Hôm ấy, gần trưa, bọn mình quay ngược trở ra Quản Bạ. Ngang qua khoảng đất rộng nhìn xuống một bản làng hoa đào nở đỏ rực. Đầu bản có một cái bảng mờ mờ đã rỉ sét ghi chữ: Bản Vàng Chá Phìn. Bản gần biên giới nhất Cao Mã Pờ.

IMG_2783 copy
Bản Vàng Chá Phìn – Cao Mã Pờ mùa xuân 2018

Thế là liều mình dựng xe ở sát vệ đường, bắt chước người dân ở đây cũng toàn dựng như thế. Không buồn lấy balo xuống luôn, có mấy bộ quần áo thôi mà, có gì quý giá đã đựng ở balo nhỏ hết rồi. Xong, đi chơi nào. Hoa nở từ đầu bản thế này ai mà kiềm lòng được. Thật ra, trước mỗi chuyến đi, mình luôn tự dặn lòng mình phải đề phòng vì nơi đến rất xa lạ. Thế rồi, cứ bước chân vào hành trình, bằng giác quan thứ 6, mọi đề phòng sẽ tự bay biến. Nói ra nghe hơi mắc cười, giống như khi đứng trước một người mình thích, lí trí càng bảo nguy hiểm, hãy tránh xa thì trái tim lại xấn xổ đòi bước đến 🙂))

Bọn mình đi xuống con đường đất vào bản, chẳng gặp ai để hỏi thăm, gặp một em nhỏ đang ngồi nhặt củ khoai gì đó cho heo, mình hỏi: chị đi xuống dưới kia chụp hình hoa được không, em gật đầu bảo được, thế là băng qua sân nhà em đi xuống chỗ hoa nở. Lại gặp hoa đào, và cả hoa mận nữa. Hoa nhiều vô kể luôn.
Bọn mình đứng phởn phơ chụp hình, chó sủa inh ỏi cả bản, vì 3 đứa mặc áo nổi quá mà. Bỗng một chị cũng mặc áo đỏ đi từ phía dưới nhà sau rặng hoa đi lên. Mình thoáng nhớ tới cái lần bọn mình đi chụp tam giác mạch xong bị một ông chú phi từ đâu ra thu tiền. Mình vẫn cười chào trước
– Em chào chị ạ. Bọn em thấy hoa đẹp quá nên vào chụp ảnh ạ!
Thật ra cũng sợ sợ nhỡ chị ra đòi tiền thì sao. Nhưng mà không, chị cười hiền bảo, cứ chụp đi.
– Hoa nhà chị à, đẹp quá chị.
– Ừ, nhà mình với nhà em dâu, trên kia thì là nhà bác, nhà cậu, họ hàng hết
– Đẹp vậy sao chị không thu tiền chụp hình?
– Không, thu làm gì, được mấy đồng đâu mà, kệ họ chụp thì chụp
– Chụp lên đẹp lắm chị ơi. Chị chụp hình với bọn em đi.
Thực ra không đơn giản thế đâu, bọn mình nói mãi chị mới chịu chụp, vì chị bảo chị xấu quá chụp có ra gì không. Bọn mình bảo chị yên tâm, điện thoại này chụp ảo diệu lắm, bọn em xấu thế này chụp còn đẹp cơ mà.

Chị Mìn nói bọn mình cứ chụp hình đi, tí xuống nhà chị chơi uống nước, chị đi lên nhà chú bác một tí. Mừng quá bọn mình lò dò xuống nhà chị chơi. Chị chưa về, thấy xa xa có một vườn hoa cải, bọn mình đi đến thì gặp một chị áo hồng. Các chị trên này thích mặc đồ nổi giống bọn mình, hihi. Lại chào chị trước và bảo chị cho em chụp hình vườn hoa cải nhà chị nhé, đẹp quá. Chị đang chăn bò, mở cửa vườn cho bọn mình vào chụp hình. Hoa cải nở vàng ươm, cây thì là không ăn hết cũng nở hoa đầy. Lại rủ được thêm chị Chấn chụp hình chung. Chị là em dâu chị Mìn, hai chị em nhà ở cạnh nhau.

Ra khỏi vườn rau chị bảo vào nhà chị chơi đi, rồi hãy sang chị Mìn. Bọn mình ngại quá cũng vào chơi, chứ chị mời rối rít. Vào nhà chị thì có đứa con trai ở nhà, có con gái chị và đứa cháu ngoại mới sinh nữa. Em Béo còn sà vào bế em bé nựng nựng.
Đầu tiên chị mang bánh kẹo trái cây ra mời mấy đứa ăn, thật thà bảo bánh kẹo từ hôm Tết còn. Hôm nay là ngày 20 tháng Giêng âm lịch, theo phong tục của người Hán các chị thì sẽ kiêng quét nhà và… kiêng đi làm??? Mọi người trong họ hàng vừa tập trung ăn uống sáng giờ ở nhà các chị và vừa rủ nhau ra ngoài chợ thị trấn chơi. Chị không đi, chị Mìn cũng không đi, thế nên mới gặp bọn mình. May thế!!! Mà phong tục gì lạ nhỉ?

Rồi chuyện gì đến thì tự nó cũng đến, chị bảo, uống chén rượu nhé, chả dễ mà gặp. Bọn mình trước khi lên cũng biết đôi chút về lòng hiếu khách của đồng bào trên bản, nên không chối từ bảo bọn em uống chén nhỏ thôi nha chị. Chị tất tả đi lấy rượu, rót vào 4 cái ly. 4 chị em cạn 1 chén, chị rót thêm chén nữa. Trời ơi uống thở ra lửa luôn. Rượu ngô không có vị cồn, không nhức đầu nhưng uống tới đâu biết tới đó, lâng lâng muốn đi bar dễ sợ.
Thầm cảm ơn vì hôm nay nhà chị đi chơi hết, không thì đường về chắc còn xa xôi lắm 🙂

Chị cứ bảo ở lại chơi 1 hôm đi mà cả bọn cáo từ mãi, bảo khi nào có cơ hội quay lại đây, nhất định sẽ đến tìm chị. Thế là bọn mình sang nhà chị Mìn. Chị đang giặt quần áo bằng cái máy giặt Trung Quốc “bán tự động”. Là vì phải đứng canh bơm nước vào chứ nó không tự bơm, hahaha.

Bước vào nhà, chị Mìn lại mang kẹo bánh ra mời, vẫn là kẹo bánh “còn dư từ Tết”. Chị cũng rủ uống rượu nhưng 3 đứa năn nỉ chị bảo bọn em mới uống 2 chén không thể uống nữa vì còn chạy xe đi xa. Thế là 4 chị em ngồi chơi uống nước chè. Chị bảo bản này toàn người Hán, họ hàng với nhau cả, sang đây từ lâu rồi. Chị ngày trước cũng đi làm thuê bên Trung Quốc, nhưng rồi sức khỏe yếu, nhiều bệnh tật nên sau về đây làm. Ngược lên gian bếp thấy thịt heo treo đầy, trong nhà có tủ lạnh có tivi, nồi cơm điện, thấy mừng cho chị, sống nơi xa xôi nhưng chẳng thiếu thứ gì, cũng tốt.
Bọn mình ngồi chơi trước khi đi bảo chị, không biết bọn em dựng xe trên kia có sao không chị. Chị bảo không, ở đây không mất gì đâu. Thế là chào tạm biệt chị và không dám hứa hẹn rằng sẽ quay lại, vì biết rằng rất khó, có những nơi rất gần như Ngọc Linh mà bọn mình còn chưa một lần quay lại nữa là vùng đất biên ải này.
Lên đến đường, ôi may quá 2 chiếc xe 3 chiếc balo vẫn còn đấy. Mỗi đứa tu một hơi nước lọc để tỉnh táo lại. Nhưng nguyên một ngày hôm đó, tận khi đã chạy về đến Yên Minh, người bọn mình vẫn lâng lâng, say rượu, say cảnh, say luôn tình. Chúng ta cứ đề phòng, cứ cẩn trọng, cứ tự dặn lòng thế lọ thế chai, nhưng rồi tình cảm, vốn là thứ đâu thể đề phòng. Nhỉ?

2 Replies to “Gặp gỡ ở Cao Mã Pờ”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: