Annapurna Circuit Trek – P3 – Uống cà phê nói chuyện mặt trời

Đăng bởi

Có những ngày mà kí ức của bạn lưu lại không có gì khác ngoài một chữ mệt. Để rồi phải ngồi coi lại hình, nghe lại file ghi âm trí nhớ mới hồi phục.

NGÀY 5 UỐNG CÀ PHÊ NÓI CHUYỆN MẶT TRỜI

Vậy là đã bước sang ngày thứ 5 của hành trình trek. Cơ thể đã quen dần với sự hành hạ, đôi chân đã quen với việc bọc kín trong đôi giày, và chiếc gùi cũng hóa thân quen. Đúng là sống lâu trong cái khổ, người ta cũng quen khổ rồi. 

Khí thế bừng bừng nè

Sáng sớm mở mắt ra nghe mọi người than vãn không ngủ được, anh Lộc thức cả đêm, con Bông 3h sáng đã dậy đánh răng rửa mặt. Anh Lộc còn bảo trong cơn hoang mang đã nghĩ đến việc sáng nay ngủ dậy sẽ bắt xe về Kathmandu, chứ không ngủ được sợ quá. Mình với chị Quân bảo ngộ ghê, sao 2 chị em ngủ như heo.

Giờ mà tôi nhớ được tên ngọn núi này tôi thành thần

Drama mở màn ngày trek gọi tên Thái Việt. Đêm qua thấy ổng sốt ho, không nghĩ hôm nay bị vật tới vậy. Đi được chừng 1 tiếng ổng bảo người như hết sức, chân không còn chút lực nào chỉ muốn quăng hết đồ. Nghe thấy vậy sợ hãi quá cả bọn phải bu vào xem cầm được cái gì thì cầm. Jeten cầm hộp gia vị quốc hồn quốc túy, cái gì có thể vứt chứ cái này vứt thì chết đói hết lượt, rồi cả cái túi máy ảnh Sony, cái này giá trị, không vứt được.  Con Bông cầm hộp cá chỉ vàng, tuy không đáng giá gì ở Việt Nam nhưng qua đây cũng tính là đặc sản. Tiếp nữa, ổng mang quyển sách Nepal Lonely Planet gối đầu giường mấy năm ra tính quăng. Mình tiếc của lại nhét em nó sau balo, cũng không nặng thêm bao nhiêu mà vứt thì tiếc quá. Vậy là trút bớt được 1 mớ, ổng nhẹ nhõm đi tiếp. Thôi thì ai cũng có một ngày bánh bèo yếu đuối, thông cảm và lén cười nhỏ nhỏ chứ không biết khi nào tới mình bị cười vô mặt. Thế mới nói càng là 1 hành trình dài thì càng không thể ráp bừa hay vơ đại 1 team, 1 bạn đồng hành được. Giữa đường có khi chia hành lý chia tay luôn nếu không thể san sẻ yêu thương nhau. Như vậy càng biết ơn cái team tinh túy ngân hà hội tụ của mình.

Trời xanh mệt mỏi

Sáng nay nắng khiếp, nắng xanh trời luôn ý. Đường sáng nay hơi bị xấu, vì đa phần đi nhập vào đường xe ô tô chạy nên bụi và không có gì để ngắm nhiều ngoài núi, trời, thông. À không, thực ra lâu lâu cũng có tí cực phẩm để chị em vơi đi cơn khát và đói. Con Bông nó khen anh này lắm, cường điệu tới mức nó bảo anh vuốt tóc cũng đẹp, bấm điện thoại cũng đẹp, uống nước cũng đẹp, ngoáy mũi cũng đẹp. 

Đấy, cực phẩm của bà Bông
2 anh em này đam mê điền dã với nhau

Niềm vui của sáng nay là bọn mình được nghỉ chân ở một nông trại táo bao la bát ngát táo sai trĩu cành và cũng rẻ tầm 35k/kg. Anh Jeten phát cho mỗi đứa 1 quả ăn ngon lành. Táo quả nhỏ nhỏ chứ siêu ngon. Lúc này cả đám ngồi phơi nắng cạnh 1 cái lò sưởi và đã hiểu cảm giác thế nào là dù trời nắng nhưng vẫn lạnh teo.

Gặm táo
Táo
Chú Ganesh

Bọn mình phải đi men theo 1 cái lòng chảo khổng lồ, bao bọc xung quanh là đá cao sừng sững, mọi người bảo như 1 cái đập thủy điện vậy. Sắp tới giờ nghỉ trưa thì phải up lên cao chót vót, ai cũng mệt và đuối. Phần vì trời nắng quá nữa.

Đi vào lòng chảo

Bù lại thì Ganesh đã dành cho cả bọn 1 bất ngờ là hôm nay bọn mình được nghỉ chân ở tea house ngay đầu làng vào lúc hơn 12h. Trời ạ, thế mà chú Ganesh bảo cả ngày hôm nay chỉ đi 4 tiếng thôi, lừa đảo. Bình thường toàn đi tận cuối làng, nên hôm nay tạt vào ngay cái nhà đầu tiên cả đám hú hét om sòm. Trưa nay lạnh tới mức vào bếp nấu ăn đụng vô nước rửa tay mà quắn quéo.

Hội quán trưa hè dưới lòng chảo

Và từ đây thì mình bắt đầu thấy cảm kích anh Jeten, trợ lý của Ganesh. Anh ấy đi sau nên rất hay quan sát bọn mình. Vì thế chỉ cần nhìn mặt hay cử chỉ là biết bọn mình cần gì. Mình mới quờ quạng tay ra sau balo thì ổng biết mình cần lấy nước, nên lấy giúp. Mình đang đứng trong bếp cởi áo khoác ra để nấu ăn thì ổng xuất hiện bảo đưa áo ổng cất cho. Vừa nấu xong nồi canh nóng hổi loay hoay đổ ra thì ổng bay đến đổ ra cái vèo. Người đàn ông ấm áp tinh tế anh Lộc toàn bảo “bắt đemvề VN nuôi đi”. Tiếc quá, Jeten có vợ rồi, có con gái 6 tuổi, mà còn thua tuổi mình cơ. Jeten đi theo Ganesh từ năm 14 tuổi, đến giờ đã hơn 10 năm, từ một người giúp việc vặt, rồi làm porter, đến giờ đã lên chức Assistant. Bọn mình cứ bảo chắc là Jeten sẽ còn tiến xa nữa trên con đường sự nghiệp. Anh ấy là một trong số những điều làm mình nhớ ở Nepal.

Trai đẹp của lòng tôi

Vì có một buổi sáng vô cùng mệt mỏi nên buổi chiều nay được đền đáp bằng một đoạn đường trek nên thơ mơ mộng hơn, bằng phẳng hơn, như đi giữa một thảo nguyên bát ngát, thoát khỏi cái lòng chảo bí bách nhỏ bé. Sức sống tiềm tàng mãnh liệt của bọn mình lại hồi sinh, lại chọc phá cây cỏ, cà khịa nhau. 

Theo lịch trình phổ biến trong cuộc meeting tối qua thì hôm nay bọn mình sẽ đến Lower Pisang, sau đó quăng đồ, rồi đi tập độ cao chừng 1 tiếng ở Upper Pisang ở độ cao 3200m, cao hơn đỉnh Fanxipang. Từ ngày này bọn mình sẽ làm quen với việc lên cao – ngủ thấp. Nghĩa là mỗi chiều sẽ phải trèo lên 1 quả đồi nào đó cao cao, đứng hít hà một tí cho quen, rồi tụt xuống thấp ngủ. 

Chiều nay thì nhóm có sự phân hóa rõ rệt: anh Tuấn, Dustin, Thái Việt đi trước theo Ganesh. Nhóm còn lại là 4 anh chị em chúng mình, kệ mặc mọi người, bọn mình cứ lê lết đi sau. Tới mức ở đoạn này, chú Ganesh còn phải giả vờ ngồi lại chụp hình cho 4 đứa rồi dụ 4 đứa đi tiếp.

Nhưng đoạn đường chiều thì đúng là ngắn thật, còn sớm và tiện đường nên bọn mình up độ cao luôn rồi mới về chỗ nghỉ. Nhờ vậy mà có một chiều uống cafe nói chuyện mặt trời đẹp khó tả.

Đó là một cái quán tít trên cao tận cùng của Upper Pisang, và hình như là mới xây. Và nơi đây được bọn mình trao tặng danh hiệu cao quý: WC thơm nhất Nepal. Thơm hơn cả Hotel 3 sao mà Ganesh cho ở ngày cuối cùng. 

Trên đó là quán cafe Upper Pisang

Mỗi đứa gọi một tách trà rồi ngồi phơi nắng ngắm núi tuyết. À đấy là văn tả cảnh nói thế, chứ thực ra thì gọi trà sữa, trà gừng, ông Thái Việt mệt quá gục đầu ngủ, mặc kệ cả bọn set up một góc chụp ảnh cháy máy đẹp quằn quại. 

Mày nhìn tao có thấy muốn chụp hình không?
Bên nắng bên râm

Quyển sách Nepal mình cất công mang theo vì bị TV ruồng bỏ cuối cùng cũng phát huy giá trị trang trí vô cùng hợp lý.

Sách người ta vầy mà nỡ lòng nào kêu vứt đi?
Tôi
Thánh deep Tô Lộc
Chị tôi
Bạn Bông tôi
Anh Tuấn tôi
Và đây là anh tôi, sau khi chụp hình cho tất cả mọi người xong quay lại thì mặt trời biến mất

Thời tiết ở Pisang rất lạnh, chiều tắm xong mình vội vàng chui vào phòng mấy anh nằm đắp mền xem hình chụp mấy ngày qua. Nhà tắm ở đây có nước nóng nhưng phải trả tiền (từ Pisang trở lên tắm nước nóng phải trả tiền hết). Nhưng cái nhà tắm này cũng dở người, nó đã hãm hại con Bông, con nhỏ đang gội đầu thì nó trở chứng hết nước nóng, xối nước lạnh xuống làm ẻm sợ hãi ám ảnh luôn, vào phòng bếp run lẩy bẩy. Nay tới anh Lộc với Bông vào bếp. Và dĩ nhiên, món bí đỏ xào thần thánh lại hiện diện trên bàn ăn. Phòng ăn hôm nay rất ấm cúng, chỉ có đoàn bọn mình độc chiếm khu nhà nghỉ này, tha hồ ồn ào. 

Khu tôi ở
Màu này khá xinh, bên phải là nhà bếp và nhà ăn ấm áp
Bông với anh Lộc đang phá bếp nhà người ta
Thịnh soạn như ở quê nhà

Ăn xong chị Quân phát cho mỗi đứa một chiếc mặt nạ cấp ẩm đắp cứu vãn khuôn mặt thiếu nước thiếu sức sống. Chị Quân xứng đáng với danh hiệu chị nuôi của bọn mình, người mang đầy đủ và dư thừa mọi loại thuốc đến mỹ phẩm. Cứ tối tối cả đám kéo nhau qua xin từ thuốc nhức đầu tới kem dưỡng da mặt da tay da mông. Anh Tuấn thì tranh thủ mua wifi gọi điện về cho vợ. Tea house dọc đường trek đều có wifi nhưng dùng phải trả tiền, mình cũng chẳng hỏi giá, vì không dùng. Trốn thế giới vài ngày, quên wifi đi. Có điều cũng ké anh Tuấn 1 tin nhắn cho con Thanh rằng tụi mình vẫn ổn. 

Tối được Ganesh bày cho chơi bài Nepal, tên của kiểu chơi bài này là Monkey. Bài này easy vl, dễ hơn mọi kiểu chơi bài của Việt Nam. Chơi bài cào còn phải đếm số, chứ chơi bài Monkey Nepal chỉ việc nhìn hình. Kiểu như mình sẽ được chia 4 quân bài bất kì. Ví dụ bàn có 8 người chơi thì 8 người đồng loạt hạ 1 cây đổi bài cho người bên cạnh. Cứ đổi liên tục cùng nhau như thế cho đến khi có người nắm giữ 4 quân bài giống nhau (tứ quý) thì nhẹ nhàng đặt bài xuống và GIỰT MUỖNG. À đấy, điểm đặc biệt là có những chiếc muỗng được xếp dưới bàn. Số muỗng này bằng số người chơi – 1. Ví dụ 8 người chơi thì chỉ có 7 chiếc muỗng. Đứa nào mà chậm tay không chụp được muỗng thì thua. 

Phổ cập xoà mù bài Monkey của Nepal – mấy trò bài bạc mình học hơi nhanh

Nên bí kíp của trò này là kệ mọe thiên hạ làm gì làm, mình phải để ý khi nào đứa tứ quý hạ bài thì lẹ tay mà giựt muỗng. Đứa không dựt được muỗng thì bị gọi là Monkey. Easy game! 

Mình chơi còn vào thẳng chung kết đối đầu với Ganesh. Nói chung trò này vui, chơi cả đám cười muốn banh cái phòng. Tối nay mọi người lại ngủ và đối mặt với chuyện có thể sẽ mất ngủ. Mình dán 2 miếng giữ  nhiệt vào bên ngoài 2 đôi vớ (miếng dán nhiệt không được dán trực tiếp vào da, sẽ bỏng), mặc áo giữ nhiệt – áo len – áo phao rồi mới chui vào trong chăn. Không cần mơ thấy ai nữa, chỉ cần ngủ được thôi. 

NGÀY 6: MÌNH CÙNG NHAU ĐÓNG BĂNG NGẮM TRĂNG (Pisang – Manang)

Buổi sáng thức giấc ở Pisang mình vẫn còn ngái ngủ. Đó là điềm lành, chứng tỏ mình đã ngủ như 1 con heo không hề vẫy đuôi. Trước khi ăn sáng ông Dustin  kéo mình ra chỗ đống củi sau dãy nhà bảo “Chỗ này art vồn, sáng tạo tí không?”. Mình bảo ăn sáng đã rồi mình sáng tác.Chuyến đi này thu hoạch được kha khá ảnh đẹp cũng là nhờ lão. Thế là nhanh chóng quất ít bánh pancake lót dạ.

Ngán ngẩm
Uống trà sáng

Thật mình ghét ăn bánh ngọt, đồ ngọt buổi sáng, cảm thấy chẳng có năng lượng gì cả. Ăn đại đại cho xong bữa, uống hớp trà gừng của anh Tuấn pha nữa rồi cả đám kéo nhau đi chụp hình ở đống củi.

Anh tôi đã hết thù mặt trời
Tôi cũng được ké tí lá cây táo

Để có cảnh mùa thu lá rơi thế này thì phải ra tận gốc táo – cạnh – WC hốt lá, rồi nguyên 1 đội đứng tung lá. Nhìn mặt anh tôi chắc đã quên được mối hận với thần mặt trời chiều hôm trước. 

Mới đi được mấy bước thì bọn mình ồ lên như phát hiện châu lục thứ 8: những vũng nước bên đường đều bị đóng băng cứng ngắc. Hóa ra đêm qua nhiệt độ đã giảm xuống sâu như thế. Sao mình vẫn ngủ ngon thế nhỉ? Các cô bé chú bé xứ sở nhiệt đới thích thú đùa nghịch mặt băng trước sự ngạc nhiên của Ganesh. Băng đóng lại thành từng chùm trong veo như thủy tinh trên lá cây cạnh một cái vòi nước. Thỉnh thoảng trên đường đi còn có băng tuyết mỏng trên lá cây. Nghĩ ra thì con đường mình đang đi đã trên 3000m, có băng cũng là dễ hiểu. Đứa nào cũng mong thấy tuyết rơi, mà không hề biết rằng tuyết rơi sẽ khổ cỡ nào.

Các em bé miền nhiệt đới thích thú khi nước đóng băng
Hái 1 cọng rồi pha cafe nè

Con đường sáng nay bụi mịt mờ, bụi xộc thẳng vào lỗ mũi. Đã thế lại còn bắt đầu hít thở khó khăn. Phải áp dụng triệt để bài hít thở Yoga nhưng vẫn mệt. Bây giờ mọi việc đều phải quy ra hơi thở, ví dụ như con Bông nhờ mình lấy giúp chai nước trong balo cũng mất mie 5 hơi thở. 

Lang thang vào rừng

Có những ngày mà kí ức của bạn lưu lại không có gì khác ngoài một chữ mệt. Mệt tới mức trưa nay 3 chị em mình đình công, không nấu với nướng gì nữa, cho các anh vào bếp để tụi em nghỉ trưa một bữa. Dustin và Thái Việt xung phong với món thần thánh: trứng luộc dằm nước mắm chấm rau luộc thập cẩm và cá chỉ vàng chiên (lại vẫn là cá chỉ vàng, còn nhiều lắm, ăn còn lâu mới hết). Ganesh cũng hơi bị bất ngờ với sự đa năng của bọn mình, đứa nào cũng có thể vào bếp và sáng tạo ra những món ăn kì lạ. Ngán trứng lắm rồi, bọn mình đã ăn từ trứng luộc, trứng chiên, canh cà chua trứng, trứng kho thịt…

Đôi đũa bảo bối gia truyền của tụi mình

Trời vẫn cứ nắng vỡ đầu. Nhưng sự khó chịu đi kèm đó là đi thì nắng chang chang đến  lóa mắt, nhưng chỉ cần dừng lại vào bóng râm là lạnh teo tóp quắn quéo, ấy thế mới sợ chứ. 

Trời hết xanh rồi
Mấy con yak cao to đen hôi

Chiều nay thần bánh bèo gọi tên Bông – con bạn cà khịa vốn khỏe như trâu của mình. Bình thường nó nói hết phần thiên hạ, quay vlog nói xàm đủ thứ. Nhưng chiều nay nó vừa bị đau một bên đùi, vừa bị nhức đầu (có lẽ do nắng quá) nên tắt đài, mặt xụi lơ, chẳng cà khịa ai, lết về đích.

Bông cà khịa lúc này tắt đài đi cuối

Do càng lên cao nhà nghỉ càng ít nên Ganesh nói với bọn mình là bữa nay sẽ không ở Manang mà sẽ nghỉ tại Bhraka, cách Manang chừng 2km nữa. Lí do là vì nơi này ít người hơn,bếp rộng hơn mới có chỗ cho bọn mình tự nấu. Jeten sau bữa trưa phải đi trước thương thảo với chủ nhà nghỉ về vấn đề này. 

Sân bay nhìn như cái bãi đất hoang ở quê

Dọc đường đi, bọn mình nhìn thấy những biển chỉ đường lên hồ Tilicho lake và Ice lake. Mình có đọc review về cung này và có biết đây là một cái hồ cực kì đẹp và có thể bị đóng băng hoàn toàn vào mùa đông. Thế nên mới có tên gọi là Ice lake. Và để trek lên cái hồ này thì mất 4 tiếng nữa. Thật đồng lòng, cả team mình quyết định không ghé qua cái hồ đó vào ngày mai mà chỉ đi lòng vòng mấy hồ thấp hơn. Mình đoán là do mọi người chưa đọc review, mình đọc rồi cũng chẳng tiếc nuối gì khi bỏ qua, mình nói rồi, mình không thích sông suối nước non. Căn bản nói thật 1 câu là do bọn mình đã quá mệt, quá mệt. Chỉ mong sớm đến cái ngày mà mình tô đậm trong tờ lịch trình: Rest day in Manang, chính là ngày mai. Nên thôi, dừng đam mê lại, cho bản thân được thong thả.

Ngôi làng ở chiều nay
Tới rồi mấy má ơi

Bù lại thì hôm nay được ở cái nhà nghỉ có tên là Ice lake. View nhìn ra núi, hầu như nhà nghỉ nào của bọn mình cũng có view đẹp, nhìn núi đến chán thì thôi. Bông đến nơi là lăn ra nằm muốn ngủ, nhưng Ganesh không cho nó ngủ, bắt nó tỉnh táo ngồi uống nước thư giãn, “ngủ bây giờ là say độ cao” – nghe thế là sợ liền. 

View từ ô cửa sổ phòng nghỉ

Giữ đúng lời hứa và tinh thần tên gọi của chuyến đi, tối nay cả 7 đứa, sau khi chơi Mèo nổ cười no bụng đã cùng với Jeten kéo nhau lên mái nhà ngắm trăng chui ra từ sau núi tuyết. Trăng ở Nepal cũng không khác gì trăng ở Sài Gòn, cái khác là bầu trời ở đây trong quá, và ánh trăng thì chiếu sáng những đỉnh núi tuyết lấp lánh. Và Nepal lạnh quá! Nên ngắm được 10 phút là kéo nhau về đi ngủ hết. Hẹn 1 ngày thật xinh đẹp bình yên thanh thản ở Manang. 

Nói để mọi người biết, đó là trăng ý :))

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s