Hà Giang – Bắc Cạn (P4): 4 ngày, 994km và chiếc wave màu xanh

Đăng bởi

Chuyện về chặng cuối của hành trình đi chiếc wave màu xanh nhưng không bán sữa đậu nành.

Chuyến đi bộ của mình kết thúc thì nhìn đồng hồ là 11h trưa, bọn mình phi thẳng về Mèo Vạc ăn trưa. Xuống hết con đèo Mã Pí Lèng, bỏ lại hết mây mờ sau lưng.

Vài chiếc ảnh trên đèo Mã Pí Lèng.

Cong hơn đường cong của bất cứ thiếu nữ nào, bạn said.

Đèo Mã Pí Lèng

Những khúc quanh mê hoặc

Đèo Mã Pí Lèng

Tu Sản ngày mây vờn

Từ đây bắt đầu hành trình chạy miệt mài để đến hồ Ba Bể. Ai bảo mình hay ngẫu hứng? Ai bảo mình mê chơi? Hụ hụ.

Phần còn lại trong ngày mình không chụp hình nhiều mà quay clip trên go pro. Có điều mình gặp tai nạn nghề nghiệp nên dữ liệu go pro mất sạch, may mắn là còn lại khá nhiều đoạn quay trên điện thoại . Bọn mình đã đi qua một mùa hoa gạo nở đỏ triền sông đi qua Niêm Tòng. Hoa gạo nở nhiều đến mức ngước nhìn lên những sườn đồi hay lòng sông, đều là màu hoa đỏ chót.

Bây giờ thằng bạn lại hỏi mình câu cũ: Cao Bằng là đi lên hay đi xuống, mày trả lời thật đi. Mình bảo nó là đi xuống, chắc chắn luôn. 10km cuối cùng từ QL4C ra QL34 rất rất xấu do đường có mấy cái thủy điện xây, xe tải đi cũng lắm, ngồi ê cả mông. Thêm nữa là chẳng biết vì sao mà trời nóng dữ dội. Hai đứa phải dừng lại lột bớt áo len ra cho dễ chịu. Không lẽ đã rời xa xứ sở lạnh lẽo rồi ư?

Đổi lại thì phần đường tiếp theo ở QL34 thật mịn màng xinh đẹp nhưng điều làm 2 đứa mình ngán ngẩm nhất là những khúc cua vắt từ đồi này sang đồi khác, y chang như đi Hoàng Su Phì.

Đứng từ đồi này đã nhìn thấy đoạn đường tiếp theo mình sắp phải đi đâu đó tuốt luốt bên đồi kia, thật ngán vô cùng.

Đường thênh thang chẳng có bóng dáng phượt thủ nào, thì cũng đúng thôi, nay thứ 2 rồi mà. Vào địa phận Cao Bằng là xứ sở của cây trúc. Mình thấy cây trúc ở đây đốt ngắn, nên chắc không dung để làm sáo rồi. Hình như người ta trồng làm mấy đồ trang trí nội thất, bàn ghế, rồi vật liệu xây dựng này nọ. Chứ cũng không nhìn thấy con gấu trúc nào hết. Có điều ngang qua những rừng trúc này thật giống như cảnh trong phim Thập diện mai phục.

Rừng trúc Cao Bằng

Mình và bạn đều đồng ý với nhau là Cao Bằng đẹp quá, đồi núi cũng đẹp, đường đẹp. Có thời gian quay lại nhất định bọn mình sẽ khám phá nơi này, đèo dốc cũng chẳng thua kém gì Hà Giang cả.

Đến khúc giao định mệnh giữa QL34 và TL212 bọn mình phải đứng lại ra 1 quyết định trọng đại. Nếu nghỉ ở đây thì quá là điều bình thường rồi, vẫn còn đang sớm. Nhưng nếu đi tiếp thì chẳng biết bao lâu nữa mới đến Ba Bể, nhỡ đâu không có chỗ nghỉ thì sao, nhỡ đường xấu thì sao. Mình xuống bên đường hỏi hai bác đang đứng ở ngã 3, một bác bảo không biết, một bác bảo đi tầm 2 tiếng, đường dễ đi. Thế là yên tâm, bọn mình đi tiếp. Lúc ấy 4h chiều, nắng vẫn vàng ươm nhưng trời bất chợt nổi gió và trở lạnh tê tái làm hai đứa lại vội vàng dừng xe mặc thêm áo len, như khùng.

Đến đây thì mình có một phát hiện nhầm lẫn khá là buồn cười, mình nhìn bên đường reo lên với bạn, ơ cây phong kìa, nhiều quá. Bạn mình nhìn cũng bảo ừ cây phong. Mình nghĩ ồ hay ghê, hóa ra Cao Bằng còn là là xứ sở của cây phong mà giờ mới biết. Mãi sau về nhà tra google lại mới biết đó không phải cây phong mà là cây Sau Sau. Nghe tên lạ ha.

Sau Sau mùa thay lá, ảnh trên Vnexpress

156507

Cây Sau Sau cũng thuộc họ phong, với tên gọi rất hay: phong hương, vì nhựa cây này có mùi rất thơm. Lá cây này có 3 cánh nhọn giống lá phong, mùa thay lá cũng ngả vàng. Nhìn hình đẹp ngất ngây ngỡ mùa thu Châu Âu.

Khi mình đi cây đang ra lá non, nhiều vô kể. Nghe nói lá non của cây này có vị chua chát ăn kèm với canh chua thịt băm rất ngon, là món đặc sản của Lạng Sơn và Cao Bằng, làm món lá sau sau xào thịt bò hay nấu xôi nhuộm màu lá sau sau. Đáng tiếc chưa được ăn thử. 156509

Canh chua thịt băm ăn với lá Sau Sau – đặc sản Cao Bằng

Bọn mình ngang qua đỉnh Phia Oắc cũng vừa lúc bắt đầu buổi hoàng hôn lộng lẫy. Phia Oắc là đỉnh núi cao nhất của Cao Bằng, cũng là đỉnh cao nhất trong cánh cung Ngân Sơn, ngày xưa học địa chắc bạn có nhớ 4 cánh cung chụm lại ở Tam Đảo, mở ra ở phía bắc và phía đông: Sông Gâm, Ngân Sơn, Bắc Sơn, Đông Triều. Mình đi qua Phia Oắc cứ nhớ địa danh này có gì quen thuộc. Mãi sau mới nhớ ra, trong mấy đợt rét mướt thì đỉnh này hay có băng tuyết phủ trắng xóa. Trên này người Pháp ngày xưa đã xây khu nghỉ dưỡng, biệt thự giống như Đà Lạt.

Nắng đổ vàng ở Phia Oắc

Phia Oắc

Đi theo bóng mặt trời

Hoàng hôn Phia Oắc

Và mình khẳng định Phia Oắc rất đẹp, đẹp từ khung cảnh núi rừng bát ngát mênh mông. Đẹp từ những ánh nắng chuyển từ vàng sang hồng ở chân trời. Dù đã đi qua bao lần hoàng hôn ở nơi núi non trùng điệp, nơi sông nước bát ngát, thì mình vẫn cứ say sưa như thế, chẳng khi nào không ngạc nhiên trước thần mặt trời. Mình ngồi sau cứ thế nghêu ngao “Cùng anh băng qua bao đại dương, cùng anh đi vượt ngàn con đường. Phiêu lãng như áng mây trời, xanh ngát như giấc mơ”. Đáng tiếc người đi cùng ngày hôm nay không phải anh, và chắc cũng chẳng bao giờ là anh.

Lúc này đường còn xa vạn dặm, nhưng vẫn nhất quyết đứng lại tiễn mặt trời đi ngủ sau núi.

Mặt trời vừa khuất sau núi thì mặt trăng treo sau lưng các bạn ạ. Hôm nay mới được thấy trăng đẹp như thế, vì hôm trước trời mù mịt mây mưa. Không phải lần đầu phải chạy xe tối muộn vì cái hứng lang thang, nhưng là lần đầu được chạy cùng trăng chênh chếch. Đường vì thế mà cũng không tối lắm, không đáng sợ, dù đèn xe như con đom đóm. Rời TL212 bọn mình tiếp tục đi vào QL279 về Chợ Rã. Đường đẹp nên cũng đỡ ngán, chứ giờ mệt lắm rồi. Đến thị trấn may quá có một quán cơm to đùng, vào ăn cơm lấy lại chút sức lực rồi quyết định có đi tiếp hay không. Từ đây vào hồ con mười mấy km. Hai đứa mình bảo nhau: mấy trăm km còn chạy qua hết rồi, giờ còn có xíu, ok chơi tiếp chứ sao phải ở thị trấn. Và thế là bọn mình lao đi tiếp, mặc kệ lời phân tích thiệt hơn của bà chủ quán. Vội vàng search google tìm một homestay gọi điện hỏi phòng. 8h30 tối, hai đứa bắt đầu phi vào hồ Ba Bể.

Hồ Ba Bể nằm trong Vườn quốc gia Ba Bể, là hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất Việt Nam.

Vừa qua cổng Vườn quốc gia Ba Bể là nghe tiếng râm ran quen thuộc của các loại côn trùng khi vào rừng. Mình đặt homestay ở bản Pác Ngòi nằm gần hồ. Đường từ cổng Vườn vào bản tầm 5km nhưng đường khá xấu. Chị chủ homestay thấy muộn mà mình chưa đến, gọi điện hỏi thăm rồi chỉ đường, rồi ra tận cửa đón. Dẫn mình lên gác, chị bảo em thích ngủ phòng nào cũng được, chỗ này của bọn em hết, rồi mang cho mình nào khăn, ấm trà, nước nóng. Mình tắm, gội đầu dù biết rất khuya, rồi ra ban công ngồi co ro nghe ếch nhái kêu râm ran mở Đôi khi em nghĩ đến anh. Cảm giác như mình là cô gái nhân vật trong truyện. Cô ấy 1 mình đến Ba Bể, tình cờ gặp gỡ một người đàn ông xa lạ. Câu chuyện giữa họ chỉ đơn giản là cuộc gặp giữa hai kẻ lữ hành, chia sẻ cùng nhau những cảm xúc nhất thời. Vậy mà mình cứ thích câu chuyện ấy, nằng nặc nói bạn mình phải chạy đến Ba Bể trong đêm, để mình ngồi đó và nghe radio kệ bạn mình kêu mệt sắp xỉu đòi đi ngủ.

Mình nghĩ lẽ ra hôm đó mình nên ở Ba Bể một mình, để là mình trong một phiên bản rất khác. Cũng như cả chuyến đi này, lẽ ra vẫn nên là chuyến đi của một mình mình. Đến cuối cùng vẫn nên là một nữ cường nhân tự chạy xe máy, tự mua salonpas dán mông mỗi đêm về chỗ nghỉ, tự xem bản đồ dù rất nhiều lần xem lộn.

Buổi sáng ở Ba Bể mình thức giấc lúc 6h, dù đồng hồ báo thức chưa kêu. Bật dậy mở cửa sổ rồi định nằm ngủ thêm chút nữa, mà chẳng ngủ được. Hôm nay là sinh nhật mình. Mình nhớ hồi mình nói sẽ đi lang thang 1 mình, anh Tuấn còn bảo vậy có dự định ngày sinh nhật sẽ ở chỗ nào chưa, nhắn cho anh biết, anh đến uống rượu chung. Lúc đó không bao giờ nghĩ sẽ là Ba Bể. Vẫn có những thứ không thể đoán định, sắp đặt trước trong đời mình. Và thứ không thể nhất chính là chuyện tình cảm.
Từ ô cửa phòng nhìn ra

156514

Đây là khung cảnh mình nhìn thấy khi thức giấc ở homestay. Nó làm mình nhớ đến Inle lake, cũng bầu không khí lạnh và những đám mây bao phủ mặt hồ xanh phẳng lặng. Cũng một ngôi làng nhỏ bé hiền hòa. Hôm bọn mình đến Inle là lúc 4h sáng, trời lạnh run người trong khi mới trải qua những ngày nóng kinh hồn ở Bagan, Mandalay. Buổi sáng ngồi thuyền lướt đi trên mặt hồ, mình ngủ mấy giấc dài vì gió mát và buồn ngủ. Rồi mình tự hỏi vì sao Inle lại được khách nước ngoài biết đến nhiều như thế. Một phần là vì người ta đã gắn nó với một câu nói đi vào tiềm thức “Đến Myanmar nhất định không thể bỏ qua Inle”. OK, vậy giờ hãy để tiềm thức mọi người ghi nhớ: “Đến Việt Nam, đi Đông Bắc, không thể bỏ qua Ba Bể”.

Bạn mình dậy sau, nó pha 1 ấm trà rồi 2 đứa ngồi uống, nhìn trời đất, nhìn sương phủ mặt hồ. Nhàn tản như thể hôm nay chẳng phải vượt một chặng đường xa trở về Hà Nội.

Sáng sớm ở Ba Bể

Bọn mình thuê thuyền đi dạo hồ từ nhà anh chị chủ homestay, anh chủ lái luôn. Anh bảo đi chơi hết hồ thì mất 4 tiếng, mình bảo thôi em không có nhiều thời gian, đi 2 tiếng thôi.

Bản Pác Ngòi đang mùa cấy lúa. Cả bản có 90 hộ dân là người dân tộc Tày thì có đến 21 hộ làm homestay.

Nhà anh chị chủ khá rộng, phòng sạch, view nhìn ra hồ cũng rộng và thoáng dù hơi xa. Đi tầm 900m thì đến bến thuyền, anh chủ tra dầu máy rồi hì hục một lúc máy mới nổ. Anh bảo hôm qua mới đi nhậu ăn mừng con nhà hàng xóm đi bộ đội, giờ vẫn còn tưng tưng.

Hồ Ba Bể rất đẹp, nhất là vào buổi sáng sớm khi nắng vừa vặn lên cùng mây. Bến thuyền buổi sớm.

Con thuyền lướt đi trên mặt hồ lạnh lẽo, trong xanh. Anh lái thuyền ghé vào 2 điểm cho bọn mình chơi là Ao Tiên và đền An Mã. Ao Tiên là một hồ nước nằm trên một hòn đảo, hòn đảo này lại nằm giữa hồ Ba Bể. Hồ trong hồ, vậy thôi đó.

156520
Ao Tiên – hồ Ba Bể

Mình ngồi ở Ao Tiên hỏi tiên đâu sao lừa đảo vậy. Bạn mình chui chui trong mấy cái bụi cây hái cho mình cái lá cây vở vỉn gì đấy bảo quà sinh nhật này.

156525

Đền An Mã thì giống cái chùa hơn, mình vốn không thích mấy công trình xây dựng, thờ cúng đồ, lên nhòm nhòm tí rồi đi xuống. Nếu thời gian nhiều hơn, chắc chắn nên đi thăm động Puông, động Hua Mạ – những nơi đẹp nhất của Ba Bể – anh lái thuyền bảo vậy. Thế thì hẹn lần sau nha Ba Bể. Hẹn một lần lên tự chèo thuyền trên hồ, mượn xe đạp đi xuyên rừng.
Vài hình ảnh lúc đi thuyền trên hồ

156521
Đi thuyền trên hồ Ba Bể

156522

156523

Ông thầy tóc xoăn mặc áo đỏ trong hình rất thú zị, mình ngồi ăn tôm nướng ở bến thuyền chỗ Ao Tiên gặp 1 nhóm cũng đang ngồi chơi, ông áo đỏ được tụi nhỏ gọi là “thầy”, nói chuyện pha trò làm cả đám cười vang cả mặt hồ.

156524
Bạn nhìn kĩ sẽ thấy mr Tóc Xoăn đang ngồi ghế

Thông tin homestay: Ba Bể Lake view homestay (Việt Hùng Homestay, tìm cái này cho dễ, vì ở đây home nào cũng tự nhận mình là lake view :))

Giá phòng rất rẻ: 80k/người. Mình đến lúc chẳng có ai, chị chủ đưa mỗi đứa một phòng riêng luôn, quá thoải mái.

Giá thuê thuyền: thuyền 12 người – 5 tiếng – 4 điểm tham quan: 700k.

156526

7h tối bọn mình về đến Hà Nội, chia tay nhau ở Sóc Sơn. Bạn về nội thành lên tàu vào miền trung, mình vào một khách sạn tắm, trang trí lại bản thân cho xinh đẹp rồi bắt taxi ra sân bay vào Sài Gòn cho gần. Lần này mình đã vô tình với Hà Nội, bỏ qua những cuộc hẹn, đã chẳng ghé qua dạo bờ hồ ăn kem, ăn bún đậu như mọi lần.

Sinh nhật, một mình ở sân bay ngồi gác chân lên cái balo, tám chuyện với các bạn. Chẳng thấy nhớ ai. Còn có ai nhớ mình không, chả biết. Ừ thì cũng ngầu. Nói thật, muốn mạnh mẽ thì sẽ mạnh mẽ được, muốn yếu đuối thì sẽ là yếu đuối, chẳng có chuyện trời sinh ra đã thế này thế nọ. 8/3 năm trước, thức dậy ở Yên Minh nhìn sương giăng quanh núi, mình đã bảo cứ thế này mà đổi lấy những ngày lễ, những ngày đặc biệt của những năm sau. Và mình làm được thế thật. Độc lập – tự do – hạnh phúc, và nói được thì làm được!

Ừ, chuyến đi vậy là hết rồi đó, đồng hồ công tơ mét của chiếc wave giới tính nữ báo 994km, 4 ngày và 2 kẻ điên. Mỗi lần đi về đều âm thầm cảm ơn những chiếc xe đã lèo lái bọn mình, đã không ốm đau bệnh tật, đã thật kiên cường phiêu lưu.

Về nhà sờ lên mặt, da bóc ra từng mảng nhỏ hai bên má, mấy ngón tay đen thùi nhìn rõ rệt. Kệ, đánh đổi cho mình những giờ phút tự do của tuổi trẻ, bỏ ra chút nhan sắc vậy!
Chào và hẹn gặp lại ở những chuyến đi sau, dự là còn rất lâu nữa mới giải nghệ lấy chồng.
Bạn đã đọc hết cả 4 phần bài viết chưa?

2 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s