMG]8 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Bọn mình đi vào Háng Đồng, con đường vẫn đẹp xinh quanh co, có mây nữa thì chắc đẹp lắm

[IMG]IMG_8287 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_105832 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Mấy em nhỏ với các chị ngồi cho con bú, ngồi khâu váy áo là hình ảnh dễ dàng bắt gặp. Bọn trẻ con miền núi thích nắng ấm, thích nghịch đất, thích trèo cây, giống bọn mị hồi nhỏ ghê

[IMG]IMG_8331 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]IMG_8301 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đi khoảng gần 30km thì bọn mình đến ngã 3 này, một hướng vào Hang Chú, một hướng đi sang Trạm Tấu – Yên Bái. Từ Trạm Tấu sẽ dẫn sang Nghĩa Lộ
[IMG]20161202_124136 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Nhưng mà, đến đây mới thật sự là ngu người. Cọn đường nhựa hoàn toàn biến mất, thay vào đó là lởm chởm đá cuội đá hộc và con đường dốc liên tục. Mị chặn được 2 bác đi ngược chiều hỏi bác ơi đường này sang Yên Bái được không, bác gật đầu chắc nịch bảo được. Mình hỏi bác đường xấu thế này còn nhiều không, bác bảo đi tí là hết. Cũng hoang mang lắm, nhưng thôi cứ thử vậy

[IMG]20161202_122715 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Đi được mấy trăm mét thì 2 bánh bèo Ngân Thị và Hoa thị phải xuống đi bộ cho 2 xế tự bươn chải trên con đường màu xanh

[IMG]20161202_114506 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Nhìn con đường không bóng người, thấy hơi lo lo, vì xe này thuê cũng khá yếu, thêm nữa là xăng cũng chỉ còn 1/3 bình, quan trọng là lương thực hôm nay chỉ có bịch táo mua được ở Tà Xùa tối qua. Càng đi càng thấy dốc lên
[IMG]20161202_114504 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

3G lúc này đã chính thức tèo. Trong kí ức của mị, Trạm Tấu là nơi thường được thời sự VTV nhắc đến vì phá rừng với cả đường thấy ghê. Nói gì thì nói, Yên Bái đến bây giờ vẫn là điểm nóng phá rừng mà, nhỡ gặp lâm tặc nó tưởng mình nhà báo phóng viên gì khổ thặc.
Đoạn này đẹp nhất xóm
[IMG]15252674_1574267639256722_6622376322711335737_o by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]

Đi được khoảng 5km với khoảng thời gian 1 tiếng, vì có 2 thị đi bộ nữa mà. 2 bọn mình phải cưỡi cái xe cũng không zui, vì nó xóc như ngồi xe ngựa, lại cỏn mấy đoạn đi sát mép vực, đường thì đá cục cục lởm chởm gồng đau hết tay,vừa thấy thương thân mình, vừa thương cái xe tàn. Lúc này quyết định dừng lại, uống miếng nước, ăn miếng táo, chờ coi có ai đi ngược từ Trạm Tấu qua sẽ hỏi thăm tình hình đường xá.

May quá, gặm xong quả táo thì có 1 anh lái chiếc min khờ đi đến, bọn mị vẫy anh. Nói thật là anh này nhìn ngầu ngầu, lạnh lùng boy lắm nhưng thôi có mỗi mình anh ý thì hỏi ảnh chứ ai.
“Anh ơi anh đi từ Trạm Tấu sang ạ?”
” Đúng rồi”
“Còn xa không anh”
“Khoảng 30km nữa”
” Anh đi mấy tiếng ạ”
“Nửa tiếng thôi” (Thầm nghĩ cái xe ngon lành của anh đi nửa tiếng, còn mềnh chắc 1.5 tiếng, huhu)
“Đường còn khó như vậy không anh”
“Đi vào kia dốc hơn nữa”
Nhiêu đó thông tin đã đủ cho bịn mị ra quyết định nên cảm ơn anh rồi tiếp tục gặm táo. “Không sáng tạo khi đi xa” – đây chính là bài học lớn cho mị mà. Thế là vòng xe trở ra trên chính con đường đau khổ nãy giờ dốc hết sức vượt qua. 2 mị kia lột hết áo khoác áo lạnh thong thả đi bộ ra, còn 2 thằng xế lại lồng xe bơi ra. Mất 2 tiếng đi thăm đường và quay trở lại điểm xuất phát để đi Nghĩa Lộ khi trời đã quá trưa. Thật là một buổi sáng đau lòng.

Vâng, như phía trên đã trình bày, sau khi ra lại Tà Xùa thì bọn em cũng trở lại TT Bắc Yên lúc 2h trưa. Đói qua tấp vào quán cơm gọi 4 đĩa cơm rang dưa bò. Mấy ngày đi ngoài này bị nghiện bánh cuốn với cả cơm rang các bác ạ, đi quán nào có món này cũng ăn không chán. Anh chủ quán này tuy là đã hết giờ bán cơm và ở nhà có 1 mình nhưng thấy 4 bọn mình kiểu như sắp chết đến nơi mà “thấy chết không cứu” cũng tội nên bảo vào nhà chơi đi anh đi nấu cơm rồi rang cơm.
[IMG]20161202_151907 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Ngồi chơi nửa tiếng thì có cơm ăn. Ăn xong kiểu như bị thức ăn che mờ lí trí thay nên mở bản đồ ra xem kiểu gì bọn mình lại đi lạc lần nữa.
Lạc tí nữa thì quay về Sơn La, cho đến khi qua cây cầu này mình sinh nghi bèn dừng lại bảo ê đẹp quá chụp hình bọn bây ơi.
[IMG]20161202_160637 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
[IMG]20161202_160645 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Chúng nó hồn nhiên chụp hình còn mình chặn mấy bác đi ngược đường hỏi đường nào đi Yên Bái, báo không biết đường, chỉ bảo là đường này đi Sơn La. Thế là tạch cmnr. Chờ bọn chúng chụp chọt chán chê thì bảo, đậu phộng đường rồi, quay lại thôi anh em ey. Trên đường còn có biển chỉ đường đi Hồng Ngài, nếu mà không vội chắc cũng đi theo, đi thăm nhà Mị và A Phủ )

Mình phải hỏi thêm vài bác nữa ven đường các bác ấy chỉ đi về Phù Yên rồi rẽ trái để đi Nghĩa Lộ chứ đừng đi về phà Vạn Yên nữa. Lúc này đã 5h chiều “Bóng tà như giục cơn buồn, Khách đà lên ngựa người còn ghé theo”.

[IMG]IMG_8424 by Tran Huyen Tran, trên Flickr[/IMG]
Kiểu như mỗi lần đi xa, vào lúc chiều tà, đều luôn buồn man mác. Ngang qua những làng mạc, phố thị, đã hết ồn ào huyên náo ai cũng trở về nhà, lên đẻn, ăn cơm. Còn bọn mình cứ như kiểu mấy đứa trẻ lang thang, cũng chẳng biết sẽ dừng chân ở đâu tối nay. Chỉ biết sẽ phải chạy rất xa nữa để kịp lịch trình đã lỡ dở vì lạc trôi theo Sơn Tùng.
Mà nói không phải thông minh đâu, Yên Bái là nơi duy nhất mình không book phòng trước, chẳng hiểu vì sao. Lúc đầu cứ nghĩ sẽ chạy đến Mù Cang Chải rất sớm, tìm cái homestay nào đấy trong bản xa cho vui. May mà không đặt. Nên thôi trễ rồi cho trễ luôn, vẫn chạy châm chậm, vì mắt đứa nào cũng cận lòi ra.
Đường đi không xấu, qua cái đèo Lũng Lô như các bác phía trên nói thì bọn mình đã chả nhìn thấy gì, cũng chẳng biết đang que đèo gì. Chỉ biết rằng rất vắng, vắng đến mức để đầu óc mình nghĩ ra đủ thứ kịch bản, nào là cướp nào là giang hồ xin tiền nào là ma… Mình chạy trước, cứ căng mắt ra nhìn xem có gì đó “xẹt qua xẹt lại” như tưởng tượng không, mà không có.

May ghê, đi một lúc thì gặp đúng một bác chở lợn vượt qua, từ đấy cứ phóng theo bác vèo vèo. Mà bác đi nhanh khiếp lắm, chắc dân bản địa, bám theo muốn xỉu. Ngân thị bảo “Chắc bác đi mua lợn cho vợ, chạy nhanh về không bị chửi”. Ờ, chắc vậy.

Đến được TX Nghĩa Lộ lúc 8h tối, bọn mình chạy thẳng vào phía trong trung tâm thị xã, thuê 2 phòng khách sạn của Bảo Long 231 Điện Biên, Tân An, TX Nghĩa Lộ, đối diện Điện máy xanh (dạo này đang hot với vụ bán tivi). Khách sạn này được bọn mình chấm điểm cho còn cao hơn cái Hotel ở Sapa (mai kể chuyện Sapa sau). Tẳm rửa xinh đẹp xong kéo nhau đi ăn đồ nướng ngon quên sầu, quên hết 1 ngày lạc trôi hôm nay.
Thì cũng phải quên đi chứ mai lại là 1 ngày mới, 1 hành trình mới đến với Sapa mà đứa nào cũng mong đợi từ lâu. Nhưng mà đến đây thì có 1 chuyện không vui. Đấy chính là lí do mà đầu topic mình có nói là sao ít thấy mọi người review vấn đề này, có thể là nó không quan trọng trong hành trình, nhưng với mình, chuyện các thành viên là điều đáng nói. Vì đi không chỉ để ngắm cảnh, biết thêm này kia mà còn để chia sẻ cùng nhau. Nếu không thể hợp nhau, thì thôi không thể chung đường. Hoa Thị tối đó đi ăn về xong mới nói với mình và Ngân Thị rằng thì là, mị ấy không thích tính cách của bạn nam đi chung xe (bạn nam đó nhỏ tuổi hơn bọn mình, quen với mình chứ không quen hai người kia). Mình bảo thế giờ mị tính sao, chuyện đó ai mà lường được, giờ ta cũng chẳng biết phải làm sao. Cuối cùng sau một hồi bán than kể khổ mị ấy nghĩ ra kế sách: sẽ đi xe khách lên Sapa đợi anh em, lên đó rồi tính tiếp. Mình bảo vậy cũng được. Chúng ta đi cùng nhau, sao cũng được, vui là được, cảm xúc của ai người đó phải tự giữ, bạn vui bạn buồn mình không thể giúp bạn bớt vui hay buồn thêm.

Bạn đọc tiếp phần 4 ở đây

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 2)

Tây Bắc: Đi xong về lấy chồng (Phần 1)

2 Replies to “[Tây Bắc đi xong về lấy chồng] Thiên đường mây Tà Xùa – P3”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: