Annapurna Circuit Trek – P2 – Chưa bao giờ tôi thấy núi gần đến thế!

Đăng bởi

Có những ngày trời xanh như thế, nắng vàng đến thế, ngày đã hát rất nhiều về phố mùa đông, núi bên đồi và “chưa bao giờ tôi thấy núi gần đến thế!”

NGÀY 3 Con đường rực rỡ cỏ hoa

Ngày 3 ở đất Nepal nhưng mới là ngày đầu tiên được trek bằng chân. Sáng sớm bọn mình tỉnh dậy soạn đồ lên đường. Các chú porter sẽ vác bao đồ lớn còn cả bọn sẽ mang balo nhỏ đồ cá nhân cần dùng trong ngày. Nói là nhỏ chứ cái nhẹ nhất 5kg, nặng nhất của anh Tuấn cả 7kg: nước, đồ ăn vặt, quần áo mặc buổi tối… Ăn sáng nhanh chóng với cơm còn dư của tối qua chiên cháy tỏi với cá cơm, canh rong biển, vậy mà ngon hú hồn, vét tới hạt cuối cùng.

Trời còn sớm, Ganesh chỉ cho cả bọn đi thăm 1 ngọn thác gần chỗ nghỉ, thác rất cao, rất đẹp. Đêm qua chúng mình cũng ngủ ở teahouse ngay cạnh một thác nước lớn, tiếng nước đổ ầm ầm cả đêm. Dọc đường trek những ngày sau chúng mình đi qua rất nhiều thác nước như thế, đổ xuống từ tít cao, chả biết đầu nguồn nó ở đâu, có khi chảy đến đêm thì đóng băng do lạnh quá.

>>> Annapurna Circuit Trek – P1 – Khi núi gọi chúng tôi lên đường

>>> Full lịch trình và kinh nghiệm đi cung Annapurna Circuit

>>> 10 điều tuyệt vời nhất ở Annapurna Circuit Trek


Đoàn đi theo con đường trek men theo dòng sông nước xanh ngắt, song song với con đường cho ô tô chạy. Buổi sáng hôm nay gặp rất nhiều nhóm trek, chủ yếu là nhóm nhỏ 2-4 người, hình như nhóm chúng mình là đông nhất, ồn ào nhất.

Soi bóng dưới lòng sông


Namaste – đó chắc chắn là câu chúng mình nói nhiều nhất trong hành trình bên cạnh những câu cảm thán tiếng việt “Lạnh quá”, “Mệt quá”. Namaste là câu chào thân thiện của người Nepal, kèm theo cả lời chúc bình an may mắn. Trekker gặp nhau dọc đường, lúc còn khoẻ mạnh tràn trề đều chào nhau câu này. Lúc mệt thở còn không ra hơi thì cắm mặt mà bước thôi.

1 chú trekker cô đơn ngồi một mình ở khung cảnh rất đẹp


Bọn mình gặp 2 cô khá lớn tuổi đi trek cùng nhau, 2 cô vui lắm, đứng nói chuyện với bọn mình một hồi. Mình và con Bông còn chụp chung với hai cô, bảo rằng mong khi tụi mình già, đây sẽ là phiên bản của hai đứa.

Phiên bản già của 2 bọn mình?


Con đường trek ngày hôm nay rất đẹp. Bầu trời tháng 11 xanh ngắt 1 màu. Màu xanh bạn không cần tưởng tượng đâu, chỉ cần nhìn bức ảnh chụp thôi. Màu xanh ấy bạn chắc đã từng gặp nhiều lần ở Tây Nguyên, Tây Bắc tháng 11, xanh như ai photoshop kéo màu quá tay. Xanh không một gợn mây bay lang thang nào lọt vào nổi.

Bầu trời năm ấy cứ xanh mãimàu thật chụp Note 10 mình chả rảnh để sửa ảnh


Thời tiết hôm nay cũng không thấy lạnh lẽo gì, ai cũng áo thun cộc tay, màu mè thì thêm tí găng chống nắng. Cả team đội nón lá, ngầu phết. Hôm nay up độ cao 700m, cũng ghê phết chứ chả đùa, nhiều đoạn cũng lầm lũi bước đi chẳng buồn trêu hoa ghẹo bướm. Jeten đi đường mở chiếc loa nhỏ, phát mấy bài nhạc Nepal gì đó rất hợp không khí núi rừng, mình hay đi sau ổng nên rất khoái nghe.

Loài hoa không nhớ tên


Chúng mình gọi con đường mình đi buổi sáng đó là đường rực rỡ cỏ hoa. Hoa mọc ven đường đi, sà xuống đầu xuống cổ. Hoa dọc ngôi làng Tal thơ mộng, nơi có đàn bò lững thững uống nước bên sông.


Tal là một ngôi làng nhỏ và đẹp nhất hành trình trekking mà chúng mình gặp.
Lúc đứng trên ngọn đồi nhìn xuống Tal, ngôi làng nằm nép bên dòng suối với bãi đá rộng trải dài đầy một thung lũng, Thái Việt bảo mình, vậy là có thể ăn trưa ngồi thả chân xuống suối rồi. Ai ngờ tới nơi ngồi lại lạnh quá, quên cả ý đồ lúc nông nổi.


Mình ngay lập tức phải lòng Tal từ những bước chân đầu tiên vào làng. Những ngôi nhà rực rỡ sắc màu, hoa vạn thọ, hoa cúc các loại đua nhau nở bừng dưới nắng và nền trời xanh ngắt. Người ở đây rất đam mê màu sắc nổi bật, không giống như những ngôi nhà vách đá lạnh ngắt trên cao, teahouse ở đây màu hồng, màu xanh lá, vàng, cam đủ hết. Kiểu như có bao nhiêu sơn quét hết lên, càng nổi càng thu hút. Mấy anh chị Tây lông đến làng sớm, lũ lượt kéo nhau ra ghế ngồi phơi nắng. Hồi đầu tụi mình còn thắc mắc lắm, sau này mới hiểu, thấy nắng vui cỡ nào.

Mở cổng kiểu “Hãy đến và chiếm lấy em đi”
Tal – ngôi làng rực rỡ cỏ hoa


Tal đẹp đến mức mình nhớ có ai đó trong đoàn đã bảo rằng nếu không đam mê trek choác gì, chỉ muốn tận hưởng một chút Nepal, một chút núi, bình yên lãng mạn thì cứ đưa nhau đến Tal rồi ở đó vài ngày là đủ.

Hạ vũ khí, đầu hàng vẻ đẹp.


Trưa nay chúng mình vẫn tiếp tục vào bếp nấu ăn. Căn bếp hôm nay rất đẹp và cô gái ở bếp chỉ dẫn cho chúng mình cũng đẹp. Cô gái mới 23, xinh như Lý Tử Thất, nấu ăn trong căn bếp có ô cửa sổ nhìn ra một dòng suối chảy róc rách. Để có thể nấu ăn ở Nepal, dọc đường bọn mình đã phải bẻ tre chế tạo 1 đôi đũa, Nepal không ăn đũa, trời ơi!!!

2 người anh cắm hoa sẵn chờ đồ ăn

Bọn mình đói mờ cả mắt phờ phạc cả người, nấu nhanh món cá chỉ vàng chiên, gỏi bắp cải với trứng, canh mực với rau cải xanh. Bữa cơm ngon lành trong tiết trời xinh đẹp và đoàn chúng mình phải xin thêm 1 nồi cơm nữa. Chị Quân ăn cá chỉ vàng chiên ngon lành, cô gái sinh ra từ miền biển ấy bảo rằng “bình thường chị ghét con cá này lắm, cho cũng không ăn, vậy mà giờ…”, liêm sỉ gì nữa hả chị ơi. Và Dustin thì lúc nào cũng giữ danh hiệu vét nồi, chả hiểu do ăn chậm hay ăn nhiều.

Chụp lẹ rồi ăn cơm nè, khúc này con Bông đã cà khịa con chó xong
Cá chỉ vàng mà ngon té xỉu
Salad bắp cải trộn mà cũng không còn thừa cọng nào


Bông – con bạn thân hậu đậu của mình đã mở đầu chuỗi ngày cà khịa động vật cây cỏ con người của nó ngay tại teahouse xinh đẹp này bằng một cú rất ấn tượng: đạp đuôi em chó nằm ngoan ngoãn dưới gầm bàn. Ẻm đau quá quay lại tợp nó một phát may mà chỉ sượt da chân. Đây không phải lần đầu nó bị chó cắn, nên mình cũng không thấy lạ. Cái lạ phải nói là, con chó đang nằm ngủ yên nó cũng không tha, con mất nết! Phải nói thêm, bọn chó ở Nepal nhiều vô kể và ngoan hiền, chúng nó hình như ngủ suốt ngày, ngủ bất chấp, có khi người ta còn mang mền mang gối ra cho nó ngủ.

Sướng như chó là có thật!


Buổi chiều đường trek của đoàn nhập vào con đường lớn ô tô chạy. Vì theo tính toán, có lẽ đoàn chúng mình sẽ không đến được teahouse trước khi trời tối nếu đi theo đường mòn. Đi theo đường lớn, thỉnh thoảng xe jeep đi qua bụi mù trời.

Đấy, 1 hồi phải bơi sông sang con đường bên kia


Đoạn này bọn mình gặp vài con dê đi lang thang tìm muối khoáng để liếm – theo như lời anh Lộc nói, chứ mình thì chỉ thấy chúng nó liếm mấy cục đá rất đam mê. Mấy con dê làm bọn mình cười ngất, bọn nó chơi bời kiểu gì, dắt nhau vô bụi vô bờ rồi hoa cỏ bu đầy lông.

Dê liếm muối
Đi chơi đâu dắt nhau vô bụi vô bờ mà lông lá đầy hoa cỏ


À đang đi thì gặp 1 bà già ơi là già đi cùng đường với tụi mình, bà đeo 1 cái gùi, nói tiếng dân tộc. Ý là ở Nepal cũng có nhiều dân tộc như Việt Nam ấy, nên bà nói gì Jeten cũng chả hiểu, tụi mình dĩ nhiên càng không hiểu. Xong tự nhiên có 1 đoạn đường bị sạt lở, cái máy xúc tít trên cao đang múc đá, Ganesh bảo bọn mình đi nhanh chân qua đoạn này cho máy xúc làm việc. Mình đang đi qua giữa chừng thì mấy cục đá lăn ầm ầm xuống, cả đám ù té chạy thiệt nhanh qua như sợ lở đất đến nơi, bà già cũng chạy theo, vừa chạy vừa hét. Hú hồn hú vía. Qua đến chỗ an toàn mình nhìn bà bảo “Giàng ôi sợ quá bà nhỉ, nghe bà hét mà con sợ hết hồn chym én”. Xong cả bọn cứ vậy đứng cười, bà cũng cười.

Hãy chú ý cây cầu treo tít trên mây kia, không hiểu đi làm sao, huhu, té xỉu


À dọc đường hôm nay, lúc đi qua một cái làng mình nhìn thấy họ dựng 1 cái cổng rất đẹp, nhưng toàn chữ giun dế đọc cũng chả biết là gì. Lại thấy quá trời người ăn mặc đẹp kéo nhau đi vào cái cổng nên mạnh dạn đoán là đám cưới. Hỏi Ganesh thử, ai ngờ ổng cũng ham vui bảo là có trận thi đấu bóng chuyền, lên coi cho biết. Thế là leo hộc hơi lên dốc, thấy rất đông dân làng đang tập trung xem 2 đội nữ đấu bóng chuyền, khí thế bừng bừng như dân mình cổ vũ chung kết bóng đá nam Seagame ấy. Xem tí cho vui rồi đi trek tiếp chứ đường còn xa vãi.

View đấu bóng chuyền ăn đứt mấy sân vận động


À, bắt đầu từ ngày này thì bọn mình quen với khái niệm thời gian của Ganesh. Ganesh mà bảo còn 30 phút nữa đến thì tức là hơn 1 tiếng, Ganesh mà bảo “cố lên” thì tức là phải cố mà đi vì còn xa lắm với tốc độ của bọn mày tao chả ước lượng được thời gian đâu :))) Rồi bọn mình cũng quen luôn với việc sẽ nghỉ ở cái teahouse xa nhất trong làng. Kiểu gì cũng sẽ đi đến cuối làng mới là nhà mình. Ghê hông, mới có ngày thứ 2 đi cùng nhau mà tụi mình đã hiểu nhau vậy rồi. Hahaha!

Gà xào sả ớt, gà quay, gà chiên nước mắm?


Chặng đường còn lại trong chiều, thực ra cũng không muộn, có điều ở đây núi cao tứ bề nên mặt trời khuất sớm. Không thấy mặt trời nữa thì cứ nghĩ là muộn rồi. Nhưng mà cũng chính trong ngày này, bọn mình đã tìm được nhau, 4 đứa mình, chị Quân, a Lộc, Bông – team lầy lội, team rề rà. 4 đứa đi chốt đoàn cùng anh Jeten, bắt đầu tự hỏi nhau thảng thốt “Ủa sao không ở nhà mà qua đây chi vậy tụi bây ơi?”. Con Bông thì bắt đầu sáng tác những câu ngôn tình khi nhìn ra xung quanh toàn là Thông – những cây thông gợi nhớ đến 1 người mà mình tin là nó muốn quên hơn muốn nhớ. “Em đã không đi Đà Lạt vì ở đó có Thông. Nhưng chạy đến Nepal rồi mà vẫn thấy toàn là anh xung quanh”. Ngôn tình nào thắng nổi nó? Anh Lộc bảo tìm gốc thông nào chết khô chụp cho con Bông tấm hình về up lên facebook bảo “tất cả những ai quen con Bông đều sẽ có số phận như cái cây này”.

Chiều tà


Cứ nói những chuyện xàm xí đú như thế, chúng mình đến được teahouse lúc cơn lạnh bắt đầu ùa về. Tối nay con Bông và chị Quân xung phong vào bếp với món gà kho gừng và bí đỏ xào. Nó nhìn thấy nhà người ta có trái bí nằng nặc đòi Ganesh xin cho nó nấu, từ đó về sau cứ đi chỗ nào thấy có bí đỏ là Ganesh lại hỏi có ăn pumpkin không, ám ảnh vl.

Mấy bông hồng khổng lồ ở teahouse


Sau bữa cơm thì cả team có 1 quyết định vĩ đại là: bày hết đồ ra xếp lại cho khoa học hơn. Vì lúc ở thủ đô bọn mình xếp đồ chung, đồ ăn lẫn với quần áo, đồ người này lẫn với túi người kia, ngày nào cũng đi kiếm đồ xếp đồ loạn cả lên. Thế nên sẽ chia lại. Mình chả có đồ nhiều, nằm trên giường nhìn mọi người vật lộn mà ngán ngẩm. Kinh khủng nhất là con Bông, túi nào cũng phát hiện ra có đồ của nó. Mọi người quyết định cho nó riêng hẳn 1 túi đồ, không chung chạ với ai, không cà khịa ai.


Xong xuôi hết rồi thì kéo nhau lên gác mái ngắm trăng. Lạnh lắm nên mang chăn ra quấn rồi uống trà gừng xì xụp. Lại còn được bonus tiết mục xoa bóp thị tẩm của con Bông. Mới ngày đầu tiên chếch choác nên đứa nào cũng ê ẩm toàn thân. Mình cột dây dày phần cổ chân chặt quá còn bị đau, vai đau do đeo cái balo mà tụi mình gọi là cái gùi. Bông xoa bóp cho một hồi rồi đi ngủ. 3 chị em gái tụi mình ngày nào cũng chung phòng nên cũng không lạnh lẽo gì mấy. Nghe chị Quân kể chuyện tình của bả nữa, nghe như mấy chuyện cổ tích mẹ kể bé nghe, nên tối đó ngủ ngon vãi :))) Đúng là ai cũng có những câu chuyện tình kì lạ, nếu không kể ra mà chỉ nhìn cái người hiện tại đang đứng trước mặt sẽ chẳng ai biết được. Tự nhiên mình nhớ lại ngày hôm nay đi trek, có lúc mệt quá mình hỏi ông Dustin là “Ủa nếu anh chưa chia tay, có bao giờ anh nghĩ mình sẽ đi Nepal không?”, ổng bảo “Không, đi làm gì em, anh ở nhà ngủ cho sướng”. Chỉ thất tình mới khiến người ta làm những điều rồ dại thế này. Thấy không?

NGÀY 4 Mùa thu lạc giữa mùa đông

Hôm nay bọn mình sẽ đi tiếp, dĩ nhiên rồi, lại ăn sáng, lên gùi. 15km, up lên 800m, ngang ngửa ngọn núi Bà Đen, sương sương vậy thôi. Sáng nay vẫn định ăn cơm chiên nhưng vào bếp mới té ngửa là cơm chưa nấu dù đã dặn và đã “OK”. Thì vậy mới nói, ở Nepal, OK chỉ là tên gọi của bao cao su thôi. Thế là quyết định ăn tạm bánh pan cake, má ôi nguyên buổi sáng đi trek nó đói cồn cào ồn ào.


Đoạn khởi đầu của ngày hôm nay rất đáng sợ, vì đi theo đường bậc đá xuyên qua một khu rừng lá phong và đỗ quyên cổ thụ. Dài và dốc như đường lên trời.

Những lúc quá mệt, đứng thở như chó, ngước lên nhìn chỉ thấy trời xanh thẫm, xanh quá đáng, xanh chói mắt. Vừa đi anh Lộc vừa mở radio của Nu nghe “Đôi khi em nghĩ đến anh”, rút cuộc bọn mình cũng hiểu cảm giác của bà Ngân khi viết “Chưa bao giờ tôi thấy núi gần đến thế”. Bởi thoát ra khỏi khu rừng đã là những đỉnh núi tuyết chồng lên nhau, màu trắng nổi bật. Lúc này đã thấy sự hợp lý của màu xanh, làm nền cho núi tuyết, nổi bần bật.


Muốn thoát khỏi rừng phải băng qua 1 cây cầu treo vắt ngang dòng suối. Cầu khá cao và khá cheo leo – vì tên nó là cầu treo. Nói vậy chớ vì cái đầu cầu nhìn có hơi xập xệ khiến trong lòng có chút bất an. Nhưng chú Ganesh đã đi thử 1 đoạn và ra hiệu cho từng đứa đi qua. Thái Việt bảo con Bông mang Next top model mùa 9 qua đây mà làm thử thách catwalk qua cầu.

Thử thách catwalk cho các thí sinh ở Nepal


Băng qua cây cầu cả đám ngã rạp vì cảnh trước mắt quá đẹp, nơi mà mình gọi là mùa thu lạc giữa mùa đông. Một đám cây cối lá vàng lãng mạn, bỗng nhiên 1 cục núi khổng lồ nổi lên phía xa xa. Cái núi ấy là Manaslu cao tới 8.163m – như cái máy lạnh hà hơi xuống nguyên 1 vùng. Tấm gỗ đặt trong khung cảnh này không khác gì cái ghế đá, đứa nào cũng chà lết ở khu vực này để chụp. Thiệt chứ đi leo núi ngoài chuyện được chụp ảnh đẹp ra thì còn trông mong gì hơn nữa.

Mình gọi đây là mùa thu lạc giữa mùa đông
Cứ ngồi vào là đẹp
Mình và Bông mùa đông 2019 – 9 năm chịu đựng


May quá chụp hình xong là đến điểm nghỉ trưa rồi, vẫn là 1 teahouse xinh đẹp hoa bướm đầy trời ở làng Timang. Cô chủ nhà theo đơn đặt hàng của Ganesh nhanh chóng ra vườn nhổ cà rốt, cắt bắp cải mang vào cho 3 chị em chế biến. Nền nhà bếp lạnh ngắt dù đã mang vớ. Nhưng bù lại, căn bếp cực kì đẹp. Mình phải nói là cực kì hâm mộ gian bếp của những người phụ nữ Nepal dọc đường trek. Có thể một phần là do họ rảnh rỗi nhiều nên có thời gian, nhưng mình nghĩ phần lớn là do họ tỉ mỉ, kĩ càng. Bạn nhìn hình sẽ thấy, ly tách, chén đĩa được xếp theo khu vực, màu sắc, chủng loại, quay cùng một hướng như kiểu đo bằng thước.

Cứ mỗi lần đứng trong bếp của phụ nữ Nepal nấu ăn mình lại tự hỏi, nếu, chỉ là nếu thôi nhé, để mình sống cuộc sống thế này, ngày ngày giữa bốn bề núi non mây ngàn rồi nấu nướng dọn dẹp tiếp đón những đoàn người từ phương xa đến, mình sẽ thế nào? Không vui đâu nhỉ?

Nghệ thuật sắp xếp
Quậy tưng bếp của cô chủ
Thị Bông – tuy hay cà khịa mọi người nhưng đam mê nấu nướng đang bưng 2 đĩa bí xào

Thế nên mỗi lần vào bếp nhà người ta quậy tưng lên bọn mình cũng đều cố gắng dọn dẹp sạch nhất có thể trả lại hiện trường. Trưa nay Bông vẫn đam mê món bí xào tỏi của nó, nhưng mà ngon, bọn mình còn làm cả rau luộc chấm kho quẹt, không có thịt, chỉ có tôm khô thôi. Nghĩ thấy cả bọn vía cũng tốt, ngồi ăn trưa thì khách ở đâu lũ lượt kéo tới cứ như cả làng này chỉ có 1 cái teahouse không bằng. Nhưng nói đây là cái teahouse có view ngắm Manaslu đẹp nhất cũng không sai.

Manaslu 8163m
View từ teahouse


Cơm no rượu say rồi thì đi ngủ. Hoang đường! Dù mình biết chắc chắn với cái tiết trời lạnh thế này, ngủ giữa khung cảnh này thì cứ gọi là say sưa. Nhưng trong suốt những ngày trek, bọn mình quen với việc ăn xong ngồi nghỉ chút uống trà rồi lại lên gùi đi tìm chân trời mới.

Tác phẩm đầy tâm huyết của Dustin, chú ấy lang thang cả trưa để chụp mấy con này


Đường trek chiều nay lại nhập vào con đường có ô tô, xe đạp. Dustin toả sáng với màn DJ xuất sắc. Không nghĩ những bài hát của Hà Anh Tuấn như Phố mùa đông, Thành phố sương… khi phát giữa núi rừng Nepal lại hợp lý như thế. Cả bọn vừa đi vừa hát theo chill kinh khủng. Đến mức còn bảo hay bữa nào bảo HAT sang Nepal tổ chức concert Người hát tình ca. Không concert cũng được nhưng giả sử ổng sang đây ngồi đàn hát giữa núi tuyết, trời xanh và gió thổi lá vàng bay xào xạc, chắc trái tim bé nhỏ của mình cũng rụng rời như hồi xem See Sing Share 2 ở Đà Lạt.

Đoạn này cứ vừa đi vừa hát bên núi bên đồi ôi thành phố mơ


Lãng mạn được một lúc thì lại bị ăn hành, Ganesh cho cả bọn đi xuống dốc miệt mài, xuống đến tận cùng dòng sông lơ đãng rồi up ngược lên phát một 200m. Thực ra không trách Ganesh được, có trách thì trách bọn mình quá íu đuối. Hiểu đoạn đường đi mỗi ngày thì bạn sẽ tự ý thức được rằng, chưa bao giờ thấy mình được xuống dốc là niềm hạnh phúc cả. Vì xuống càng nhiều thì lên cũng càng nhiều.

Giờ mới thấy một chút mây


Chiều hôm ấy có 1 em chó đen đi theo bọn mình qua mấy ngôi làng, chiều hôm ấy con Bông kể 1001 chuyện hậu trường sô bít mà mình nghe phát ngán, chiều hôm ấy nhìn thấy ngọn Annapurna IV ở xa xa. Thật ra mình chả nhớ là II hay IV nữa, trí nhớ của bọn mình ở Nepal cứ thế trôi tuột theo gió mây.

Đỉnh Ananapurna IV


À, mở đầu buổi sáng nay Ganesh đã gieo cho bọn mình một nỗi háo hức chờ mong như lời hẹn thề của crush: chiều nay sẽ được tắm suối nước nóng gần tea house. Hot spring – suối nước nóng??? Trong đầu mình vẽ ra một dòng suối nhỏ chảy ra từ núi đá, mình sẽ ngồi ngâm chân, kệ ai tắm thì tắm. Có khi mình còn mang theo ít trứng để luộc ăn. Đôi chân này mà được ngâm nước nóng bây giờ thì hết bài. Thôi tới đây được rồi, tỉnh lại đi. Đến homestay, sau khi hú hét vì thấy 1 cây táo sai trĩu quả, cả bọn cất đồ đi theo Ganesh tắm suối nào. Đi bộ thêm cũng chừng 1km ấy, rồi thì giấc mộng vỡ tan theo làn mây. Là vì suối nước nóng thực ra là 2 cái bể xi măng be bé trữ nước nóng từ 1 cái khe bé tí chảy ra từ sau núi, nước lấp sấp đến ngang bụng, mấy chục anh chị tây lông đang quẫy đạp. Nhìn thấy cảnh đó mọi người đồng loạt bảo “Thôi về!”. Này thì Hot spring!

Tụi mình hoàn thành 1 ngày trek nữa, sau lưng là Annapurna IV
Trở về ngắm cây táo vậy, tối đó còn ra trộm mấy quả :)))


Buổi tối ở Chame thì Thái Việt chính thức ngã bệnh, khởi đầu cho chuỗi ngày bệnh tật của ổng ở Nepal. Mình khá bất ngờ, vì ổng khoẻ như trâu, sao lại gục đầu tiên? Ổng ngai ngái sốt, họng đau. Thật ra chả nói trước được điều gì, nên chỉ còn cách ăn nhiều, nạp nhiều năng lượng, cố gắng ngủ nhiều, uống nhiều nước để tránh say độ cao. Một số kinh nghiệm để chống say độ cao bạn có thể đọc ở đây.
Tối đó cả đám kéo sang phòng Thái Việt ngồi mở máy ghi âm cùng nhau review cảm xúc, sự kiện trong ngày. Tới giờ khi viết những dòng này, mình vẫn đang nghe file thu âm, nghe thấy tiếng anh Lộc la oai oái khi con Bông bóp vai cho như bị hiếp, tiếng mọi người cười vang khi nhắc về mấy “cú lừa” trên đường trek. Hôm nay bọn mình chính thức đối đầu với cái lạnh, phải sử dụng vũ khí đầu tiên: miếng dán nhiệt.

Mời bạn đọc tiếp phần 3: Uống cà phê nói chuyện mặt trời ở đây.

13 comments

      1. Tớ mới nghỉ, trước đó bận quá. Chắc sẽ để dành cho năm sau. Mỗi lần đi leo núi đều vậy, nhưng về lại muốn đi nữa :))) Nghe nói mùa xuân tuyết tan cũng đẹp lắm

        Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s