Annapurna Circuit Trek – P4 – Bao giờ thì được về nhà???

Scroll down to content

Bạn đã bao giờ đi 1 chuyến dài ngày và giữa đường chợt muốn về nhà chưa? Chúng tôi hay hỏi nhau như thế những lúc mệt quá và lạnh quá: Bao giờ thì được về nhà?

NGÀY 6 MANANG BÌNH YÊN

Đây vốn là ngày được mong chờ nhất hành trình: nghỉ! Haha, nói là nghỉ nhưng vẫn trek miệt mài. Lý do phải có 1 ngày nghỉ là vì trên 4000m cơ thế sẽ rất dễ sốc độ cao, nên phải có 1 ngày thích nghi. 

Làng Manang là điểm dừng chân của hầu hết các trekker cho ngày thích nghi độ cao, nên ở đây nhộn nhịp tấp nập. Đây cũng là điểm cuối cùng mà xe ô tô có thể di chuyển đến trong cung ACT. Nghĩa là từ đây trở đi không còn phải hít bụi nữa rồi, cũng có nghĩa là nếu cơ thể bị gì thì chỉ có kêu trực thăng cẩu về hoặc ngựa thồ về. Không biết nên vui hay nên buồn nữa, haha.

Gian bếp ở tea house
Ấm áp
Món mà mọi sinh viên Việt Nam quen thuộc

Buổi sáng bọn mình thức dậy ăn món truyền thống của sinh viên Việt Nam: mì gói. Điểm nhấn của món mì này có chăng là sự lảng vảng của những cọng rau cùng đám mực khô mà anh Lộc nhất quyết bảo là sao không chịu nướng rồi mới nấu như vậy mới không tanh? Cuối cùng thì chẳng cần nướng mực cũng bị xâu xé hết. Bây giờ ở độ cao này, mực khô nấu mì chẳng khác gì sơn hào hải vị.

Đang nghĩ xem về Sài Gòn ăn món gì
Em bé này có chiếc khăn lông đẹp mà mềm lắm nè
Mượn em chụp ngay bức ảnh thần sầu
Chụp để về nhà phốt nhau
Qùa cho bọn trẻ là bút chì

Từ khách sạn này, bọn mình đi bộ thêm nửa tiếng nữa đến Manang – thị trấn đông đúc. Theo như một vài trang mạng thì Manang còn là một trong số ít vùng còn lưu lại đậm nét văn hoá Tây Tạng. Buổi sáng đi bộ này anh Lộc mở radio phát ra cái loa nhỏ của Dustin nghe hay quá, phần vì con đường không dốc, có thể đi nhẩn nha tận hưởng âm nhạc.

Jam jam – tiếng Nepal là “Đi thôi!”
Chiếc loa phát những bản nhạc chill của Dustin
Trời không còn xanh như những ngày trước

Bọn mình ở một cái khách sạn ngay trung tâm làng, khách sạn to như cái tửu lầu, 4 dãy phòng chạy dài quây vào nhau, giữa là một khoảng sân rộng, giống nhà của Pao ấy. Phía mặt tiền là cửa hàng bánh ngọt, trà, thức ăn. Đồ ăn ở khách sạn này cực kì ngon, bánh cũng thế. Bọn mình vẫn được ưu ái những căn phòng nhìn thẳng ra núi tuyết.

Welcome to Manang

Cất đồ đạc, 15 phút sau bọn mình lên đường đi trekking nhè nhẹ lên hồ Gangnapurna – một hồ nước tự nhiên, dĩ nhiên không đẹp như Ice lake hay Tilicho những thôi cũng gọi là có chút thay đổi nhìn đỡ chán mắt sau bao ngày cứ núi non mãi. Đoạn này ông Dustin kể là gặp 2 vợ chồng Tây rủ nhau mặc đồ bơi xuống hồ tắm chụp hình tạo nét đâu chừng 1 phút thì quéo càng vội vàng kéo nhau lên.

Gangnapurna lake

Mẹ ôi cái đường leo nó dốc, lại còn đá nhỏ nhỏ dăm dăm trượt trượt. Dốc ở đây theo kiểu xếp tầng zic zac ấy, sợ vcl.

Dốc lắm đấy
Vẫn còn nhìn rõ đoạn zic zac phía sau

Phong cách “tam bộ nhất thở” lại được áp dụng, cứ đi vài bước lại dừng thở hì hục. Hôm nay mấy chú porter của đoàn cũng được nghỉ, cứ tưởng mấy chú ở nhà ngủ nghỉ ăn chơi, ai ngờ cũng ham vui đi leo với bọn mình, dĩ nhiên là tốc độ hoàn toàn khác nhau. 

Làng Manang xinh đẹp

Từ con đường trek này nhìn sang làng Manang rất đẹp. Con sông nhỏ xanh ngắt chảy uốn lượn quanh làng. Có điều bọn mình nhìn thấy ở đây đất rất dễ sạt lở nên cũng tự hỏi nhau không biết có khi nào vài chục năm nữa, hay thế kỉ sau, hay một cơn động đất thì ngôi làng này sẽ biến mất. 

Sau khoảng 2h bò lết thì bọn mình cũng tới view point. Thái Việt vẫn ốm yếu ngồi sưởi nắng mặc kệ anh em ra sáng tác. Lúc về nhà ổng tiếc lắm, ai cũng có hình lung linh ở đây, ổng thì không. 

Sau đây là series hình đẹp của các em cháu

Hậu trường thôi nhưng đẹp

Hoàn thành chặng trekking thì cũng trưa trờ trưa trật, bọn mình ăn trưa trong menu của nhà nghỉ. Vì trên này đông đúc lắm, không có chỗ cho bọn mình trổ tài. Mấy món như sapaghetti, set bò nướng rất ngon tuy nhiên giá cũng khá mắc. 1 phần đồ ăn có giá từ 400-700 rúp pi, tầm 120-180k tiền Việt. 

Cơm Dal bhat

Tiết mục thích nhất trong ngày của bọn mình là buổi chiều, trời lạnh quéo mặc áo dài ra chụp hình. Từ trước khi đi đã hẹn nhau ai có áo dài thì đem theo lên đèo Thorongla chụp nha. Mà đến Manang thấy quéo lắm rồi nghĩ ý định kia là bất khả nên lôi ra chụp luôn. Bọn mình đúng kiểu tiếc của ấy, mang theo suốt mà không mặc thì tiếc, mà mặc thì mệt, phải trang trí lại cái mặt, vẽ chân mày nè, phải tìm cái quần cho hợp cái áo nè. Quan trọng nhất là lạnh. Lạnh như thế này không quấn chăn mền ấm êm tự nhiên điên khùng mặc áo giữ nhiệt, quần giữ nhiệt lồng phồng bên trong rồi lao ra ngoài trời như thế này. Có điều, về ai cũng khen áo dài đẹp, cảnh núi đẹp và lạ quá, thấy cũng vui.

Bạn nào muốn xem nhiều hình áo dài hơn thì đọc bài này nhé: Áo dài Việt Nam tung bay trên đất Nepal

Nếu bạn đã ngán núi (và mệt giống bọn mình) thì mình gợi ý 2 hoạt động dưỡng sinh cực kì phù hợp:đi xem phim hoặc tìm quán có view đẹp uống trà trò chuyện, ăn bánh. Ngày nghỉ mà, cứ nghỉ hết sức đi. Bọn mình thì chọn đi xem phim. 

Qua đây ngồi trò chuyện với các bác nè, dù không ai hiểu ai cũng vui mà

Rạp chiếu phim ở Manang là một căn phòng nhỏ với máy chiếu và mấy cuộn băng đĩa xưa, ghế ngồi bọc sơ sài bằng lông bò yak, có lò sưởi. Bọn mình đến rạp đang đóng cửa, nên gõ cửa tiệm giặt ủi kế bên hỏi, 1 bà cụ sau nhà ló đầu ra. Rồi bằng tất cả sự chậm rãi khoan thai, bà bước ra cửa. Nói thì đơn giản vậy, chứ từ lúc bà bước đi cho đến khi ra cửa thì cô dâu 8 tuổi đã chiếu được 100 tập chứ không đùa. Vậy mà với tất cả sự rảnh rỗi, bọn mình cũng chờ được bà bước ra gọi người mở cửa rạp.

Trước rạp phim có để khung giờ chiếu, là để cho có, chứ khách đến nói chờ chút thì chờ thôi, 7 đứa bọn mình bao cả rạp. Giá vé là 300 rúp pi/ người, là tầm 75k bằng vé BHD. Ra ngoài mua thêm chút bánh ngọt, trà bọn mình chọn xem phim 7 years in Tibet – một bộ phim mình đã xem đến tận 3 lần nhưng vẫn muốn xem. Vì nó hợp với không khí của ngày hôm ấy, của chuyến đi, của Nepal, của vùng đất này. Ngoài ra ở đây còn rất nhiều phim có sẵn có thể chọn xem: Into the Wild, Everest, Sherpa, Caravan… toàn những bộ phim về những chuyến đi, những cuộc phiêu lưu nổi tiếng.

Vui xỉu

Trong phim bọn mình xem có đoạn Heinrich giúp Đạt Lai Lạt Ma xây dựng 1 rạp chiếu phim, bọn mình bảo giống cái rạp mình đang ngồi xem ghê :)))

Chương trình giải trí buổi tối vẫn không có gì thay đổi: lại thử sức ăn những món lạ, đánh bài Mèo nổ, uống thuốc. Có 1 sự thật rất ngộ nghĩnh về việc uống thuốc say độ cao đó là nếu bạn đã uống 1 lần thì ngày nào cũng sẽ phải uống. May quá mình kiên trì vượt qua không phải gặp Dr. Ganesh. Con Bông còn ra tạp hóa mua về mấy chai cider táo của địa phương uống cho đỡ nhớ nhà. Nhà ở đây tức là mấy chai bia Việt Nam bọn mình hay uống ấy. Cider Nepal uống chua hơn hẳn, chắc là do táo nhà trồng được. 

NGÀY 7 YAK KHARA NHẠT NHOÀ VÀ TÁI TÊ

Gọi Yak Khara là điểm dừng chân nhạt nhòa nhất hành trình cũng không sai. Bởi vì khi nhắc đến nó hầu như tất cả bọn mình đều chẳng nhớ có sự kiện gì xảy ra, chỗ đó có gì ấn tượng. Cứ như kiểu mất hẳn kí ức của một ngày. 

Sau một ngày nghỉ ngơi phục hồi năng lượng, bọn mình lại tiếp tục một ngày lên gùi đi tìm chân trời mới. 

Bọn mình đeo balo cũng khác gì mấy con này đâu, đi không bằng bọn nó thôi
Bọn này kỉ luật phết, xếp hàng ngay ngắn chờ nhận việc

Tất cả sức lực của ngày hôm nay dành cho việc thở, và xì mũi. 

Khá khen cho cái câu “đến cả việc hít thở cũng làm ta lao lực”. Ở thành phố khói bụi ô nhiễm thì không nói, còn ở đây bốn bề núi rừng trong lành nhưng lại thiếu oxy, phổi phải làm việc vất vả hơn nhiều lần. Mũi thì khỏi nói rồi, mình gấp 10 tờ giấy vệ sinh lại để trong túi áo trước ngực, đi đến giữa trưa là hết sạch giấy chỉ vì xì mũi.

Mấy con quỷ kia sướng quá

Dọc đường trek thỉnh thoảng giữa đồng không mông quạnh bạn sẽ bắt gặp 1 người (thường là phụ nữ) ngồi bán vài món đồ lưu niệm, vài quả táo, nước ngọt… Dĩ nhiên giá sẽ đắt hơn nhiều lần ở thị trấn hay khu đông người. Nhưng dĩ nhiên cũng sẽ có những người như ông Dustin đoàn mình, biết bị mua đắt rồi nhưng vẫn mua, biết về thủ đô hay Pokhara sẽ có nhưng vẫn mặc kệ. 

“Anh mua vì cảm xúc”. Là khi mua đắt nhưng mình vẫn vui ấy. Nên coi như bỏ tiền mua niềm vui. Người giàu họ hay thế lắm :))) Nói vậy chớ bọn mình cũng hùa theo mấy pha mua vui của ổng, bu vô uống ké chai cider táo. 

Trưa nay bọn mình ăn ở một cái teahouse rất đẹp, đầy hoa cúc trắng. Nay mình thắng độ, không phải nấu ăn. Độ hôm nay được giao từ sáng, đoán giá những thức ăn mà Ganech mua. Lý do là vì từ đây trở đi sẽ rất khó mua thức ăn, rau củ nấu nướng, Ganesh phải mua từ Manang. Thái Việt bảo cho mọi người thi “hãy chọn giá đúng”, ai đoán đúng thì khỏi nấu ăn. Kết quả mình đúng, tính ra giá của 1kg thịt bò, rau củ này kia nữa chưa đến 200k tiền Việt, rẻ ghê má ôi. Trong khi ăn đồ ăn người ta nấu mắc biết bao nhiêu. 

Các chủ porter ngồi nghỉ ở teahouse
Chú trekker cô đơn

Thế là trưa nay kệ ai nấu thì nấu, mình lên nóc nhà ngồi phơi nắng, chụp ảnh. Ông Thái Việt mấy ngày nay bệnh tật chẳng buồn chụp chọt gì nay cũng đã lết lên nóc nhà nói Dustin “Chụp cho tao mấy tấm lẹ đi để tao còn về Sài Gòn”.

Có hình đẹp rồi đó, về Sài Gòn đi
Nhìn cứ như cảnh giả

Chỗ ăn trưa có 1 cái nhà vệ sinh view núi cực đẹp nữa. 

Nhà vệ sinh vin tẹc
Đủ mê mẩn chưa

Mỗi khi mình bảo đi leo núi thì đám bạn cứ bảo mày thích đi hành xác. Nhà cửa yên ổn, văn phòng máy lạnh, chăn ấm nệm êm không ở đi đâu xa tút mù khơi tốn cả đống tiền lại còn mệt. Dọc đường trek ACT còn gặp muôn kiểu hành xác khác: ông thì chạy bộ thục mạng, bao nhiêu khói bụi hít đủ, ông thì đạp xe qua mấy con dốc ngất ngư tuyết trắng nhìn thôi đã muốn ngất nữa là đạp, có ông lại đi một mình mặc đúng 1 chiếc quần ngày này qua ngày khác, ông nài ngựa chạy long cả lòng mề… Như mấy ông này nè, tham gia cái giải đạp xe rồi chạy bộ gì của Salomon tài trợ, dọc đường đi mình gặp hoài, không biết phổi họ có cấu tạo gì đặc biệt để thở không?

Mày đạp xe, còn tao đi bộ hành xác

Nhiều khi thấy họ như thế mà bản thân cứ tự hỏi: có điên không, có cô đơn không, có hối hận không? Hỏi họ hay là tự hỏi bản thân thì đúng hơn. Tại sao ông Heinrich cứ nhất quyết leo bằng được ngọn núi ở Ấn Độ trong khi vợ níu kéo bảo đừng đi? Sao mình cứ đòi đi ACT trong khi có thể bắt đầu với vài cung đường khác nhẹ nhàng hơn, tại sao ông áo xanh này cứ cố hết sức để đạp từng vòng xe nặng nề mà không xuống dắt bộ hay vác cái xe cho rồi? Tại sao ông kia không đi bộ mà cứ phải chạy làm gì cho mệt phổi mệt tim? Ờ, tại sao, tại sao ha?

Nhiều khi chúng ta đâm đầu vào làm những thứ không giống ai, chẳng để chứng tỏ điều gì, mà đơn giản chỉ vì đam mê, vì thích.

Thế mới thấy, đời này ai cũng “khổ” cả, chỉ là theo những cách khác nhau.

Mình gặp lại bạn tây này, đi một mình và mặc bộ đồ rất giống bạn trong Into the wild. Hôm đến Tal mình thấy bạn đó thơ thẩn bên sông chọc ghẹo mấy con bò và đang cởi trần chuẩn bị xuống sông tắm. Cơ mà hình như bạn ý mang có 1 bộ quần áo mặc đi trek mỗi ngày. Vì mình nhìn cái quần là nhận ra ngay. Ờ mình mà đi 1 mình cũng mang 2 bộ thôi, bộ mặc ban ngày, bộ mặc buổi tối, chắc cái balo nhẹ lắm. Thích mặc đẹp thì về Pokhara mua thêm đồ.

bạn tây mình gặp
Mấy anh nài ngựa đẹp trai xé gió

Mấy anh nài ngựa ở đây thì cực kỳ ngầu và đẹp trai – mình đoán vậy do mấy anh trùm hở có 2 con mắt. Ngựa ở đây thồ hàng cho mấy đoàn leo núi, đạp xe, thồ bình ga cho mấy tea house. Nước nóng, nước nấu ăn ở đây đun bằng gas hết, chả có củi như dưới thấp đâu. 

Từ đâu đi lên thì cảnh quan thay đổi hết, không còn bóng dáng cái cây cao nào như thông nữa, toàn cây bụi thấp lè phè có quả chua chua mà người dân hái xay ra thành 1 thứ nước uống như sinh tố, mình có uống thử, khá ngon.

Cũng vì thế mà nó nắng hơn, không có chỗ trú nắng, chỉ có cách bịt kín mít mà đi thôi. Mình sợ cái thời tiết thế này, ban ngày nắng, ban đêm lạnh, cộng thêm việc tắm nước nóng thì chắc chắn sẽ bong da. Hậu quả trước mắt là mình và chị Quân bị sưng phù hết ngón tay mỗi chiều, do lạnh quá ấy. Vì ngón tay có đeo nhẫn kim cương hột lựu nên nhìn là thấy ngay, như ong chích.

Còn đâu ngón tay ngọc ngà

Chiều sớm, bọn mình đến được Yakhara và quá nản lòng với việc phải up độ cao. Lẽ ra phải leo đến đỉnh đồi cơ, nhưng mình với con Bông, Thái Việt kêu réo quá, Ganesh cho dừng ở lưng chừng đồi thôi. Tôi và Bông – 2 đứa ngồi, mặt mũi phờ phạc chẳng buồn cười 1 cái với máy nữa, chúng tôi chỉ muốn về nhà. Khi bạn mệt rồi, bạn kệ tất cả thế giới này. Đây chính xác là những bức ảnh chẳng bao giờ up facebook :))) Phải để các bạn nghĩ đi trek sướng lắm, hình đẹp không, đi thì như đi dạo chứ, phải để các bạn bị lừa như mình chứ :)))

giá mà… xào với thịt thì ngon phải biết
Cho em về nhà đi!!!

Tối nay mọi người đồng loạt không tắm, tôi nghĩ bụng ngày mai chắc chắn lên 5000m là không tắm rồi, thôi ráng nốt hôm nay. Rủ con Bông nữa, 2 đứa dắt nhau đi mua nước tắm. Nước nóng nghi ngút bốc khói mà cứ tắt nước để bôi xà bông hay chờ mặc đồ là run lập cập. 

Ăn uống gì tầm này nữa
Ăn để còn uống thuốc

Tối nay chị Quân với Dustin nấu cơm có bò xào ớt chuông rất ngon nhưng mọi người đều ăn ít hơn hẳn mọi ngày. Thứ nạp nhiều hơn đó là thuốc, nhìn mọi người uống thuốc mà tội. Thái Việt uống xong thuốc đi ngủ luôn, mặc kệ bọn mình bày trò, review ngày. 

Tự nhiên thấy may mắn khi đã đi với team, có đứa này đứa kia, có người ốm thì cũng có người khoẻ, chứ đi một mình mà bánh bèo thì không biết sẽ tủi thân, buồn chán thế nào. 

Đêm nay mình mất ngủ, mất ngủ hi sinh vì các bạn mình huhu. Mất ngủ 1 đêm dài mới biết đêm dài kinh khủng thế nào. Mình nghe hết list nhạc đến 4h sáng mới chợp mắt được chút, có lẽ do quá mệt. 

Mai còn đi tiếp các cậu ạ

2 Replies to “Annapurna Circuit Trek – P4 – Bao giờ thì được về nhà???”

  1. Bao nhiêu chuyến đi về mình cũng hỏi câu tương tự: “Sao chăn ấm nệm êm không ở mà sao khổ quá vậy?” Giấc ngủ chập chờn vì lạnh giữa núi rừng, rồi những đêm ngày ăn uống thiếu thốn. Có một điều mình cảm nhận được là, càng đi lại càng muốn đi nhiều hơn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: