Hà Giang – Bắc Cạn (P1): Nặm Đăm dưới chân Cổng Trời

Đăng bởi

Tháng 3 năm ngoái ngồi uống trà ở Cổng Trời trong cái lạnh se sắt buổi chiều, Giàng bảo lần sau bọn chị quay lại ở nhà em nhé, nhà em ngay Nặm Đăm. Lúc đó còn bảo ừ không biết lần sau là khi nào. Vậy mà tròn 1 năm sau, mình đã quay trở lại.

Trước ngày đi, mọi người hỏi mình đi đâu thế, mình bảo em không biết. Là không biết thật. Vé máy bay chỉ đến Hà Nội. Còn từ đấy trở đi, mình bảo hạ cánh rồi suy nghĩ. Ra đến Hà Nội rồi, bạn hỏi giờ đi đâu, mình bảo đi Pha Luông rất dứt khoát. Bạn lại hỏi ủa tưởng mày thích Hà Giang. Mình chộp ngay ừ đúng đó đi Hà Giang đi, tao vẫn thích Hà Giang lắm. Người ta bảo mỗi năm một lần hãy đi đến một nơi mới lạ, nhưng mình thì bảo, sao phải thử yêu một nơi khác khi mình đã có sẵn một nơi tuyệt vời để yêu? Thế là kệ người ta nói, mở bàn đồ lên định vị Hà Giang và chạy.

Sơ sơ vậy một tí để hiểu đây là một chuyến đi chỉ bằng sự ngẫu hứng với các điểm đến. Bọn mình 2 người, 1 chiếc xe máy xuất phát từ Hà Nội lúc 8h sáng. Qua Vĩnh Phúc bạn chỉ cho Tam Đảo kìa, ừ Tam Đảo. Qua Tuyên Quang bạn chỉ cho táo với cam người ta bán đầy đường.

Đi về vẫn chưa biết dãy núi trước mặt tên gì.

155488

Táo Tuyên Quang quê em Xuân Trường ngọt lắm, còn cam này ở Hàm Yên, chị chủ xinh đẹp bán cam ven sông Lô bảo vậy.

155489

Tuyến đường này cơ bản thì đường đẹp, còn cảnh sắc thì ven quốc lộ cũng không có gì đặc biệt. Ngày đầu tiên nên hai đứa còn sung sức nói đủ thứ chuyện, không ai buồn ngủ hay ê mông gì cả.

Qua cầu bắc ngang sông Lô vào thành phố Tuyên Quang

155490

Này là di tích thành nhà Mạc này, bản đồ định vị bảo thế, chụp vội 1 tấm. Qúa trình tôn tạo di tích lịch sử này tốn khá nhiều giấy mực tranh cãi, các bạn có thể tìm đọc thêm trên google.

155491

 

155495

Đường phố Tuyên Quang mùa lá rụng hết, nhìn nên thơ ra trò. Bọn mình thì đói meo, chả có tâm trạng mà làm thơ, tìm 1 quán cơm rang tấp vào tán phét với anh chủ đôi câu rồi lên đường đi tiếp. Này tha hồ mà táo trong thung lũng

155492

Rồi táo bán ven đường nhiều vô kể

155493

Còn chỗ này bán thứ không ăn được nhưng cũng nhiều vô kể: ống điếu thuốc lào và dao :)))

155494

Mình chỉ thực sự cảm thấy vui khi tấm biển này hiện ra, vùng đất gây thương nhớ của mình

155496

Ngồi ở thành phố Tuyên Quang ăn trưa, mình nhắn tin facebook cho Giàng nói chị đang ở Hà Giang này, tối nay tìm giúp chị homestay với. Mãi không thấy Giàng online, mình gọi điện thì báo không trong vùng phủ sóng. Có khi nào đi rừng gì không nhỉ – mình nghĩ. Đến thành phố Hà Giang thì thấy Giàng gọi lại, bảo em mới đi Cao Mã Pờ về, trong đó mất sóng. Giàng bảo từ thành phố Hà Giang lên nhà em là 1 tiếng rưỡi chạy xe. Mình xem bản đồ, trời ơi chạy thêm gần 60km. Bọn mình đã chạy nguyên 1 ngày hôm đó từ 8h sáng, chạy miệt mài từ Hà Nội qua Vĩnh Phúc, lên Tuyên Quang đến Hà Giang. Chạy từ mùa táo qua mùa Cam Hàm Yên, chạy từ nắng rát đầu đến se lạnh, cứ nghĩ tới thành phố là ngừng rồi, giờ đi tiếp ư? Nghĩ cũng lười mà chợt nhớ lời hứa năm ngoái, thôi đứng vặn vẹo tí cho xương cốt đỡ mỏi rồi chạy tiếp.

155510

Dọc đường rời thành phố, từng tốp xe máy các phượt thủ tây ta nối nhau đi ngược chiều. Chỉ có chiếc xe của mình chạy hướng ngược lại, về cao nguyên đá. Bạn mình cứ thắc mắc, ơ Hà Giang là cái rốn vũ trụ à, đi từ sáng giờ chả thấy đi lên, toàn đi xuống, sao bảo dốc ghê lắm mà. Mình cười, ờ, mài cứ mỉa mai vùng trũng tiếp đi, rồi mài sẽ hiểu.

155511

155512

Y kì, vừa lên dốc Bắc Sum các thứ là bạn câm nín luôn. Bạn hỏi còn xa không, mình cứ bảo đi 30km nữa. Được 30km rồi vẫn chưa đến thì mình bảo, nãy nhìn lộn, thêm 30km nữa cơ.

155513

Bạn mình chưa đi Hà Giang bao giờ, hỏi “Sao giống như đi lên Cổng Trời ấy mày?”, mình cười phớ lớ bảo mày thông minh quá, mình đang đi lên Cổng Trời đấy. Rồi mình bốc phét với nó mấy thông tin mình đã đọc là người Pháp đã từng dựng một cánh cửa khổng lồ được làm bằng gỗ nghiến dày 150cm ngay Cổng Trời vào năm 1939. Thông tin này là thật ấy, chỉ có điều mình làm như mình uyên bác thôi. Có một tiểu thuyết gắn với địa danh này tên là Bên kia cổng trời của Ngôn Vĩnh, có một đoạn đầu miêu tả ấn tượng.

Sương mù giăng kín cả con đường, càng lên cao càng nhiều sương và lạnh, đèn xe của mình thì tối mù.

155514

155515

155516

May mà đến quán café Cổng Trời thì vừa tối thui và mình cũng vừa lạnh ko lết lổi. Phía dưới là hình chụp quán năm ngoái, lúc trời sáng.

155517

155519

Giàng đang dọn quán và chờ mình. Về câu chuyện vì sao quen biết Giàng, mình có viết hồi năm ngoái, lúc đó tình cờ ghé ngang quán uống cafe, rồi trò chuyện, Giàng chỉ cho Cao Mã Pờ để ngắm hoa đào. Sau này cậu vào Sài Gòn bọn mình có hẹn cafe, chị em thỉnh thoảng trò chuyện. Mình bảo thôi không uống gì mà cậu vẫn làm cho 1 ly lipton sữa nóng uống tỉnh cả người. Quán café nhìn thẳng xuống thôn Nặm Đăm – nơi sinh sống của rất đông người Dao. Quán của Giàng chủ yếu bán cho khách du lịch trên đường khám phá cao nguyên đá, cũng lá quán café duy nhất ven quốc lộ 4C mà mình thấy :)).

IMG_4154
Cafe Cổng Trời – Heaven Gate coffee ảnh mình chụp trong chuyến đi 2018

Giàng kể rất tình cờ là sáng nay cũng mới đi thăm lại Cao Mã Pờ, hoa năm nay nở không đều nhưng rất đẹp rồi hỏi chị có muốn vào thăm lại không. Ôi thiên đường hoa năm ấy sao mà không nhớ được, nhưng vì đại cuộc đành bỏ qua thôi. Chứ lạc vào xứ sở ấy thì có mà khướt mới tới được Đồng Văn.

 

IMG_2783 copy
Cao Mã Pờ 2018

Giàng đi trước dẫn đường, xe mình theo sát phía sau do đường rất tối. Lẽ ra là có trăng sáng nhưng trời mù quá nên trăng trốn mất. Đường vào thôn bê tông dễ đi, cả thôn có rất nhiều homestay, đều thuộc 1 hợp tác xã, có mức giá chung, không ai được phép phá giá.

Đang chạy xe Giàng hỏi “Chị có muốn tắm lá thuốc không?”, mình mừng húm bảo có. Lần trước cũng muốn thử rồi mà chưa có cơ hội. Dừng chân ở ngay nhà văn hóa thôn, Giàng bảo chị vào tắm lá thuốc đi, em về nhà trước xem cơm nước sao rồi. Trước khi về Giàng dặn “Chị cẩn thận say thuốc nha, nhiều khách bị say lắm”. Mình bảo ôi dào dăm ba cái lá thuốc, rượu chị uống còn không say thì ngửi mùi sao say được em. Mọi người cười ồ bảo để rồi xem.

Em gái ở chỗ tắm lá thuốc dẫn mình ra khu nhà tắm phía sau, rất sạch sẽ. Nước tắm đã pha sẵn trong bồn, mình ngu ngơ hỏi tắm nước này xong thì có phải tắm lại nước lạnh không. Em ấy bảo chị mà làm vậy là mất tác dụng của thuốc. Vào nhìn thấy cái bồn tắm bằng gỗ to đùng nước bốc hơi nghi ngút, mình cũng hơi sợ sợ, có khi nào say ngất trong đây không. Em gái dặn nếu thấy chóng mặt khó chịu thì chị ra luôn nhé. Nhưng mà kết quả ngoài sức tưởng tượng, sau một ngày bị dần nát nhừ trên con xe từ Hà Nội lên, được ngâm trong nước nóng lá thuốc, lỗ chân lông nở ra, mồ hôi thoát ra, da mịn như da em bé, người sảng khoái thư thái như tiên giáng trần. Nói chung là rất rất nên tắm.

Tắm xong xuôi thì bọn mình đi tiếp về nhà Giàng cách đó một đoạn. Mẹ Giàng và anh trai ra đón niềm nở như khách quý, chỉ phòng trên gác cho đi cất đồ. Xuống dưới nhà thì đồ ăn đã xong xuôi cả mâm đầy và hai cái bát tô rất chi là nhiều rượu. Tối đó có 2 bọn mình và  anh Cường người quen của Giàng ở Hà Nội lên là khách thôi, còn lại toàn người nhà: anh Rèn, chị Thím là bố mẹ nuôi của Giàng, anh Dòng, chị Liềm là anh trai và chị dâu, 2 bố mẹ, bạn gái của Giàng và một người bác. Bác của Giàng bị mù nhưng bác thích nói chuyện và vui tính lắm. Bác hỏi mình với bạn mình bao tuổi rồi, bạn mình bảo 30, nó đang định nói tuổi mình thì mình nhanh miệng bảo “Cháu 19 bác ạ, bác nghe giọng là biết rồi đúng không?”, bác cười khà khà.

Ở trên đây nhậu rất văn minh – theo lời anh Cường nói, vì vừa uống vừa được ăn chứ không như dưới xuôi, nhậu đã đời chả được ăn gì. Mọi người ở đây cứ bới cơm đầy chén, uống cứ uống mà ăn vẫn ăn. Ngay ly đầu tiên cùng cả nhà đã cảm thấy ruột nở ra từng khúc và bốc cháy, rượu nhà tự nấu đấy, uống đi em đừng sợ – cả nhà ai cũng bảo vậy. Cạn ly theo tiếng người Dao là “Tọc”. Mình uống được 3 lần “tọc” thì phi ngay ra bàn trà tìm nước lọc uống.

May mà lát sau anh Cường mang ra một chai rượu Bâu – là loại rượu làm thủ công từ đương quy và vài loại dược liệu, sản xuất tại Quảng Ninh. Rượu này uống ngon dã man, mình xin chuyển sang làm fan em nó từ đó đến hết buổi.

20190216_194642

20190216_195059

Bữa ăn có thịt lợn gác bếp rang, thịt nướng, nem rán, canh hến nấu mồng tơi, măng xào. Cả nhà thay nhau mời 2 đứa, uống cũng nhiều phết, may mà năm xưa sinh ra trong gia đình có truyền thống: đánh bài, uống rượu, chạy xe… cái gì cũng biết chút chút đủ đi khắp thiên hạ. Trò chơi nhớ tên cũng không đủ làm khó mình, ghi nhớ hết tên cả nhà, thật đáng khen. Ăn cơm xong thì cả nhà xúm lại uống trà ngồi chơi nói chuyện đủ thứ trên trời dưới bể rồi đi ngủ. Cũng tính ngồi ở ban công trước nhà uống trà một chút mà thực sự tắm lá thuốc sảng khoái, cộng với tác dụng cùa mấy ly rượu nếp, rồi thêm cả chặng đường dài ngày hôm nay, mình lăn ra ngủ luôn không kịp lướt facebook.

Mình thức giấc lúc 6h sáng, cứ đi chơi xa là không thể ngủ nướng thêm được, tự động dậy sớm. Trời vẫn còn mờ mờ tối, nhớ ra đêm qua có trận mưa to rào rào trên mái nhà. Ra đánh răng, nhà Giàng chưa xây lan can, đứng đánh răng trời lạnh mà say say thì thôi chắc nhảy xuống kia luôn :)))

155541

Sương và mây bao phủ trên dãy núi trước mặt, tự nhủ đ đánh rang rửa mặt xong sẽ thay đồ đi dạo một vòng quanh thôn. Vậy mà lại mưa rả rích cả nửa tiếng sau mới hết, ngồi nghe nhạc của Đen ngắm mưa, chải tóc, ôi thôi cứ mưa đi cũng được.

155542

155543

Nhạc lúc này đang phát bài hát hợp cảnh ra phết:
Em ơi đừng sợ nỗi buồn khó trôi
Mặt trời kiểu gì cũng sẽ ló thôi
Cơn mưa sẽ khiến cây khô ló chồi
Sớm mai thức dậy mình vẫn có đôi
Em ơi đừng có buồn khi phải yêu xa
Mình có nhiều nỗi nhớ hơn người ta để mà tiêu pha để nhấm nháp

Nói chứ hết mưa thì bọn mình lao ra đường ngay tức thì, Giàng đã lên quán từ sớm rồi. Vòng ra phía sau nhà là con đường chẳng có ai qua lại, nghe thấy tiếng thác nước chảy, và nhìn thấy núi non đẹp rụng rời.

155544

155545

Xa xa kia là cái chuồng nuôi 2 con heo, chứ hem phải cái nhà vệ sinh có view lãng mạn như mình nghĩ

155547

155546

Nhà Giàng ở gần như cuối thôn, yên tĩnh và yên bình. Nhà có nuôi 1 con trâu, mấy con gà và trồng lúa. Mình hỏi anh Dòng là nhiều lúa không anh, anh bảo lúa ở đây không tính héc tính sào mà tính theo bao. Cũng lạ hen. Anh Cường rủ đi chợ phiên chơi mà bọn mình bảo thôi, bọn em vốn bản tính la cà, chạy từ giờ đến tối không biết đã đến Đồng Văn chưa mà đòi đi chợ phiên mua mua bán bán rồi thử rượu, có khi lại ngất. Bọn mình chào tạm biệt các anh rồi lên đường tiếp tục hành trình ngày thứ 2, một ngày lạnh kinh hồn và mưa sấp mặt về Đồng Văn nhưng đổi lại đã ngắm trọn một mùa hoa đẹp say lòng.
Thông tin:
Homestay nhà Giàng: Toong Homestay – Thôn Nặm Đăm – Quản Bạ – Hà Giang

  • Tắm lá thuốc: 80k/ người
  • Lưu trú: 80k/ người/ đêm. Ăn uống 100k/ người.

Còn đây là vài hình ảnh ở hồ Nậm Đăm ở đầu làng, đẹp như Châu Âu

155548

155549

155550

Đọc tiếp phần 2 ở đây
  • (Còn tiếp)

6 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s