Đoàn đi Nepal mùa đông năm ấy

Scroll down to content

Tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm ấy, 23/12, sau khi lê lết chạy được 5km đầu tiên của cuộc đời, tôi và Nas lên xe bus số 19 về thành phố. Trên chuyến xe giữa trưa nắng, bỗng nhiên lão nói về chuyện chắc sẽ quay lại Nepal cuối năm sau (tức là năm nay), hỏi tôi có đi không.

Hẳn mọi người cũng biết tôi đã lỡ dại gật đầu. Cung đường chúng tôi chọn là Annapurna Circuit Trek.

Đoàn leo núi đã có 3 người: tôi, Nas và dĩ nhiên là anh Lộc nữa.

3 đứa thì ít quá, phải rủ thêm cạ cho vui. Thế là đi rủ ngay anh Tuấn. Sau chuyến đi Tà Năng thì lời nguyền trăm năm không gặp giữa hai anh em đã được phá bỏ. Anh Tuấn chỉ quan tâm đến thời gian nghỉ là bao nhiêu ngày, còn tiền anh đầy.

Mãi đến tháng 4 thì thành viên tiếp theo mới gia nhập đoàn là chị Quân. Ngẫm ra thì mắc cười, vì mình là đứa tính nết khó chiều. Kiểu chơi chơi cười cười thì vui, chứ bảo đi chung 1 chuyến dài ngày lại là một chuyện khác. Anh Tuấn bảo Quân manly lắm, có leo núi, chạy bộ đủ hết. Quan trọng là chị Quân cũng chưa có chồng. Thời điểm tháng 4 lẫn bây giờ đều không. Sau buổi “xem mắt” thành công thì nhóm chắc chắn có 5 thành viên.

Thành viên nhiều drama nhất không ai cướp nổi danh hiệu là Bông. Mãi đến tháng 9 bả mới hỏi đi như thế nào, bao ngày bao tiền. Tháng 10 ẩm ương chuyển tiền mua vé. Tháng 11 vẫn có 98% vote cho bả là sẽ bỏ vé không đi được. Riêng Bông phải chuyển hẳn 8 triệu tiền đặt cọc tinh thần, số tiền này đoàn giữ dùm, đi sẽ được trả lại, không đi mọi người sẽ dùng tiền đó đi ăn nhà hàng. Bạn biết đấy, trong một đoàn tuyển chọn tân binh debut không khác gì thi hoa hậu, việc một thành viên tuyên bố rút vào giờ cuối sẽ ảnh hưởng đến mọi người còn lại rất nhiều. Càng thân thiết gắn bó thì nỗi hụt hẫng càng nhiều, nên phải dùng vật chất bù đắp lại phần nào.

Kỉ lục thứ hai thuộc về Dustin. Vào cái ngày mà đoàn đã ấn định 7 thành viên không thay đổi thì chúng tôi gặp Dustin – vào đúng những ngày anh đang vô định giữa cuộc đời, cần 1 chuyến đi, kiểu như chẳng cần biết đi đâu, ai rủ là đi. Xui quá, chuyến đi lại là Nepal. Sau 1 đêm tỉnh dậy, cứ ngỡ anh ấy sẽ quên hết mọi thứ, sẽ thấy chuyện đi leo núi thật hoang đường. Nas bắt trả lời thêm 10 vạn câu hỏi vì sao, kêu đừng đi nữa, mệt lắm, chẳng có wifi đâu, lạnh lẽo cô đơn nữa. Nhưng mà không thể nào ngăn nổi trái tim rỉ máu quyết tâm bứt phá ranh giới an toàn. Chuyển tiền, mua vé, xin nghỉ phép, đăng kí tập gym cấp tốc – những việc đó chúng tôi làm trong 1 năm trời nhưng Dustin chỉ làm trong 1 ngày.

Đến bây giờ thì đoàn leo núi của chúng tôi chính thức đầy đủ: 8 thành viên.

Nói có 1 năm chuẩn bị chứ ngày tháng cứ cuốn chúng tôi đi vèo vèo. Từ giữa năm, 3 trại tập huấn cuối tuần được tổ chức: Núi Chứa Chan, Tà Năng, Bà Đen bắt buộc tất cả mọi người tham gia.

Còn 1 tháng chuẩn bị cả team lao vào tập thể lực hùng hục như trâu. Tôi từ chối hết mấy kèo ăn chơi buổi tối, vác xác đi chạy bộ với bạn. Đến mức có đứa còn công nhận tôi đã đem sự siêng năng của cả đời dồn vào chuyến đi này.

Chuyến đi Bà Đen chỉ cách ngày bay 4 ngày, đi về đứa nào cũng đau bắp đùi. Kệ, đau cho quen, đến ngày đi là hết đau.

4h30 đoàn leo núi có mặt ở Sân bay. 7 người. Cuối cùng người tạo drama không phải Bông mà là anh Lương. Hơi buồn nhưng biết sao giờ. Cuộc sống mà!

Và thế là chúng tôi đi leo núi. Mong những ngày ở Nepal thời tiết đẹp trời xanh nắng vàng!

One Reply to “Đoàn đi Nepal mùa đông năm ấy”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: